Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đại Lão Huyền Học Xuống Núi, Bảy Người Anh Trai Đều Bị Tế Trời Chương 49: Tôi Là Mợ Tư Nhà Họ Tần Được Quyết Định Nội Bộ

Cài Đặt

Chương 49: Tôi Là Mợ Tư Nhà Họ Tần Được Quyết Định Nội Bộ

Một giọng nói bất thình lình xuất hiện khiến Yến Thần Thất quay đầu nhìn qua, chỉ thấy một cô gái mặc váy hai dây liền thân màu sữa, đi trên đôi giày cao gót bước qua đây, đằng sau còn có hai người giúp việc đang xách túi nữa.

Lục Tâm Dao vội vàng tiến lên vài bước kéo cánh tay cô ta sau đó nặn ra một nụ cười trông có vẻ rất thiện lành: “Linh Nguyệt, không sao đâu, đây là em gái Tâm Niệm của tớ.”

Hàn Linh Nguyệt nhếch miệng cười nhạo: “Chính là Yến Thần Thất đã hại cổ phiếu của nhà họ Lục các cậu rớt giá đúng không? Quả nhiên là cái thứ khắc chết người thân, vừa trở về đã khiến anh bảy của cậu ngồi tù, lại còn hại các cậu lỗ nhiều tiền như thế nữa. Dao Dao, cậu đừng sợ, tớ cũng không sợ cô ta, hôm nay tớ phải dạy dỗ con nhỏ sao chổi này một bài học!”

Nói xong, cô ta giơ tay lên định tát vào mặt Yến Thần Thất.

Yến Thần Thất cười lạnh lùng, một tay bắt lấy cổ tay của cô ta, một tay khác không hề nương tình mà vả thẳng vào mặt đối phương.

“Á…”

Lục Tâm Dao và người giúp việc vội vàng đỡ cô ta lên.

Mặt của Hàn Linh Nguyệt nóng ran, hai con mắt trợn trừng nhìn Yến Thần Thất như thể muốn xé xác cô ra vậy.

“Con tiện nhân, vậy mà mày dám đánh tao, mày có biết bổn tiểu thư là ai không?”

Yến Thần Thất liếc mắt nhìn cô ta với vẻ khinh thường: “Cho dù cô có là thiên vương lão tử nhưng dám làm màu và ra tay trước mặt tôi thì tôi vẫn đấm cho ba phát thôi.”

“Em gái!” Lục Tâm Dao nói: “Em gây chuyện với người nhà mình thế nào cũng không sao hết, nhưng Linh Nguyệt chính là đại tiểu thư của nhà họ Hàn, nhà họ Hàn là một trong tứ đại gia tộc ở Hoa Đô, huống chi, sau này cô ấy sẽ còn gả cho cậu tư nhà họ Tần, một trong tứ đại gia tộc nữa, em đắc tội với cô ấy sẽ không có ai bảo vệ được em đâu!”

Yến Thần Thất chớp mắt, cười hỏi: “Cô ta sẽ gả cho ai cơ? Cậu tư nhà họ Tần chính là Tần Tư Trạm đang hôn mê kia ấy hả?”

“Không cho phép cô nói anh Trạm như thế!” Hàn Linh Nguyệt kiêu ngạo ngẩng cao đầu: “Nói cho cô biết, chính miệng bác Tần đã nói với cha tôi là nửa năm nữa anh Trạm của tôi có thể tỉnh lại, nhà họ Hàn chúng tôi với nhà họ Tần có quan hệ nhiều đời, cha tôi lại từng cứu mạng bác Tần, tuy rằng tôi với anh Trạm không có hôn ước nhưng từ lúc tôi chào đời, tôi đã chính là mợ tư của nhà họ Tần được quyết định nội bộ rồi!”

“Phì… ha ha…” Yến Thần Thất cười nhạo, nói: “Được thôi, tôi đợi cô gả đến nhà họ Tần đấy, rồi xem cô có thể làm gì được tôi.”

Liếc mắt thấy bây giờ đã là mười giờ, cô không phí lời với bọn họ nữa mà quay người sải bước rời đi.

Cô ra khỏi trung tâm thương mại, vừa vặn ở ven đường cách đó không xa có một tiệm vàng tên là “Lão Long Tường.”

Sau khi cô đi vào đã chọn một chiếc vòng tay bằng vàng khắc hình hoa mẫu đơn, nặng 42 gam, giá 26000 tệ.

Nghĩ vẫn còn thừa lại không ít tiền nên cô lại mua một chiếc khóa vàng nhỏ nữa cho Hứa U U, nặng 6 gam, giá 3700 tệ.

Cuối cùng cô thấy đôi khuyên tai vàng kia cũng rất đẹp nên mua cho bà nội của mình một đôi, giá 4200 tệ.

Tính như vậy cô cũng không còn lại bao nhiêu tiền nữa.

Có điều, cô không có khao khát gì đối với tiền bạc, kiếm tiền chỉ vì hy vọng người nhà có thể sống tốt hơn mà thôi, vừa nghĩ đến bộ dáng vui thích của bọn họ là bản thân cũng đã thấy vui sướng rồi.

Lúc Yến Thần Thất đến quán sủi cảo mà mẹ mình mở thì bà nội, chú hai, thím hai, chị họ, anh họ và cháu trai đều đã đến đông đủ cả.

Vừa nhìn thấy cô, thím hai Mao Xuân Quyên đã cười bảo: “Tiểu Thất về rồi à! Trời ơi, coi kìa, cháu xách cái gì thế kia? Còn mua vòng tay vàng cho mẹ cháu nữa hả?”

“Vâng, đúng rồi.” Yến Thần Thất gật đầu.

“Mau lấy ra xem đi.”

Mao Xuân Quyên không hề khách sáo mà lấy mất túi đựng Yến Thần Thất đang xách trong tay, nôn nóng gỡ bọc ra.

“Chà, cũng đẹp đấy.” Trong giọng điệu của bà ta sặc mùi ghen tỵ.

Sau đó bà ta nhìn giá, nét mặt lại hớn hở hơn hẳn: “Mới có 26000 thôi à, chị Khải Nhược của cháu mua cái 31000 tệ cho thím cơ, nhưng một đứa con gái mới hai mươi tuổi như cháu vẫn chưa có công việc đàng hoàng, cũng không thể so với chị Khải Nhược của cháu được, có thể mua một cái nhỏ hơn cho mẹ cháu cũng coi như cháu có lòng rồi.”

Hứa U U không vui, cậu bé ôm đùi Yến Thần Thất và nói với giọng trẻ con: “Ai nói cô cháu không có công việc, cô cháu có thể gọi hồn cho trẻ con, có thể bói toán cho người ta, cô cháu là tiên nữ trên trời hạ phàm!”

Mao Xuân Quyên thở dài một tiếng, giả bộ nói với vẻ ý vị sâu xa: “Tiểu Thất này, không phải thím nhiều chuyện nói cháu đâu nhưng thật sự thím hai không đành lòng nhìn thấy cháu tiếp tục phí hoài như vậy, tuy cháu có bằng tốt nghiệp của trường đại học nước ngoài gì đó nhưng loại bằng đó trong nước không chấp nhận, cháu vẫn phải cố gắng làm công việc tay chân thôi, nếu thật sự không được thì ở nhà giúp cha mẹ cháu cũng được.

Cả ngày học theo mấy ông bà già làm đạo sĩ ở dưới gầm cầu chuyên môn lừa đảo đó, đợi sau này đến ngay cả một nhà chồng cháu cũng không tìm được đâu.”

Bà ta còn chưa nói hết câu thì mẹ chồng của bà ta – bà Vương đã không nhìn được nữa.

“Xuân Quyên, hôm nay là một ngày vui, cô chứ cằn nhằn con nhỏ mãi như thế làm gì? Bây giờ đã khác với ngày xưa rồi, người trẻ tuổi có nhiều sự lựa chọn, không nhất thiết phải giống như người thời xưa vì một miếng cơm mà ép dạ cầu toàn. Tiểu Thất thích xem bói, nó vui vẻ là được, cô quan tâm con bé có kiếm được tiền hay không làm gì, cho dù nó không kiếm được thì vẫn còn sư phụ, sư huynh, cha mẹ với các anh nuôi nó, chứ cũng không ăn một hạt gạo nào của nhà cô, cô khỏi phải lo chuyện này đi, quản tốt con trai con gái nhà cô là được.”

(Cảm ơn các bạn đã theo dõi truyện nhà mình, các ch.ương 1-50 mình có ghép lại nên số thứ tự không đúng, nhưng nội dung vẫn liền mạch nhaaaaaaaaaaaa.

Trong lúc chờ truyện hoàn, cả nhà có thể bấm vào nick mình để đọc những bộ hoàn khác, cảm ơn mọi người.)

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc