Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đại Lão Huyền Học Xuống Núi, Bảy Người Anh Trai Đều Bị Tế Trời Chương 5: Hàng Giả

Cài Đặt

Chương 5: Hàng Giả

Yến Thần Thất nhướng mày, cười như không cười: “Cô ta là con gái ruột của bà sao? Mười bảy năm trước, các người tin theo lời của giáng đầu sư Đông Nam Á, cho rằng tôi là tai tinh mà ngay trong đêm phong bế thất khiếu của tôi rồi chôn sống tôi, sau đó nhận một bé gái cùng tuổi với tôi, có bát tự vượng ở cô nhi viện về để mạo danh tôi.

Các người cho rằng làm như thế thì nhà họ Lục có thể mãi mãi vinh hoa phú quý. Nhưng không ngờ tôi lại được người cứu sống, lại càng không ngờ, vậy mà tôi còn có thể nhớ được hành vi ác ôn của các người.

Triệu Kim Tuệ, bà cứ việc báo cảnh sát đi, vừa vặn để cảnh sát tới điều tra cẩn thận một phen, xem năm ấy bà đã chính tay sát hại con gái ruột của mình như thế nào.”

Cô vừa dứt lời là đám đông lập tức sục sôi.

“Trời ơi! Chẳng trách mà lúc Lục đại tiểu thư còn nhỏ, nhà họ Lục lại đưa cô ta ra nước ngoài hai năm, trở về không chỉ đổi hình đổi dạng mà còn đổi luôn tên, hóa ra Lục Tâm Dao hoàn toàn chỉ là một thứ hàng giả thôi sao!”

“Lục phu nhân đúng là không bằng súc sinh, vậy mà một người phụ nữ lại có thể nhẫn tâm phong bế thất khiếu của con gái ruột mình sau đó chôn sống cô ta, chỉ nghĩ thôi đã cảm thấy sởn hết cả gai ốc rồi.”

“Lục đại tiểu thư hàng chuẩn này cũng đáng thương ghê, cũng may mà được người cứu sống, bây giờ chắc chắn cô ta đã bái cao nhân làm thầy nên mới quay về báo thủ đây mà, nghe sướng thật!”

“Tôi ủng hộ Lục đại tiểu thư.”

“Không có, tôi không có!” Triệu Kim Tuệ bắt lấy cánh tay của Lục Tâm Dao đang đứng bên cạnh bà ta: “Đây chính là Niệm Niệm của tôi, con gái đẻ của tôi! Con tiện nhân Yến Thần Thất này chẳng hiểu tại sao lại chạy tới đây vu vạ cho tôi, mọi người đừng tin cô ta!”

Yến Thần Thất cười với vẻ trêu tức: “Ai là con gái ruột của bà thì chúng ta làm giám định DNA ngay tại trận là biết ngay thôi? Để công bằng công chính phải có bà, tôi và cả bên thứ ba, chúng ta tự tìm một trung tâm giám định, thế nào?”

Triệu Kim Tuệ hừ lạnh: “Dựa vào cái gì mà tôi phải làm thứ giám định vô vị đó với một kẻ lừa đảo như cô, bảo vệ đâu, ném cô ta ra ngoài ngay!”

“Mẹ ơi đừng!” Lục Tâm Dao nói: “Con thấy cô ta cũng rất đáng thương, để con qua nói chuyện với cô ta xem.”

Bây giờ ở đây có đông người như thế, còn có không ít quý công tử hào môn, đây chính là cơ hội tuyệt vời để cô ta thể hiện bản thân thiện lương và rộng lượng.

Nói xong, cô ta đi đến trước mặt Yến Thần Thất và nở nụ cười dịu dàng: “Em gái này, chị biết không có người nào muốn làm việc xấu cả, chắc chắn em có nỗi khổ bất đắc dĩ gì đó nên mới tới nhà chị để lừa phải không? Hôm nay là sinh nhật của cha chị, nhà họ Lục bọn họ xưa nay hành thiện tích đức, em cần bao nhiêu tiền thì cứ nói thẳng, chị sẽ cho em, cứ coi như là chị tích phúc cho cha chị đi.”

Yến Thần Thất lạnh lùng lườm cô ta một cái: “Cút, ở đây không có chỗ cho cô nói chuyện.”

Lục Tâm Dao sững sờ, nói với vẻ tủi thân: “Em ơi, chị không có ý gì khác, chị chỉ muốn giúp em thôi.”

“Chát!”

Yến Thần Thất không muốn nhìn bộ dáng bạch liên ngâm trà này của cô ta bèn vung tay tát thẳng một cái.

Thật ra, ngay từ cái liếc mắt đầu tiên là cô đã nhìn ra được kiếp trước và kiếp này của Lục Tâm Dao rồi, mặt như hoa đảo, lòng dạ như rắn rết.

“Á…”

Lục Tâm Dao ôm mặt, khóe miệng bật máu, nước mắt lập tức rơi như mưa.

Cô ta vốn có vẻ ngoài xinh đẹp, còn mang theo bộ dáng đáng thương, liễu yếu đào tơ khiến cho đám đàn ông có mặt ở đây đều sinh lòng thương hoa tiếc ngọc.

Đứa con trai thứ bảy của nhà họ Lục – Lục Minh Lôi hất đầu, sải bước đi tới: “Con tiện nhân này, vậy mà lại dám động vào em gái tao, muốn chết!”

Anh ta nhấc chân đá về phía Yến Thần Thất.

Nhưng không ngờ Yến Thần Thất lại dễ dàng bắt được cổ chân của anh ta sau đó dùng sức vặn một cái rồi đẩy đi, khiến cho anh ta ngã sõng xoài dưới sàn.

“Á… đau chết đi được…”

Lục Minh Lôi xưa nay thích thể diện, lúc này bị một con oắt con đánh ngay trước mặt nhiều người như thế cũng khiến lửa giận của anh ta bốc lên cao.

Anh ta bò dậy, vớ lấy một con dao gọt hoa quả ở trên bàn rồi đâm về phía Yến Thần Thất.

“Dám ngông cuồng trước mặt bản thiếu gia, tao phải lấy mạng mày!”

Yến Thần Thất vừa định nhấc chân nhưng đột nhiên suy nghĩ nảy ra, trong mắt lóe lên vẻ giảo hoạt.

Cô dừng động tác, chỉ nhìn con dao gọt hoa quả trong tay của Lục Minh Lôi cắm “phập” vào bụng mình như vậy.

Máu tươi đầm đìa, giống y như mười bảy năm trước, rất đau!

Yến Thần Thất ngã khuỵu xuống sàn, đám khách khứa vây xem xung quanh sợ hãi bỏ chạy tán loạn.

Lục Minh Lôi hoảng loạn, suýt chút nữa thì sợ vãi tè, vội đá cô một cước: “Này! Con tiện nhân, đừng có giả chết! Tao hoàn toàn không dùng sức nhé.”

Anh ta chỉ muốn thể hiện uy phong thôi, chứ nào có dám giết người một cách quang minh chính đại như thế đâu, ai biết con nhãi ranh này lại không trốn chứ?

Yến Thần Thất vẫn không có động tĩnh như cũ.

“Chết… chết rồi…”

Lục Minh Lôi sợ hãi lùi đến trước mặt Triệu Kim Tuệ: “Mẹ, mẹ ơi!” Cô ta chết rồi… phải làm sao bây giờ? Cô ta đã chết rồi… hu hu hu…”

“Không, không đâu, đừng sợ!”

Nếu là bình thường, con trai của bà ta giết một con tiện nhân thì giết thôi, nhưng bây giờ lại có nhiều người đang nhìn như thế, tuyệt đối không thể xảy ra án mạng được. Triệu Kim Tuệ vội vàng kêu người gọi xe cấp cứu.

Nhưng bà ta lại không ngờ xe cảnh sát còn tới trước.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc