Vương Đống thấy vậy càng suy đoán lần Trương thần côn tới nhà mình làm phép hoàn toàn chính là giả danh giả mạo lừa tiền của nhà gã, vốn dĩ gã cũng không tin mấy thứ đó. Lúc này càng nghiêng về cách giải thích theo khoa học, vì thế lập tức tiếp thu kiến nghị của viện trưởng.
Bản thân Vương Vĩ bị thương ở đầu lưỡi nên căn bản không nói được, chỉ có thể trơ mắt nhìn cha mẹ tiếp tục để hắn ở lại bệnh viện, ngày nào cũng bị nữ quỷ tạo ra đủ loại cảnh tượng khủng bố, rõ ràng vô cùng sợ hãi nhưng lại bởi vì bị tiêm thuốc an thần nên không thể trốn thoát, ba ngày sau, hắn đã sợ tới mức mất trí.
Hắn càng ngày càng điên cuồng, không có thuốc an thần thì nổi điên, vì thế dưới lời khuyên của viện trưởng hắn đã bị đưa vào bệnh viện tâm thần, dù chỉ là điên tạm thời cũng biến thành điên thực sự, hắn không bao giờ được thả ra nữa. Bảy ngày sau, nhìn Vương Vĩ ở bệnh viện tâm thần bị điện giật, đánh thuốc mê, còn bị bệnh nhân tâm thần đánh đập hàng ngày trong bệnh viện, oán khí trên người nữ quỷ đã hoàn toàn tiêu tán.
Hóa ra để hắn sống không bằng chết mới càng làm cô ta sung sướng, sau khi xác định Vương Vĩ sẽ không được ra khỏi bệnh viện tâm thần, cô ta mới nhẹ nhõm nhảy vào thông đạo Luân Hồi mà Linh Bảo mở ra cho mình. Nhưng đây là chuyện sau này.
Một ngày sau khi Vương Vĩ gặp lại nữ quỷ trong bệnh viện, Linh Bảo đã lên thị trấn với Ngô Xảo Trân.
Mặc dù phần lớn dân cư hiện nay đều tập trung ở thành phố, nhưng một hai nghìn người đi họp chợ trong trấn nhỏ vẫn làm Linh Bảo cảm thấy rất náo nhiệt.
Sau khi bán thịt lợn với giá sỉ ở chợ rau, Linh Bảo bắt đầu lang thang đi dạo khắp thị trấn.
Cô tìm thấy một quán trà sữa bán kem, vị kem bơ ngọt ngào quả thật quyến rũ chết người.
Linh Bảo lập tức bước tới như bị câu hồn. Thịt lợn hôm nay bán được gần 1.000 đồng, Ngô Xảo Trân rất vui, thấy Linh Bảo muốn ăn kem, từ trước tới nay bà luôn tiết kiệm vẫn bỏ ra 10 đồng mua một ly kem cho Linh Bảo. Linh Bảo dùng thìa múc kem, nheo mắt thích thú.
Kem mát lạnh, ngọt ngào, hương vị mềm mịn tinh tế, còn có mùi sữa tràn ngập trong miệng, quả thực là hương vị tuyệt nhất trên đời!
Đáng tiếc tiền trong tay bà eo hẹp, cô cũng không thể đòi hỏi nhiều hơn, đành phải kìm nén ham muốn ăn một bữa thịnh soạn, lưu luyến bước ra khỏi quán trà sữa.
Nghĩ đến lần trước túng quẫn phải dùng lá cây vẽ bùa, Linh Bảo quyết định tới cửa hàng bán hương trầm và tiền giấy mua một chút đồ dùng làm bùa chú. Nói không chừng sau này lúc gặp nguy hiểm dùng công cụ chuyên nghiệp vẽ bùa sẽ càng làm người khác tin phục hơn.
Vì thế, hai bà cháu đi mua một ít giấy vàng và chu sa.
Vừa bước ra khỏi cửa hàng, cô chạm trán với hai người đàn ông. Trong đó có một người nguyên chủ từng gặp, là bạn trong thôn của Vương Vĩ, tên là Trương Dũng Quân. Một người đàn ông khác ăn mặc bảnh bao hơn Trương Dũng Quân, rõ ràng là người thành phố, ước chừng ngoài ba mươi tuổi, trông giống một người làm buôn, không phải người xấu.
Tất nhiên, đó không phải là trọng điểm.
Trọng điểm là, ấn đường của người này màu đen, cả người tràn ngập tà khí, đây là dấu hiệu bị vong linh ám, trong vòng ba ngày nhất định sẽ bị làm thế thân.
Thân là một vị thần, cô không thể trơ mắt nhìn quỷ quái làm việc ác mà chỉ biết khoanh tay đứng nhìn. Thế là Linh Bảo đi tới cản đường hai người.
“Anh gì ơi, trên người anh có luồng khí rất bất thường, chỉ sợ là đã bị ác quỷ quấn thân.” Linh Bảo đi lên phía trước, nói một cách chân thành.
Nghe cô nói như vậy, cả hai người đều ngơ ngác.
Người đàn ông được cô kêu lại tên là Đàm Côn, là anh họ của Trương Dũng Quân. Hôm nay là sinh nhật mẹ Trương Dũng Quân, anh ta tới đây ăn cơm, tiện thể mua ít đồ trên thị trấn. Nghe cô nói như vậy, anh ta có chút ngờ vực nhíu mày.
“Ô, tôi nghe người ta nói sinh viên đại học hay làm ba cái trò phong kiến mê tín dị đoan nhất, vốn dĩ còn không tin, hóa ra là thật à!” Trương Dũng Quân nói bằng giọng điệu pha chút châm chọc.
Từ trí nhớ của nguyên chủ, Linh Bảo biết người này và Vương Vĩ là cá mè một lứa, không phải hạng người đứng đắn gì, có điều cô cũng không thèm để bụng mấy câu anh ta nói mà chỉ đáp lại: “Tôi chỉ có ý tốt muốn nhắc nhở thế thôi.”
Nếu như đã gặp, lại vừa đúng lúc mình đã mua giấy bùa thì đây đúng là cơ duyên, nếu để mặc kệ thì không hay cho lắm. Nhưng cô cũng biết, trong thời đại vô thần này, đa số người trẻ tuổi đều không tin quỷ thần, đột nhiên bị người ta nói bị ác quỷ quấn thân gì gì đó thì phản ứng đầu tiên của đa số mọi người đều sẽ cảm thấy đối phương là lừa đảo.
Muốn lấy lòng tin của người khác, tất nhiên phải thể hiện ra chút bản lĩnh.
Linh Bảo lập tức vận Thiên Nhãn Thông, nhìn về phía người đàn ông lớn tuổi hơn kia.
Cái gọi là Thiên Nhãn Thông không phải là mở thêm một con mắt, nói một cách tương đối khoa học như ngày nay thì có thể coi là một phương pháp để sinh vật cấp cao quan sát sinh vật cấp thấp. Cô thân là thần linh cao hơn người phàm một bậc, chỉ cần vận chuyển công pháp, là có thể nhìn thấy tử vi của người phàm.
Đường màu đỏ trên tử vi của người này đã sắp di chuyển đến phía cuối tử vi, điều này cũng có nghĩa là nếu như không có gì thay đổi thì người này sắp xong đời rồi.
Nếu người này bị quỷ chết oan chọn trúng, như vậy đường bị ảnh hưởng lớn nhất hẳn là đường sinh mệnh, Linh Bảo nhìn về phía đường màu xanh lá cây tượng trưng cho sinh mệnh, khẽ chạm vào mốc thời gian cuối cùng.
Trong nháy mắt một vài hình ảnh ngay lập tức tràn vào trong thức hải.
“Xin hỏi anh đây, ba ngày trước vào lúc hơn một giờ sáng, anh có lái xe qua ngã tư đường Hối Giang đúng không? Lúc đó anh cảm thấy mình đã đụng trúng thứ gì đó, nhưng sau khi xuống xem lại không có gì cả.” Linh Bảo tổng hợp lại những hình ảnh mình vừa nhìn thấy rồi hỏi người đàn ông kia.
Đàm Côn nghe vậy, nhất thời kinh ngạc nhìn cô: “Quả thật có chuyện như vậy, sao cô lại biết được?”
Ba ngày trước, anh ta đi nhậu ở quán ven đường với bạn, đến tận hơn một giờ mới về nhà. Khi đi ngang qua đường Hối Giang, anh ta có cảm giác đụng trúng vật gì đó, nhưng đi xuống xem thử thì lại không thấy gì cả.
Lúc ấy anh ta còn tưởng là mình bị ảo giác do rượu.
Linh Bảo không trả lời anh ta mà nói tiếp: “Thời gian trước trong chung cư cao tầng ở chỗ ngã tư đèn xanh đèn đỏ đó có một người trượt chân ngã chết tại chỗ. Thật không may, ba ngày trước con quỷ ngã chết tại chỗ đó đã lên xe theo anh về nhà rồi. Bây giờ trên người anh toàn là âm sát khí của nó, không quá ba ngày, nó nhất định sẽ tới bắt anh làm thế thân cho nó.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

