Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đại Lão Huyền Học Xuống Núi, Bảy Người Anh Trai Đều Bị Tế Trời Chương 7: Là Ai Hành Hung?

Cài Đặt

Chương 7: Là Ai Hành Hung?

“Là ai hành hung?”

Trước ánh mắt chăm chú của mọi người, làm sao Lục Minh Lôi có khả năng chối cãi được nữa, anh ta gân cổ lên nói: “Là tôi, nhưng… là con tiện nhân này tới nhà tôi kiếm cớ gây sự trước, còn ra tay đánh em gái tôi nữa!”

Lúc này, Yến Thần Thất đang nằm dưới đất từ từ mở mắt ra: “Chú… chú cảnh sát ơi… cháu không kiếm cớ gây sự, cháu tới nhận người thân, cháu là… cháu là con gái ruột của nhà họ Lục… bọn họ không muốn nhận cháu… còn muốn giết cháu…”

Lục Kiến Đình nghiến răng nghiến lợi: “Con gái ruột nhà ai lại tặng quan tài vào đúng tiệc sinh nhật của cha mình hả? Huống chi, tôi chỉ có mỗi một đứa con gái, hai mươi năm nay vẫn luôn sống yên ổn ở nhà. Cô chỉ là một thứ hàng giả muốn tới lừa tiền thì có! Đồng chí cảnh sát, con tiện nhân này chắc chắn là lừa đảo quen rồi, các anh nhất định phải dẫn cô ta đi điều tra.”

Đồng chí cảnh sát dẫn đầu liếc mắt nhìn ông ta: “Yên tâm đi, chân tướng thế nào thì hiển nhiên chúng tôi sẽ điều tra rõ ngọn ngành.”

Người bị dẫn đến sở cảnh sát ngoại trừ Lục Minh Lôi và camera của nhà họ Lục ra thì còn có tóc của hai vợ chồng Lục Kiến Đình và Yến Thần Thất, Lục Tâm Dao.

Đối với việc này, người nhà họ Lục cũng không sợ, bởi vì bọn họ hoàn toàn không tin Lục Tâm Niệm còn có thể sống sót nguyên vẹn.

Cùng lắm cảnh sát chỉ điều tra ra được Lục Tâm Dao là con nuôi, nhưng tuyệt đối sẽ không tra ra được ngày xưa Lục Tâm Niệm đã chết như thế nào.

Yến Thần Thất nhanh chóng được đưa đến bệnh viện.

Sau khi phẫu thuật, cảnh sát chuyển cô đến phòng bệnh riêng bình thường và rút bệnh án, làm ghi chép, cũng dặn dò cô dưỡng thương cho tốt.

Tám giờ tối, Yến Thần Thất đói đến mức da bụng dính vào da lưng, vì thế cô lôi điện thoại ra đặt đồ ăn ngoài, mì đùi gà cán tay.

Nhưng có thế nào thì Yến Thần Thất cũng không ngờ ông anh giao hàng mang đồ ăn tới cho cô lại là anh ba của cô, Hứa Hoa Tây!

Lại còn dẫn theo cả cháu trai lớn của cô, Hứa U U.

“Tiểu Thất? Sao lại là em? Sao em lại ở bệnh viện, bị bệnh gì vậy?”

Hứa Thư Tây đặt đồ ăn xuống, nhanh chóng đi đến trước giường bệnh.

Hứa U U cũng leo lên giường, ôm cổ Yến Thần Thất: “Cô ơi… hu hu hu… sao cô lại nằm viện, không phải cô sắp chết đấy chứ?”

Năm ấy sư phụ và sư thúc của cô là một người đàn ông già và một người đàn ông trẻ, hoàn toàn không có cách nào nuôi một bé gái ba tuổi như cô, vừa vặn gặp được mẹ nuôi của cô đến đạo quan dưới chân Mao Sơn cầu con gái, sư phụ của cô bèn trao cô cho mẹ nuôi để nuôi vài năm trước.

Gia đình của cha mẹ nuôi có bốn người con trai, tuy rằng không giàu có nhưng toàn bộ người trong gia đình đều vô cùng yêu thương cô, cho nên nửa năm trước, sau khi từ trên Mao Sơn xuống núi cô trực tiếp trở về nhà cha mẹ nuôi luôn, còn mở một quán xem bói ở ngay cổng lò hỏa táng gần nhà.

Cô tốn hết nước bọt mới thuyết phục được cha mẹ cho mình sống ở cửa hàng, nếu như để mẹ cô biết mình nằm viện thì chắc chắn sau này sẽ không cho phép cô ở bên ngoài mất.

Hứa Hoa Tây thở dài một tiếng, cha mẹ anh ấy mở một quán sủi cảo, ngày nào cũng bận đến mức mông không chạm ghế, nên hiển nhiên anh ấy cũng không muốn khiến cha mẹ chịu mệt thêm, chỉ bảo: “Yên tâm, anh không nói đâu.”

Anh ấy mở hộp cơm mà Yến Thần Thất gọi rồi gắp đùi gà ra trước.

Yến Thần Thất vừa định cầm thì lại thấy Hứa Tây Hoa đưa đùi gà cho Hứa U U: “Dạ dày của cô cháu khó chịu, không thể ăn thịt, cháu ăn đi.”

Hứa U U vui vẻ đáp: “Vâng, cảm ơn chú ba, cảm ơn cô ạ.”

Ngũ quan của Yến Thần Thất chợt đông cứng lại, cô thật sự đã bịa ra một tên bệnh hay cho mình rồi đấy.

“Nào, Tiểu Thất ăn mì đi.”

Hứa Hoa Tây gắp một miếng định đút cho cô ăn.

“Không cần đâu anh ba, em tự ăn được mà.”

“Được, vậy em ăn từ từ thôi.”

Anh ấy lại rót một cốc nước để ở đầu giường cho cô.

Yến Thần Thất ăn được một nửa lại hỏi: “Anh ba, anh đi giao hàng sao còn dẫn cả U U theo vậy? Chị cả không ở nhà hả?”

Hứa Hoa Tây còn chưa nói gì thì Hứa U U đã đáp: “Mẹ cháu bảo cháu là cha cháu làm nghề sửa xe khổ cực quá, mẹ cháu đau lòng, cho nên mẹ cháu muốn đi theo người đàn ông khác, như vậy thì cha cháu có thể bớt phải nuôi một người.”

Khóe miệng của Yến Thần Thất giật vài cái, nhìn về phía Hứa Hoa Tây.

“Anh cả với chị dâu ly hôn sao?”

Hứa Hoa Tây gật đầu: “Ừm, hai hôm trước chị dâu đã đi rồi, tối nay anh cả phải tăng ca cho nên anh dẫn U U đi giao hàng với mình luôn.”

“Ồ…”

Yến Thần Thất cúi đầu tiếp tục ăn mì, nhưng lại không biết vị thế nào.

Đợi sau khi anh ba và cháu trai lớn đi rồi, cô bèn nhấc điện thoại gọi cho nhị sư huynh Sở Nghiên của mình.

Sở Nghiên: “Hiếm có nha, tiểu sư muội còn có thể nhớ đến gọi điện cho huynh à.”

Yến Thần Thất: “Nhị sư huynh cho muội mượn ít tiền đi.”

Sở Nghiên: “Muội cần tiền làm gì? Không phải tiểu sư thúc đã tích một nghìn tỷ vào tài khoản ngân hàng thế giới cho muội rồi sao?”

Yến Thần Thất: “Số tiền đó phải đợi đến năm muội hai mươi tuổi mới có thể lấy ra được, còn thiếu hai tháng nữa cơ, nhưng mẹ của muội sắp đón sinh nhật rồi, muội muốn mua một cái lắc vàng.”

Sở Nghiên: “Chỗ huynh toàn tiền âm phủ, huynh dám cho mượn nhưng ai dám nhận?”

Yến Thần Thất: “Thế huynh trực tiếp cho muội một cái lắc tay vàng đi.”

Sở Nghiên: “Tuy rằng vàng ở chỗ huynh chất đống thành nhưng đó đều là đồ mà quỷ vương đã chết nghìn năm hiếu kính huynh, huynh dám cho nhưng mẹ của muội dám đeo không?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc