“Làm thế thân?”
“Tức là khiến anh chết thảm giống như cách nó đã chết, thay nó chịu đựng nỗi đau khổ lặp đi lặp lại khi bị chết thảm.”
Thật ra quỷ chết oan bình thường sẽ không tìm người thế thân, lũ biết tìm người thế thân là quỷ tự sát, bởi vì chúng sẽ không được đường thông đến luân hồi chủ động tiếp nhận.
Quỷ chết oan này là trường hợp đặc biệt, chủ yếu là do vị trí địa lý tạo thành, ngã tư, bốn phía đều là đường, dễ khiến cho vong hồn mất phương hướng. Mà bất kể là quỷ tự sát hay quỷ chết oan, một khi không kịp thời tiến vào thông đạo Luân Hồi thì ngày nào cũng phải chịu đựng nỗi đau đớn lúc trước khi chết.
Vì thế cho nên chẳng rõ tại sao lũ hồn quỷ xưa nay lại có nhận thức sai lầm rằng chỉ cần tìm người thay thế mình, là có thể được giải thoát khỏi đau đớn.
Quả thực nếu giết chết một người bằng phương thức tương tự thì trong khoảnh khắc người kia chết đi sẽ có thông đạo Luân Hồi được mở ra, mà quỷ cũ đương nhiên thông minh hơn quỷ mới, bình thường đều sẽ giành nhảy vào thông đạo Luân Hồi trước.Sau khi thông đạo Luân Hồi hấp thu một vong hồn sẽ lập tức đóng lại, thế là quỷ mới sẽ bị giữ lại chỗ cũ, mỗi ngày đều phải trải qua nỗi đau trước khi chết một lần.
Trương Dũng Quân vốn không đồng tình với những lời Linh Bảo nói, nhưng cô lại có thể nói một cách chính xác và cụ thể về chuyện ba ngày trước anh họ mình gặp phải.
Trong thôn lui tới cũng chỉ được có từng ấy người, ai đi thành phố mọi người đều biết cả. Trương Dũng Quân rất chắc chắn, mấy ngày nay Linh Bảo chưa từng đi thành phố.
Thế thì cũng kỳ quái thật, sao cô ta lại biết chứ?
Nhớ lại chuyện mấy ngày nay trong thôn có tin đồn Lục Linh Bảo vẽ bùa và mỗi lần miếu Sơn thần giáng sấm sét đánh người cô đều có mặt ở hiện trường, tam quan xưa nay kiên định với chủ nghĩa vô thần của hắn ta cũng có chút dao động.
“Cô ta, ở trong thôn có vài tin đồn liên quan đến thần thánh gì đó...” Tuy rằng chuyện của Vương Vĩ đã khiến Trương Dũng Quân nhìn Linh Bảo có chút không vừa mắt, nhưng dù sao đây cũng là anh họ của mình nên hắn ta vẫn kể lại chuyện xảy ra mấy ngày nay trong thôn cho Đàm Côn nghe..
“Vậy theo ý của sinh viên Lục thì bây giờ phải làm thế nào mới tốt?” Đàm Côn hỏi.
Linh Bảo nhìn vẻ mặt của anh ta liền biết người này vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng mình, cũng không nói nhiều nữa mà trực tiếp lấy ra một tờ giấy vàng đã cắt xong, ngón tay chấm chu sa, như rồng bay phượng múa vẽ ra một tấm bùa trừ tà, thành thục gấp thành hình tam giác nhỏ rồi đưa cho Đàm Côn:
“Tôi thấy anh cũng không phải là người xấu, thôi thì giúp anh một lần, anh hãy mang theo tấm bùa giấy này bên mình, đến lúc cần nó sẽ có thể cứu anh một mạng.”
Bùa này tuy rằng nhìn qua bình thường không có gì lạ, nhưng lại là một tấm bùa trừ tà mang sức mạnh của sấm sét, có thể ngăn cản ba lần tấn công của tà vật, đồng thời cũng sẽ gây nên tổn thương cho tà vật, làm cho nó sợ hãi. Tuy rằng không thể tiêu diệt ác quỷ hoàn toàn, nhưng cũng có thể giúp cho người bị làm thế thân tạm thời tránh thoát một kiếp.
Đàm Côn không nhận, anh ta từng gặp nhiều kẻ lừa đảo chợ búa, sợ bước tiếp theo Lục Linh Bảo sẽ mở miệng đòi anh ta tiền.
Linh Bảo thấy thế, sắc mặt lạnh nhạt nói: “Không lấy tiền, anh không muốn thì thôi.” Nói rồi định cất tờ giấy bùa đi.
Nghe thấy cô nói vậy, Đàm Côn lập tức nhận lấy ngay: “Nếu đã là ý tốt của sinh viên Lục, thôi thì tôi cứ nhận lấy vậy.”
Nếu cô gái này được người trong thôn đồn thổi một cách thần kỳ như thế, vậy anh ta vẫn nên nhận thì hơn, dù sao cũng không tốn tiền, cứ thử một lần cũng chẳng mất mát gì.
Bản chất con người là như vậy, người ta nhiệt tình mời mọc thì kiểu gì cũng cảm thấy người ta có ý đồ khác, nhưng nếu người ta tỏ vẻ thờ ơ muốn cất quà tặng đi thì lại cảm thấy người ta đáng tin hơn hẳn.
Có điều chung quy vẫn là vô ích, Đàm Côn cũng không quá coi trọng, tiện tay bỏ lá bùa vào túi áo sơ mi rồi cũng không để ý đến nó nữa.
Trong khi Vương Vĩ bị nữ quỷ tra tấn thì Đàm Côn tham gia tiệc sinh nhật của dì ở trong thôn, sau đó trở về thành phố.
Bởi vì vợ anh ta đã đưa theo bọn trẻ về nhà mẹ đẻ, anh ta ở một mình trong căn nhà vắng tanh, nghĩ đến lời cô gái kia nói, quả thật cũng có chút hoang mang lo sợ.
Tuy nhiên, đêm hôm đó không có chuyện gì xảy ra cả, anh ta ngủ một giấc yên ổn đến lúc trời sáng.
Vì thế, anh ta liền gạt chuyện này sang một bên, còn thầm cười nhạo mình đúng là đồ nhát gan, nghĩ thế nào mà lại đi tin mấy lời nói vô căn cứ kia. Xem ra quả nhiên đúng như những gì em họ anh ta nói, đó chẳng qua chỉ là một kẻ lừa đảo.
Tuy nhiên, đến đêm thứ ba, anh ta ngủ đến nửa đêm thì bỗng nhiên nghe thấy có tiếng ai đó nói chuyện bên tai mình.
Anh ta mở mắt ra thì trông thấy một người đàn ông sắc mặt tái nhợt một cách kỳ lạ đang đứng ở bên giường mình, không biết tại sao, khi đối mặt với người đàn ông xa lạ đột nhiên xuất hiện trong nhà mình này, trong lòng anh ta lại không có chút sợ hãi nào.
“Anh sống cũng vất vả quá, mụ vợ kia không chịu làm việc, ngày nào cũng chỉ biết có mua mua mua, cãi nhau dăm ba câu là lại mang con về nhà mẹ đẻ, chẳng hề thông cảm cho anh một chút nào.” Giọng nói lạnh như băng của người đàn ông vang lên bên tai anh ta.
“Đúng vậy.” Lời này đã chạm đến đáy lòng của Đàm Côn.
“Con anh bị cô ta dạy dỗ như vậy, sau này cũng sẽ chẳng hiếu thảo với anh đâu. Anh nói xem anh vất vả ngược xuôi vì bọn họ như thế, có nghĩa lý gì không, còn không bằng chết sớm đi cho thoải mái.”
Đàm Côn vốn dĩ không phải là người theo chủ nghĩa bi quan, lúc này lại cảm thấy lời kẻ này nói hết sức có lý, đúng vậy, đàn ông sống trên đời này sao mà mệt mỏi quá, chi bằng chết quách đi cho xong.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

