Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đại Lão Huyền Học Xuống Núi, Bảy Người Anh Trai Đều Bị Tế Trời Chương 45: Đừng Đã Sai Lại Càng Thêm Sai

Cài Đặt

Chương 45: Đừng Đã Sai Lại Càng Thêm Sai

Yến Thần Thất nhìn bộ dáng nôn nóng muốn chụp mũ ăn trộm lên đầu cô của cô ta, đột nhiên lại cảm thấy tình tiết như vậy cực kỳ quen thuộc.

Đề này cô biết!

Con người cô không thích đi du lịch cũng không thích dạo phố, lúc nhàn rỗi không có việc gì làm chỉ thích cày phim truyền hình và đọc tiểu thuyết.

Nữ phụ phản diện bên trong đều sẽ dùng chiêu này để hãm hại nữ chính, sợi dây chuyền này chắc tám phần ở trên người cô, hơn nữa chắc chắn là Lục Tâm Dao hoặc Triệu Kim Tuệ đã bỏ vào.

Nhân viên bán hàng này quen biết bọn họ, lại còn đúng lúc camera bị hỏng, phỏng chừng là bọn họ liên thủ lại sỉ nhục cô đây.

Trong đáy mắt Lục Tâm Dao lóe lên vẻ đắc ý, con ngu Yến Thần Thất vẫn chưa biết mình sắp gặp đại họa đến nơi rồi, lại còn tự đào hố chôn mình nữa.

“Đừng, tuyệt đối không được.” Triệu Kim Tuệ nói với nhân viên bán hàng: “Cầu xin các người tuyệt đối đừng báo cảnh sát, con gái tôi đang yên đang lành lại thành ăn trộm đều là lỗi của tôi cả, là tôi không dạy dỗ nó cho tốt, hai mươi vạn đúng không, tôi sẽ bồi thường cho các cô thay nó.”

Nhưng còn chưa đợi nhân viên bán hàng kịp nói gì thì Yến Thần Thất đã bấm 110.

“Alo, cục cảnh sát phải không ạ? Tôi muốn báo cảnh sát, có người vu vạ cho tôi ăn trộm đồ.”

Tuy Triệu Kim Tuệ không biết Yến Thần Thất có thật sự ăn trộm sợi dây chuyền hay không nhưng chỉ cần có cơ hội giẫm đạp cô là bà ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua.

“Niệm Niệm à, sao con lại ngốc như thế? Báo cảnh sát là tự chui đầu vào rọ đấy, con còn trẻ như thế, nếu phải ngồi tù thì cả đời này sẽ bị hủy hoại mất, anh bảy của con đã vào tù rồi, nếu con cũng… con kêu mẹ phải sống thế nào đây?”

Lục Tâm Dao vuốt lưng cho bà ta: “Mẹ, mẹ đừng lo, con nghĩ em nó dám báo cảnh sát chắc chắn là đã giấu kỹ sợi dây chuyền đi rồi.”

Sau đó cô ta quay đầu nói với Yến Thần Thất: “Em gái, em đừng sai càng thêm sai, bây giờ em lấy sợi dây chuyền ra trả lại vẫn còn kịp đấy.”

Yến Thần Thất lại tìm một cái ghế nghỉ để ngồi xuống, lưng dựa lên lưng ghế một cách lười biếng, cô trừng mắt nhìn đối phương với vẻ khinh thường.

“Coi như tôi cầu xin cô đấy, đừng có diễn nữa được không? Loại thủ đoạn cấp thấp này của cô với Triệu Kim Tuệ, mấy chị gái và các dì ở đây có ai mà không nhìn ra được chứ? Cứ há mồm ra là lại nói muốn bù đắp cho tôi, nói cho dù có chết cũng cam lòng, tôi năn nỉ mấy người đi chết đi đấy, đừng ở ở đây chụp mũ cho tôi, cái mồm của mấy người quá ghê tởm.”

Nếu không phải lát nữa cảnh sát sẽ tới thì cô chắc chắn đã vả cho mỗi người mấy phát rồi.

Lúc này, nhân viên bán hàng kia mở miệng: “Nếu quý cô đây vẫn khăng khăng nói mình không phải ăn trộm vậy để tôi lục soát người cô đi, như vậy cũng có thể tự chứng minh sự trọng sạch.”

Yến Thần Thất cười lạnh: “Cô là cái thá gì mà cũng xứng lục soát người tôi?”

Bình thường nhân viên bán hàng trong trung tâm thương mại này toàn tiếp đoán tiểu thư và phu nhân nhà giàu, thời gian lâu dần cũng tự cảm thấy bản thân là người giàu có, người nào cũng vô cùng ngạo mạn.

Nghe thấy Yến Thần Thất chửi mình, nhân viên bán hàng cũng tức điên, không thèm giả bộ nữa.

“Cô chẳng qua cũng chỉ là một đứa nghèo kiết xác, cả người từ trên xuống dưới chưa quá năm trăm đồng, lại còn là đứa con gái bị vứt bỏ của nhà họ Lục, cộng thêm không mua nổi đồ ở đây, không phải tới trộm đồ thì còn có thể tới làm gì được nữa?”

Yến Thần Thất chỉ cười chứ không nói thêm gì nữa.

Không lâu sau, cảnh sát đã tới.

“Ai là Yến Thần Thất?”

Yến Thần Thất đứng dậy: “Là tôi.”

“Là cô báo cảnh sát.”

“Vâng, nhân viên bán hàng này đổ vạ cho tôi ăn trộm dây chuyền của cửa hàng bọn họ.”

Nhân viên bán hàng kể lại sự việc một lần.

Cảnh sát nói: “Như vậy đi, vì sự việc chỉ vừa mới xảy ra thôi, mấy người đương sự các cô đều có mặt ở đây hết nên trước không dẫn các cô về cục cảnh sát nữa, tôi sẽ xin cấp trên lệnh lục soát điện tử để soát người cả ba người các cô ngay tại đây.”

Yến Thần Thất gật đầu: “Được, vừa vặn tôi cũng đang vội.”

Mấy phút sau đã có lệnh lục soát.

“Nào, Yến Thần Thất, soát người cô trước.”

“Được.”

Yến Thần Thất giơ cả hai tay lên, cực kỳ phối hợp.

Một nữ cảnh sát lục soát kỹ càng cả người Yến Thần Thất sau đó nói: “Trên người Yến Thần Thất không có đồ bị mất.”

“Không có? Sao có thể như thế được?” Vẻ nghi ngờ và kinh hãi trong đáy mắt Lục Tâm Dao hoàn toàn không thể che giấu được nữa: “Đồng chí cảnh sát, có phải các người chưa lục soát kỹ đúng không, kiểm tra lại túi áo của cô ta xem nào!”

Đồng chí cảnh sát không nói gì cả, Yến Thần Thất lộn ngược toàn bộ túi trên người mình ra ngay trước mặt tất cả mọi người.

“Lục Tâm Dao, tôi hoàn toàn chưa từng nhìn thấy sợi dây chuyền mà nhân viên bán hàng này nói, đồng chí cảnh sát cũng đã chứng minh sự trong sạch cho tôi, nhưng tại sao cô vẫn một mực khẳng định nó ở trên người tôi? Lẽ nào là cô trộm sợi dây chuyền sau đó lại lén lút bỏ lên người tôi?

Có thể chơi trò nào cao cấp hơn được không? Loại thủ đoạn máu chó này của cái thứ bạch liên ngâm trà xanh như cô đã sớm lỗi thời rồi.”

“Không, tôi không có!” Lục Tâm Dao vội vàng lắc đầu: “Em gái, em có điều không biết, tuy chị không phải con ruột của cha mẹ nhưng cha mẹ đối xử với chị giống như con ruột, loại dây chuyền hai mươi vạn tệ đó, bình thường chị sẽ không để mắt đến. Hơn nữa, cho dù em có nghĩ về chị thế nào thì ở trong lòng chị, em vẫn là em gái của chị, chị càng không thể trộm đồ để hãm hại em được.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc