“Đúng mà mẹ con tình thâm ha, vậy hai người cùng nhau đi chết luôn đi, sau đó chôn chung một chỗ, tôi sẽ chào hỏi Diêm Vương cho các người kiếp sau được làm mẹ con ruột thịt.”
“Em gái!” Lục Tâm Dao cố tình nói với vẻ đau lòng: “Chị chết cũng không sao, nhưng một đứa con gái như em làm sao có thể sỉ và bản thân như vậy được, giáng đầu sư với diêm vương cái gì, đó đều là mấy thứ trừu tượng, em phải tin vào khoa học mới đúng.”
Triệu Kim Tuệ cũng thở dài, nói: “Nói tới là mẹ lại đau lòng, Niệm Niệm, lúc nhỏ con đi lạc, sau này trưởng thành bên cạnh cha mẹ nuôi ở làng đô thị, đi học chưa được mấy hôm mới lầm đường lạc lối, thậm chí còn như bị điên cho rằng lúc trước là mẹ chôn sống con.
Niệm Niệm theo mẹ về nhà đi, mẹ sẽ cho con đi học đại học, chứ mẹ nhìn thấy con như vậy cũng đau lòng muốn chết quá.”
Yến Thần Thất khoanh tay trước ngực: “Hai người các bà kẻ xướng người họa, ngoài mặt là muốn tốt cho tôi nhưng trên thực tế lại đang hạ bệ tôi ngay trước mặt đông người như vậy, khiến mọi người ghét bỏ tôi, chê cười tôi. Nhưng các vị có mặt ở đây đều là phu nhân nhà giàu, là thiên kim tiểu thư, ai lại không nhìn ra được chút thủ đoạn hèn hạ này của các người chứ?
Còn nữa, trước khi nói chuyện nhớ động não tí đi, làm phiền bà tìm kiếm tên của Yến Thần Thất tôi trước đã.”
Cô vừa dứt lời, không chỉ Triệu Kim Tuệ nổi giận đùng đùng lôi di động ra, đám người hóng hớt vây xem cũng bắt đầu mở giao diện tìm kiếm.
Một lúc sau, trong đám đông có người hét lên.
“Ôi trời ơi! Đại tiểu thư nhà họ Lục, à không… nhà họ Lục không xứng, là cô Yến, cô ấy mới hai mươi tuổi mà đã là thạc sĩ tốt nghiệp đại học MS của nước M, còn từng giành giải nhất giải thưởng khoa học tự nhiên quốc tế nữa, cô ấy là thiên tài mà!”
“Á! Chị gái đây là thiên tiên hạ phàm gì thế, không chỉ xinh đẹp mà còn học giỏi nữa, hu hu hu… tôi mê quá rồi phải làm sao đây?”
…
Trên Baidu không chỉ có tên của Yến Thần Thất mà còn có cả ảnh của cô, Triệu Kim Tuệ và Lục Tâm Dao không thể không tin.
Hai tay Lục Tâm Dao siết chặt thành quyền, móng tay đâm vào lòng bàn tay, sự đố kỵ trong lòng như muốn xé rách cô ta, con tiện nhân Yến Thần Thất này lúc nào cũng muốn giành hết ánh sáng của cô ta!
Mặt của Triệu Kim Tuệ lúc đỏ lúc xanh, bà ta đúng kiểu trộm gà không thành còn mất nắm thóc, không hủy hoại được danh tiếng của Yến Thần Thất mà còn khiến bản thân trở thành đối tượng bị chửi rủa. Bà ta vội vàng giải thích nhưng mọi người hoàn toàn không nghe.
Yến Thần Thất vừa cười vừa đứng dậy: “Tôi biết các chị và các dì ở đây đều là người sáng suốt, con người tôi không chỉ nghiên cứu khoa học mà còn nghiên cứu cả huyền học, nếu ngày sau có vị nào cần giúp thì cứ việc tới tìm tôi nhé.”
Sau đó, cô phát danh thiếp cho từng người một có mặt ở đó.
Sau khi kỳ rèn luyện kết thúc, cô xem bói cho người ta muốn thu bao nhiêu tiền đều phụ thuộc vào bản thân quyết định hết.
Ai kêu cô có lương tâm, không muốn kiếm tiền của người nghèo, mấy quý bà quý cô này chính là nhóm khách hàng chủ lực của cô.
Làm ăn kinh doanh, nhất là kinh doanh lớn ít nhiều gì vẫn sẽ tin vào phong thủy một chút.
Hơn nữa, video Yến Thần Thất bói ra phóng viên nam kia và đồng nghiệp của anh ta ngoại tình vẫn đang tràn lan trên mạng, cộng thêm độ tin tưởng của mọi người đối với cô, cho nên có không ít người đã cất danh thiếp của cô đi.
Phát danh thiếp xong, Yến Thần Thất cũng không muốn lãng phí thêm thời gian nữa mà quay người định đi, nhưng còn chưa đi được hai bước thì nhân viên bán hàng trong cửa hàng xa xỉ mà cô ghé thăm cuối cùng hớt hải chạy ra ngoài.
“Chào cô, cửa hàng chúng tôi thiếu mất một sợi dây chuyền hồng ngọc trị giá hai mươi vạn, xin hỏi là cô lấy đi sao?”
Yến Thần Thất nhìn về phía cô ta với ánh mắt lạnh lùng: “Cửa hàng các cô thiếu mất một sợi dây chuyền thì có liên quan gì đến tôi?”
Nhân viên bán hàng không nhanh không chậm đáp: “Bởi vì trước khi cô đi vào cửa hàng, sợi dây chuyền đó vẫn còn, nhưng sau khi cô đi ra thì sợi dây chuyền mới biến mất.”
“Ồ!” Yến Thần Thất dài giọng: “Vậy các cô xem camera thấy camera hiển thị là tôi lấy sao?”
“Camera đã hỏng cho nên tôi mới tới tìm cô chứng thực.”
Yến Thần Thất gõ cây quạt gấp nhỏ vào lòng bàn tay, nhìn Triệu Kim Tuệ và Lục Tâm Dao: “Lúc tôi vào cửa hàng, hai người bọn họ cũng vào đó, hơn nữa còn đi ra ngoài cùng một lúc với tôi, sao cô không hỏi bọn họ có lấy hay không mà chỉ hỏi mỗi mình tôi?”
Tuy rằng vẻ mặt của nhân viên bán hàng bình tĩnh nhưng trong mắt lại hiện rõ vẻ khinh thường: “Bà Lục với cô Lục là khách hàng thường xuyên của trung tâm thương mại này, bọn họ hoàn toàn không nhìn trúng loại trang sức hai mươi vạn tệ.”
Lục Tâm Dao lại làm bộ làm tịch bật khóc: “Trời ơi! Em gái, sao em có thể đi ăn trộm được vậy?” Cô ta hoảng loạn lấy một chiếc thẻ ngân hàng từ trong túi xách ra: “Bên trong có năm trăm vạn tệ, em cầm đi, mau trả lại sợi dây chuyền đó cho người ta, bằng không, em sẽ phải ngồi tù đấy!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)