Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đại Thiết Tượng Tiểu Mật Đào Chương 11: Ta Đây Cũng Muốn Ăn Thử

Cài Đặt

Chương 11: Ta Đây Cũng Muốn Ăn Thử

Hoắc Trầm thật sự muốn nói: “Ta đây cũng muốn ăn thử”.

Chính là lời này không có cách nào nói ra, cùng người ta không thân chẳng quen, người ta chỉ là cảm kích mình cho mượn tiền, người ta làm cho một bình tương đã là không tồi, hắn như thế nào có thể muốn người ta làm cho thịt hầm ăn đâu.

Chính là hắn thật sự thèm, từ đáy lòng phát thèm, nhìn Tiểu Đào là muốn ăn.

Điền Đào nhìn thấy hắn ăn ngấu nghiến bình dưa muối, không thể không hảo tâm nhắc nhở một chút: "Hoắc đại ca, dưa muối kia chua, ngươi đừng ăn quá nhiều. Bằng không, chốc lát cổ họng liền khó chịu, ngươi cứ từ từ ăn thôi đừng vội ta đi bán hàng."

Hoắc Trầm nhai nuốt dưa muối, gật gật đầu rồi đưa miếng bán màn thầu trong tay lên miệng cắn, một ngụm hạ xuống liền cắn nửa cái màn thầu to.

"Xâu quả, kẹo táo, mật giác, tai mèo vừa giòn vừa thơm lại ngọt mau mau tới nhìn."

Tiểu cô nương thanh thuý rao hàng, theo cửa sổ mở rộng tiếng rao vọng vào, Hoắc Trầm ăn đến càng hăng hái. Hai cái màn thầu vào bụng, vại dưa muối chỉ còn chút ở đáy bình, Hoắc Trầm có chút ảo não, thầm mắng chính mình không có tiền đồ, nếu ăn một lần liền hết, vậy lần tới cũng chỉ có thể khổ sở thèm thuồng sao. Chút dưa ở đáy bình này phải cố gắng giữ lại, mỗi lần ăn cơm chỉ lấy hai miếng ăn cho đỡ thèm thôi. Tới gần buổi trưa, Hoắc Trầm khoá cửa, đến Tạ gia bán bánh bao mua về mười cái bánh bao thịt. Cắn hai miếng, cảm thẩy không có mùi vị gì cả, hắn lập tức lấy bình tương đậu tới, cẩn thận múc ra nửa muỗng, bôi lên trên bánh bao. Cắn xuống miếng thứ ba, nháy mắt cảm thấy bánh bao ngon hơn rất nhiều.

Mới vừa ăn xong hai cái, đã thấy Điền Đào cầm rổ đi đến. "Hoắc đại ca, ta tới mượn ngươi lò nướng chút đồ"

Điền Đào vừa mới nói xong, liền nhìn thấy hắn tay trái cầm cái bánh bao, tay phải đang dùng cái muỗng múc ra tương đậu bôi lên mặt bánh bao, là có chút buồn bực hỏi: "Bánh hao này không ngon sao? Ngươi sao phải ăn cùng với tương đậu?"

Hoắc Trầm hắc hắc cười: "Không phải không ngon, mà là không thể ăn, không tin muội nếm thử, so với tương đậu của muội kém xa."

May là Điền Đào biết Hoắc Trầm là người thành thật bằng không nàng khẳng định cho rằng đây là hắn đang khoe khoang. Trên đời này, sẽ có ngườu cảm thấy bánh bao thịt không ngon bằng tương đậu sao?

Bất qua, người ta cũng đang là khen tay nghề của nương tốt, Điền Đào không cùng hắn so đo, nàng chỉ cười cười, đặt cái rổ lên trên bàn, từ trong rổ lấy ra một cái bánh nướng rồi đi qua lấy cây gậy mà hắn hay dùng để nướng màn thầu.

