Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Ha...”
Yến Thần Thất cười lạnh lùng, dùng ngón giữa và ngón trỏ kẹp tấm thẻ ngân hàng, phật một cái bay đi, tấm thẻ mỏng đó đó giống như một lưỡi dao sắc bén cứa qua cổ của Triệu Mỹ Tuệ, để lại một vệt máu.
“Á!”
Triệu Mỹ Tuệ hét ầm lên, sợ đến mức ngã ngồi xuống sô pha, bà ta sờ vết máu trên cổ mình, cảm giác sợ hãi tột cùng xộc thẳng vào trong tim.
“Vậy... vậy mà cô lại ngông cuồng như thế, muốn giết người sao?”
Yến Thần Thất nhếch miệng cười: “Bà tuyệt đối đừng bôi nhọ tôi, giết người là phạm pháp, tôi chỉ định trả loại thẻ ngân hàng cho bà thôi, là bà không tiếp được đấy chứ.”
“Cô...”
Không đợi Triệu Mỹ Tuệ nói gì, Yến Thần Thất lại nói: “Đừng có ở đây làm phiền tôi nữa, cút đi mau, bằng không, tôi gọi cảnh sát tới khiêng bà ra ngoài đấy.”
Triệu Mỹ Tuệ đứng dậy nhưng vẫn cao ngạo như cũ.
“Được thôi, nếu cô đã rượu không uống, chỉ thích uống rượu phạt vậy tôi nhất định sẽ cho cô biết mặt. Yến Thần Thất, nếu con trai tôi thật sự ngồi tù thì tôi sẽ lấy mạng cô.”
Yến Thần Thất cười mỉa mai: “Tôi cũng nói cho bà biết luôn nhé, con trai bà ngồi tù chắc rồi, có bản lĩnh thì bây giờ bà giết chết tôi đi, nào!”
Triệu Mỹ Tuệ siết chặt hai tay, nghiến răng vang ken két.
“Hừ! Cô cứ việc ngông cuồng tiếp đi, đợi kết quả xét nghiệm DNA có rồi, để tôi xem tên lừa đảo nhà cô còn điên kiểu gì được nữa!”
Nói xong, bà ta mở tung cửa bỏ đi.
Sau khi Triệu Mỹ Tuệ rời đi, Yến Thần Thất lập tức mua một chiếc camera lỗ kim trên một nền tảng nào đó rồi lắp trong phòng bệnh, sau đó lại ngủ thêm một giấc.
Gần đến mười hai giờ trưa, cô vẫn còn đang trong mộng đẹp thì bị đánh thức bởi âm thanh ồn ào bên trong phòng bệnh.
Cô mơ màng mở mắt ra, chỉ nhìn thấy người nhà họ Lục ngoại trừ Lục Minh Lôi đang ở trong phòng tạm giam ra đều có mặt ở đây hết, hơn nữa còn có không ít phóng viên cầm máy ảnh theo.
Tình huống gì đây?
Nhà họ Lục định ám sát cô hay là định trói buộc đạo đức với cô?
Yến Thần Thất ngồi dậy với vẻ cảnh giác, còn chưa kịp nghĩ cẩn thận thì Triệu Mỹ Tuệ đã vừa khóc vừa ôm cô.
“Hu hu hu... Niệm Niệm, đứa con gái đáng thương của mẹ! Con đánh mẹ đi, vậy mà mẹ lại không nhận ra con mới là con gái ruột của mẹ... Hu hu hu... bảo bối của mẹ, tim gan của mẹ, mấy năm nay con ở bên ngoài đã phải chịu khổ rồi!”
Vẻ mặt của Lục Kiến Đình lại cực kỳ nặng nề nhưng vẫn cố gắng nặn ra một giọt nước mắt.
“Niệm Niệm, chuyện này không liên quan đến mẹ con, đây đều là lỗi của cha, mười bảy năm trước, anh bảy của con dẫn con ra ngoài chơi lại bất cẩn để lạc mất con. Con chính là bảo bối của mẹ con, cha sợ mẹ con không chấp nhận được cho nên mới lừa bà ấy, nói đã đưa con ra nước ngoài học.”
“Sau đó cha vẫn luôn lén lút đi tìm con, đáng tiếc có tìm thế nào cũng không tìm được, qua hai năm, mẹ con nhớ con quá mà sinh bệnh, cha không còn cách nào khác mới nhận nuôi Tâm Dao, nói con bé chính là con. Cũng may trẻ con trưởng thành nhanh, cho dù Tâm Dao và con trông không giống nhau nhưng mẹ con cũng không nghi ngờ gì.
Niệm Niệm, đều là lỗi của cha, cha không cầu con tha thứ nhưng cầu xin con đừng trách mẹ con.”
“Là lỗi của tôi, đều tại tôi cả.” Triệu Mỹ Tuệ vừa khóc vừa đấm mình: “Đến ngay cả con gái ruột của mình mà tôi cũng không nhận ra, tôi là loại mẹ gì thế này, tôi đáng chết! Hu hu hu... tôi đáng chết...”
Yến Thần Thất đẩy bà ta ra, vừa định đi ra ngoài lại chỉ thấy toàn bộ ống kính máy quay của các phóng viên đều nhắm thẳng về phía cô.
“Cô Yến Thần Thất, thông qua kết quả xét nghiệm DNA, phía cảnh sát đã chứng thực cô mới là thiên kim đại tiểu thư chân chính của nhà họ Lục, Lục Minh Lôi kia chính là anh trai ruột của cô, cô vẫn sẽ tiếp tục truy cứu trách nhiệm anh ta đã cầm dao đả thương cô chứ?”
Yến Thần Thất hiểu rồi, hóa ra đã có báo cáo xét nghiệm DNA.
Nhà họ Lục này chối cãi không được nên mới tìm các phóng viên tới để bịa ra một câu chuyện khổ nhục kế đây mà.
Trên thực tế, sau khi bọn họ chôn sống cô đã lập tức bí mật nhận nuôi Lục Tâm Dao, sau đó đưa cô ta ra nước ngoài hai năm, một là để học lễ nghi, và hai là để che giấu chuyện tướng mạo của cô ta khác với cô.
Yến Thần Thất ngẩng đầu, ánh mắt rất kiên định: “Thiên tử phạm pháp tội như thứ dân, không cần biết Lục Minh Lôi là ai nhưng anh ta đã đả thương ngươi thì phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.”
“Vậy cô Yến Thần Thất, xin hỏi trước đó cô nói ông Lục và bà Lục ghét bỏ sinh thần bát tự của cô khắc người nhà nên mới chôn sống cô, đây là sự thật cả sao?”
“Phải!”
Một phóng viên đeo kính mắt hùng hổ dọa người: “Xin hỏi cô có bằng chứng gì không?”
Yến Thần Thất: “Anh hỏi câu này không phải cũng giống như muốn anh chứng minh với người đời rằng anh chính là anh hay sao? Đây là trải nghiệm của chính bản thân tôi, tôi phải chứng minh như thế nào?”
Phóng viên đeo kính: “Cô nói người nhà họ Lục đã bít kín thất khiếu của cô, vậy tại sao bây giờ mắt, tai, miệng và mũi của cô vẫn còn nguyên vẹn hoàn hảo?”
Phóng viên đeo kính: “Vậy cô xem thử khi nào tôi mới có thể kết hôn, khi nào mới có thể phát tài?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








