“Nhảy xuống đi, nhảy xuống là được giải thoát rồi.” Người đàn ông chỉ vào ban công lớn trong phòng ngủ của anh ta và nói.
Vì thế, Đàm Côn đờ đẫn đi về hướng kẻ này chỉ, nơi đó có một cửa sổ sát đất, mặt bên có thể mở ra. Bởi vì nhà có con nhỏ nên giữa giường và cửa sổ có một hàng rào ngăn cách, anh ta thường quen tay ném quần áo mình mặc lên trên đó, bởi vậy suốt ngày bị vợ càm ràm.
Đàm Côn trèo qua lan can một cách dễ dàng, mở cửa sổ cạnh sườn ra, cửa sổ này mở ở vị trí ngang hông của anh ta, chỉ cần chúi người xuống thì sẽ lập tức ngã ra ngoài rớt xuống dưới.
Gió đêm mang theo hơi nóng của mùa hè thổi lên mặt, Đàm Côn bỗng nhiên tỉnh táo lại, từ trước đến nay anh ta mắc chứng sợ độ cao, nhà lại ở tầng 22, lúc này liếc mắt nhìn xuống liền cảm thấy nhũn hết cả chân, vội vã lui về phía sau một bước.
Anh ta đang làm gì vậy? Trước đây anh ta chưa bao giờ đến gần cái cửa sổ này.
“Anh làm sao vậy, mau nhảy xuống đi chứ!” Giữa đêm khuya khoắt giọng nói của người đàn ông lạ mặt kia từ phía sau truyền đến, quỷ dị đến lạ thường.
Anh ta điếng người quay đầu lại nhìn, người đàn ông sắc mặt tái nhợt cái gì chứ, kẻ này tuy rằng mặc quần áo của người nhưng đã hoàn toàn không còn dáng vẻ của con người nữa, đầu giống như một quả dưa hấu bị vỡ nát bét, cơ thể cũng vặn vẹo một cách bất thường, toàn thân đều là máu.
“Quỷ!” Đàm Côn hoảng sợ hét lên một tiếng, ngay sau đó liền trèo qua lan can muốn chạy ra ngoài.
Nhưng trong lúc anh ta không đề phòng, con quỷ kia liền bắt lấy cánh tay của anh ta, sức lực của nó vô cùng lớn, chẳng mấy chốc anh ta lại bị kéo qua lan can một lần nữa, phút chốc đã đến trước cánh cửa đang bị mở ra kia.
Lực đẩy mạnh mẽ từ đằng sau truyền đến, phía dưới là khoảng cách 22 tầng lầu, không cẩn thận rơi xuống sẽ tan xương nát thịt.
Lúc này anh ta bỗng nhớ tới lời nói của cô gái kia, người đàn ông bị ngã lầu bên đường Hối Giang, trong vòng ba ngày tới sẽ đến tìm anh ta làm thế thân. Hôm nay không phải chính là ngày thứ ba sao!
Bùa! Bùa hộ mệnh!
Đàm Côn nhớ rõ anh ta đã bỏ tấm bùa kia vào chiếc áo sơ mi hôm trước mặc, bộ quần áo kia anh ta đã vắt lên lan can. Liếc mắt qua nhìn thử, lại phát hiện vừa rồi anh ta đã làm bộ quần áo có đựng lá bùa kia rớt xuống đất, còn lá bùa được gấp thành hình tam giác kia đã rơi xuống mặt đất cách mình khoảng hơn một mét.
Ngay lúc đó anh ta như nhìn thấy cọng rơm cứu mạng, cơ thể bộc phát sức mạnh to lớn, trong nháy mắt đã có thể thoát khỏi sự kìm chế của con quỷ, nhào về phía lá bùa hình tam giác kia.
Còn thiếu một chút nữa, Đàm Côn đang muốn bò về phía trước thì cảm giác lạnh như băng từ mắt cá chân truyền đến, con quỷ kia đã bắt lấy chân anh ta. Anh ta ra sức vươn tay về phía trước, đầu ngón tay khó khăn lắm mới chạm được đến lá bùa kia.
Trông thấy con quỷ lại muốn xông lên bắt lấy mình, Đàm Côn theo bản năng dùng tay đang cầm bùa kia đánh về phía con quỷ.
Cảnh tượng lật đổ nhân sinh quan của anh ta xuất hiện, con quỷ bị anh ta đánh trúng, toàn thân lóe lên ánh chớp, nó phát ra tiếng gầm đau đớn sau đó nhảy ra ngoài cửa sổ mất tăm mất tích.
Tay chân Đàm Côn mềm nhũn ngã xuống đất, tuy rằng con quỷ đã chạy, nhưng anh ta cũng không dám ở nhà nữa, đợi khôi phục được chút sức lực, anh ta nhanh chóng cầm theo lá bùa chạy xuống dưới lầu, vào tiệm net bên ngoài tiểu khu, đến khi trông thấy đám thiếu niên nghiện game đang chơi game anh ta mới có chút cảm giác an toàn.
Nghĩ đến lời cô gái kia nói, lá bùa này có thể tạm thời cứu anh ta một mạng... Chứng tỏ con quỷ kia sẽ còn trở về tìm anh ta, cả đêm hôm đó Đàm Côn ớn lạnh đến tê dại cả da đầu.
Khi trời vừa sáng, anh ta lập tức bắt xe chạy như điên về thôn của em họ.
Vì thế, sáng hôm đó bà Trương dậy sớm, đang đi bộ trên đường đã nhìn thấy một chuyện thần kỳ, một người đàn ông trên người còn mặc nguyên đồ ngủ, vừa mới bước từ trên xe xuống vệ đường đã ngay lập tức dùng tốc độ đáng kinh ngạc chạy vào con đường nhỏ dẫn vào thôn.
“Này cậu, cậu làm sao vậy?” Bà Trương tò mò hỏi.
Đàm Côn quay đầu nhìn, là một người phụ nữ lớn tuổi làm nông trong thôn, trước kia đến nhà dì thỉnh thoảng cũng có gặp. Giờ phút này có người nói chuyện với Đàm Côn, trong lòng anh ta mới cảm thấy có chút hơi ấm, đúng lúc bèn hỏi ngay: “Thím, thím có biết, cô gái tên Lục Linh Bảo kia ở đâu không?”
“Cậu tìm Linh Bảo làm gì?”
Đàm Côn nghe giọng điệu của người phụ nữ, ắt là có biết Lục Linh Bảo, vì thế liền kể rõ ngọn ngành sự việc cho bà ấy nghe.
Bà Trương nghe xong lập tức cảm thấy giống như đã tìm được tri kỷ nói: “Tôi đã nói rồi mà, Linh Bảo có bản lĩnh rất lớn, ấy thế mà một số người trẻ tuổi cứ không chịu tin, nói chúng tôi là người già ngu xuẩn mê muội!
Bà ấy nhờ có bùa Linh Bảo vẽ cho mà tìm được trâu, không chỉ khen ngợi Linh Bảo với người trong thôn, còn gọi điện thoại cho con trai đang làm việc ở xa nhà, không ngờ lại bị con trai lên lớp một trận, nói bà ấy ở nhà toàn tin vào những mê tín dị đoan phong kiến, đám thầy bà kia chuyên môn lừa gạt những người già đầu óc không minh mẫn như bọn họ. Đúng là làm bà ấy tức muốn chết.
Bây giờ thấy Đàm Côn thừa nhận bản lĩnh của Linh Bảo, bà ấy cảm thấy người trẻ tuổi này rất có mắt nhìn, nom anh ta cũng thuận mắt hơn hẳn. Thế là bà ấy bèn đích thân dẫn Đàm Côn tìm đến nhà Linh Bảo.
“Đại... Đại sư!” Đàm Côn vừa nhìn thấy Linh Bảo liền hết sức kích động, nhanh nhảu đổi xưng hô: “Lần trước là do tôi có mắt không thấy Thái Sơn, kính xin ngài đại nhân đại lượng ra tay giúp đỡ! Tối hôm qua thật sự có quỷ tới tìm tôi, nó muốn kéo tôi nhảy lầu! Cầu xin ngài cứu tôi với!”
Linh Bảo cảm giác được sức mạnh tín ngưỡng đang chảy vào trong cơ thể, biết được người đàn ông này đã hoàn toàn tin tưởng mình, thái độ cũng dịu xuống.
Cô vẫy tay, tỏ vẻ không so đo với anh ta, đồng thời khuyên răn: “Bây giờ anh đã biết rồi thì phải có lòng kính sợ đối với quỷ thần.”
“Vâng, vâng, vâng!” Đàm Côn vội vàng nói.
“Quỷ ở nhà anh, phải đến buổi tối mới tìm tới. Buổi chiều chúng ta sẽ vào thành phố, anh đến nhà em họ gì gì đó của anh chờ tôi trước đi.” Linh Bảo nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)