"Ta giúp muội nướng, muội không quen thuộc lửa như vậy, cẩn thận bỏng."

Hoắc Trầm đặt bánh bao xuống mâm, đi tới tiếp nhận gậy sắt ở trong tay nàng.

"Ta mỗi ngày ở nhà nhóm lửa, còn có thể làm tay bị bỏng sao? Hoắc đại ca ngươi mau ăn nhanh đi, bánh bao thịt để lạnh không thể ăn nha."

Điền Đào vốn dĩ không nghĩ buông tay, chính là không chịu nổi sức lực của hắn, liền bị đoạt lấy gậy trong tay.

Nàng là tới nhà người ta làm nóng chút đồ ăn, nhưng không nghĩ đến làm cho nhân gia thêm phiền toái, Hoắc Trầm một hai phải giúp nàng nướng đồ, nàng chỉ đành phải nghĩ cách giúp hắn chút việc.

Điền Đào là tiểu cô nương cần mẫn lại sạch sẽ, nhìn thấy trên tủ thức ăn rơi xuống một tầng bụi đen tuyền liền cần lấy giẻ lau ở chậu nước vò một chút, thập phần nghiêm túc đi lau tủ thức ăn đầy bụi. Lúc lau đến chỗ để thức ăn nàng không

Thể không bưng khay bánh bao lên, vì vậy bánh bao liền gần sát mặt nàng. Mùi bánh bao thịt thật thơm, trừ bỏ đêm 30 tết có được ăn qua một miếng thịt hầm, bây giờ đã hơn nửa năm nàng còn chưa có ăn qua thịt. Tuy rằng Điền Đào rất muốn ăn thịt, nhưng mà nàng vẫn có cốt khí, không có nhìn nhiều vào khay bánh bao kia thêm nữa, thật nhanh lau sạch tủ bàn, giặt sạch giẻ lau. Cùng lúc Hoắc Trầm cũng nướng tốt bánh cho Điền Đào, xoay người lại.

"Tiểu Đào, bánh nướng của muội khẳng định rất ngon đi, mùi thật thơm nha."

Hoăc Trầm lấy từ rổ của nàng một tờ giấy bản lót vào bánh rồi đưa cho nàng. Đầy chờ mong nhìn vào rổ của nàng, âm thầm duy đoán xem nàng có hay không màng chút đồ ăn kèm. Điền Đào bị chọc cười giơ tay ra đón lấy bánh: "Một cái bánh nướng bình thường mà thôi bột cũng không cho nhiều làm gì có mùi thơm nha."

Đúng là bánh nướng cũng không có mùi thơm gì, chẳng qua trong lòng Hoắc Trầm đã nhận định, chỉ cần là đồ ăn của nhà Tiểu Đào chắc chắn đều là đặc biệt mỹ vị.

Nhìn vẻ mặt hắn nhìn vào cái bánh, nàng liền bẻ đôi bánh nướng ra thành hai nửa, đưa cho hắn một nửa: "Vỏ là bột mì, nhân là củ cải cắt sợi, trộn với đậu và miến, ngươi ăn đi"

"Này... Này ta như thế nào không biết xấu hổ đâu? Muội ăn một cái còn không đủ no, sao ta có thể..."

Hoắc Trầm nói được một nửa liền khựng lại, linh cơ vừa động: "Như vậy đi Tiểu Đào, ta cùng với muội trao đổi, ta có bánh bao, tuy rằng ăn có chút không ngon, nhưng là có thể ăn cho đỡ đói nha, muội ăn bánh bao đi mau ăn một cái."

Hắn lấy bánh nướng ở mâm, thập phần hưng phấn chọn một cái bánh bao lớn nhất, để vào tay Điền Đào. Điền Đào ngượng ngùng nhận lấy bánh bao cho nên từ chối nói: "Ta ăn rất ít, ăn không hết nhiều thứ như vậy đâu ngươi mau ăn đi."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc