Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đại Lão Huyền Học Xuống Núi, Bảy Người Anh Trai Đều Bị Tế Trời Chương 47: Đừng Kích Động

Cài Đặt

Chương 47: Đừng Kích Động

Nói xong, cô ta giang cả hai cánh tay ra: “Tôi bằng lòng tự chứng minh sự trong sạch, mời đồng chí cảnh sát lục soát người tôi.”

Đồng chí cảnh sát nói với vẻ mặt không có cảm xúc: “Dựa theo lời nhân viên bán hàng nói thì lúc sợi dây chuyền biến mất, bà Lục Tâm Dao và bà Triệu Kim Tuệ đều là nghi phạm, cho nên vốn dĩ hai người cũng phải bị tiến hành lục soát.”

Nữ cảnh sát lục soát trên người Lục Tâm Dao, kết quả trên người cô ta cũng không có đồ mất cắp.

Sau đó, nữ cảnh sát lại đi đến trước mặt Triệu Kim Tuệ: “Mời bà giơ hai tay lên.”

“Cái gì?”

Triệu Kim Tuệ đã làm phu nhân nhà giàu nhiều năm như thế rồi, vẫn luôn cao ngạo vênh váo, lúc này vừa nghe nói định soát người bà ta là bà ta lập tức nổi điên: “Cái thứ chỉ đáng giá hai mươi vạn tệ còn chẳng xứng lọt vào mắt tôi, tôi không lấy, nếu các cô đã soát người của hai người bọn họ đều không tìm được sợi dây chuyền, vậy chuyện sợi dây chuyền biến mất không liên quan gì đến chúng tôi, Dao Dao, chúng ta đi thôi.”

Bây giờ ở đây có nhiều phu nhân hào môn đang vây xem như thế, nếu bà ta bị soát người chỉ vì một món đồ bị mất cắp vậy sau này, bà ta sẽ trở thành trò cười sau bữa cơm của tất cả mọi người trong giới thượng lưu mất.

Nhưng lúc bà ta quay người định bỏ đi thì đồng chí cảnh sát đã dùng dùi cui ngăn bà ta lại.

“Mời bà Triệu phối hợp, nếu bà cố tình rời đi chúng tôi sẽ cưỡng chế dẫn bà về cục cảnh sát.”

“Cậu…” Triệu Kim Tuệ nghiến răng: “Cậu có biết tôi là ai không hả?”

“Cho dù bà là ai cũng không thể ảnh hưởng đến việc chúng tôi chấp pháp, càng không thể khinh thường pháp luật, soát!”

Nữ cảnh sát lục soát người Triệu Kim Tuệ rồi lại kiểm tra túi xách của bà ta, sau đó lấy ra được một sợi dây chuyền từ trong túi.

Cô ta hỏi nhân viên bán hàng: “Đây là sợi dây chuyền bị mất của các người phải không?”

“Cái đó…”

Nhân viên bán hàng hé miệng rồi lại nhìn Lục Tâm Dao, trong lúc nhất thời không biết phải trả lời thế nào.

Lục Tâm Dao cũng khẩn trương đến mức cắn chặt môi, rõ ràng cô ta đã bỏ sợi dây chuyền vào túi áo của Yến Thần Thất rồi cơ mà, tại sao bây giờ lại ở trong túi của mẹ cô ta?

Lẽ nào đã bị Yến Thần Thất phát hiện ra, đối phương nhân lúc kéo mẹ cô ta ra ngoài đã lén bỏ lại sợi dây chuyền vào túi xách của mẹ?

Đồng chí cảnh sát lại hỏi nhân viên bán hàng một lần nữa: “Rốt cuộc đây có phải sợi dây chuyền bị mất ở cửa hàng các cô không?”

Nhân viên bán hàng run rẩy cúi đầu, nhỏ giọng đáp: “Đúng.”

“Không phải!” Triệu Kim Tuệ tát bốp một phát vào mặt cô ta: “Cô nói lung tung cái gì đấy? Tôi đường đường là phu nhân nhà họ Lục làm sao có khả năng đi trộm một sợi dây chuyền rẻ mạt như vậy được?”

“Mẹ, mẹ! Mẹ đừng kích động.”

Lục Tâm Dao sợ nhân viên bán hàng tức giận quá sẽ khai mình ra, bèn vội vàng kéo mẹ mình qua một bên.

Yến Thần Thất thấy thế bèn cười bảo: “Ối chà, không phải đại tiểu thư nhà họ Lục muốn bôi nhọ tôi nhưng lại bất cẩn bỏ nhầm sợi dây chuyền sang chỗ khác, không bỏ vào túi áo của tôi mà lại bỏ vào túi xách của bà Lục đấy chứ.”

Lục Tâm Dao lại đỏ hoe mắt: “Em gái, em đừng nói nữa được không? Không phải chị, chị sẽ không hại em, càng không hại mẹ! Em gái, có phải em vẫn còn hận mẹ cho nên mới cố tình ăn cắp sợi dây chuyền bỏ vào túi xách của mẹ để hãm hại mẹ không?”

Triệu Kim Tuệ cũng kích động nói với đồng chí cảnh sát: “Đúng, chắc chắn là Yến Thần Thất cố tình vu vạ cho tôi rồi!”

Đồng chí cảnh sát nói: “Tuy camera trong cửa hàng bị hỏng nhưng đồng nghiệp của tôi đã xem camera của trung tâm thương mại, trên camera cho thấy sau khi cô Yến Thần Thất lại gần người bà không hề có bất cứ một hành động nào như lấy sợi dây chuyền và bỏ sợi dây vào trong túi xách của bà hết. Bây giờ bà Triệu chính là nghi phạm trọng điểm trong vụ án mất trộm này, tôi sẽ dẫn bà về cục cảnh sát tiến hành tạm giam để điều tra.”

Tốt xấu gì Triệu Kim Tuệ cũng đã lăn lộn trong giới thượng lưu nhiều năm như thế, biết bây giờ có ăn vạ giãy đành đạch thì cũng vô dụng cả thôi.

Bà ta chỉnh lại áo khoác rồi nói: “Cây ngay không sợ chết đứng, tôi đi với mấy người.”

Đừng nói sợi dây chuyền không phải do bà ta trộm, mà cho dù có thật sự là bà ta trộm thì cùng lắm bà ta chỉ đến cục cảnh sát uống trà thôi, chồng bà ta sẽ tới đón bà ta về.

Đợi sau khi cảnh sát dẫn Triệu Kim Tuệ đi, Lục Tâm Dao nhìn chằm chằm vào Yến Thần Thất với đôi mắt rưng rưng lệ: “Em gái, em đúng là nhẫn tâm quá, cho dù mẹ có trăm sai ngàn sai thì mẹ vẫn là mẹ ruột của em, sao em có thể hãm hại mẹ như thế được?”

Yến Thần Thất thổi sợi tóc con trước trán, cuối cùng cũng không thể nhịn được nữa.

“Chát!”

Một cái tát thật kêu vung thẳng vào mặt Lục Tâm Dao: “Vừa rồi đồng chí cảnh sát đã hoàn toàn chứng minh sự trong sạch cho tôi, nhưng cô cứ đeo bám tôi không buông như keo dán chó rốt cuộc là tại sao hả?

Tôi đã nói rồi, cả đời này tôi sẽ không về nhà họ Lục, cô có thể làm đại tiểu thư nhà họ Lục của cô mãi mãi, thù oán giữa tôi với nhà họ Lục vốn dĩ không liên quan đến cô, cô không tới chọc giận tôi thì tôi sẽ không động vào cô, nhưng nếu cô kiên quyết muốn đối đầu với tôi vậy cũng đừng trách tôi không khách sáo với cô!”

Lục Tâm Dao ôm mặt, khóc như mưa: “Em gái, em hiểu lầm…”

“Chát!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc