Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Yến Thần Thất: “Thế tức là huynh không giúp được gì đúng không? Sau này còn có ác quỷ từ địa phủ trốn ra ngoài thì huynh cũng đừng kêu muội đi bắt giúp nhé!”
Sở Nghiên: “Muội thân là chưởng môn của Mao Sơn, bảo vệ nhân gian yên bình chính là chức trách của muội, chỉ cần lương tâm của muội không đau thì huynh không thấy sao cả.”
Yến Thần Thất: “Được lắm, Sở Nghiên, giữa hai chúng ta không có tình yêu, muội muốn đoạn tuyệt quan hệ sư huynh muội với huynh.”
Nói xong, cô cúp máy luôn.
Nhưng không ngờ, ba giây sau trước mặt cô đã xuất hiện một người đàn ông mặc tây trang màu đen.
Bộ dáng chỉ khoảng hai mươi ba, hai mươi tư tuổi, dáng người thẳng tắp, gương mặt tuấn tú, đôi mắt màu hổ phách vừa chính vừa tà.
Người này chính là Sở Nghiên.
Nhìn bộ dáng nổi giận đùng đùng của Yến Thần Thất, Sở Nghiên không nhịn được mà giơ tay xoa đầu cô.
“Con bé này bướng như vậy, sao lại tự làm mình vào viện thế này?”
Anh ấy cũng không cho rằng bị bệnh hay bị thương gì cả, là y thuật của Mao Sơn bọn họ không ổn.
Cho dù người đã tắt thở, chỉ cần không quá bảy ngày được nuốt Hồi Sinh đan của Mao Sơn bọn họ thì vẫn có thể cải tử hồi sinh.
Cho nên, nếu sư muội của anh ấy đã nằm trong bệnh viện vậy chắc chắn là do bản thân cô muốn nằm rồi.
“Không liên quan đến huynh, tránh ra đi!”
Yến Thần Thất giơ tay đẩy cánh tay của đối phương.
Sở Nghiên ngồi bên cạnh giường, nói với vẻ ý vị sâu xa: “Không phải huynh không cho muội mượn tiền, tiền của huynh đều là của muội hết, nhưng sư phụ có quy định, trong giai đoạn muội rèn luyện, không một người nào trong Mao Sơn được phép giúp đỡ muội, giờ còn hơn nửa tháng nữa là đến kỳ hạn rồi, muội không thể nhịn thêm được nữa sao?”
Hiển nhiên Yến Thần Thất biết lệnh sư không thể làm trái, cô cũng chỉ đấu võ mồm với nhị sư huynh của mình theo thói quen thôi.
Sở Nghiên thấy cô không nói gì lại bảo: “Muội nói xem, muội cũng ngốc thật đó, bói toán, xem tướng, phong thủy, cái nào muội cũng tinh thông, sao đến ngay cả tiền mua một chiếc vòng tay vàng mà cũng không kiếm được thế?”
Nói đến đây là Yến Thần Thất lại tức giận: “Huynh chưa từng đi rèn luyện hay sao? Huynh không biết trong giai đoạn rèn luyện cho dù là xem cái gì cho người ta cũng không thể thu phí vượt qua hai mươi đồng hay sao? Mỗi ngày muội không phải gọi hồn cho con của nhà Đông thì chính là bói nhân duyên cho các cô các cậu của nhà Tây, mệt đến chết đi sống lại, mồm miệng khô khốc nhưng một ngày cùng lắm chỉ kiếm được ba đến năm trăm đồng, nộp tiền thuê nhà xong còn không đủ ăn cơm kia kìa.”
Đương nhiên, cô quả thật có góp được ít tiền.
Nhưng hôm nay để thể hiện với nhà họ Lục… đã tiêu hết rồi.
Sở Nghiên không tiếp lời cô mà chỉ nhìn về phía bụng cô.
Sắc mặt anh ấy nặng nề và lạnh lùng: “Rốt cuộc muội định đối phó với người nào mà lại làm bản thân bị thương như vậy?”
Không sai, chỉ cần cô muốn thì vết thương này có thể biến mất trong vài giây, ngay cả làn da cũng có thể khôi phục lại y như trước đây.
Bằng không, cho dù cô có là đứa ngốc cũng sẽ không lấy mạng mình ra để đổi lấy Lục Minh Lôi phải ngồi tù.
Sở Nghiên đau lòng nhưng rất nhanh đã che giấu đi.
“Có phải đầu óc muội có bệnh gì không? Đối phó với nhà họ Lục có rất nhiều cách, tại sao cứ phải cắt lên da thịt mình, chảy máu của mình?”
Yến Thần Thất liếc mắt nhìn anh ấy, đáp: “Nào có nghiêm trọng đến vậy, bị phàm phu tục tử đâm một nhát dao đối với muội mà nói không phải chỉ như gãi ngứa thôi sao? Được rồi, nếu huynh đã không muốn cho mượn tiền vậy đi mau đi. Chỗ này là bệnh viện, nếu để viện trưởng biết một Diêm Quân địa phủ như huynh tới đây chắc chắn sẽ mời mười tám đạo sĩ tới đuổi huynh đi đấy.”
“Hừ! E rằng ông ta với mười tám tên đạo sĩ đó đều chán sống rồi!”
Nhưng Sở Nghiên vẫn đi, chẳng qua hai tiếng sau anh ấy lại tới, nhờ ánh trăng nhìn Yến Thần Thất ngủ say trên giường bệnh, lông mi rất dài, gương mặt yên tĩnh.
Đẹp đến mức không nhiễm khói lửa nhân gian.
Anh ấy cứ ngồi bên cạnh và lặng lẽ nhìn cô một đêm như thế, thẳng cho đến tảng sáng mới rời đi.
Buổi sáng, Yến Thần Thất nhân lúc y tá chưa tới kiểm tra mà lén lút xuống giường đánh răng rửa mặt.
Bảy rưỡi sáng, anh hai của cô mang cháo gạo kê , bánh khoai tới cho cô, đều là mấy món êm dạ.
Vừa ăn xong thì Triệu Kim Tuệ vênh váo tự đắc đi vào.
“Tôi không biết cô nghe được tin đồn từ đâu mà khăng khăng nói tôi đã sát hại con gái ruột của mình. Nhưng tôi biết cô đến nhà tôi kiếm chuyện chắc chắn là vì tiền, muốn bao nhiêu thì nói thẳng đi!”
Yến Thần Thất nhìn chằm chằm vào bà ta không chớp mắt: “Tôi không cần tiền, không phải bà nói sinh thần bát tự của tôi khắc người thân, sẽ khiến nhà họ Lục tan nhà nát cửa hay sao? Tôi nhất định không thể để lời nói của bà trở nên vô nghĩa được."
"Đừng giả bộ nữa!” Triệu Kim Tuệ gào lên với vẻ mặt dữ tợn: “Con gái tôi Lục Tâm Niệm đang sống rất khỏe mạnh, cô tuyệt đối không có khả năng là nó! Cô mặt dày vô sỉ muốn bám vào gia đình chúng tôi không phải vì tiền thì là vì cái gì hả?”
Nói xong, bà ta lấy một chiếc thẻ ngân hàng từ trong túi ra rồi ném xuống trước mặt Yến Thần Thất: “Trong này có một trăm triệu, đủ chưa? Viết một lá thư hòa giải để cảnh sát thả con trai tôi ra ngay.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








