Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tạ Ly Uyên và Sở Nghiên đồng loạt quay đầu, khóe mắt Tạ Ly Uyên đỏ hoe nhưng vẫn lạnh lùng nói: “Con đừng xen vào, lùi lại, bằng không, ta sẽ treo cả hai sư đồ các con lên đánh một thể.”
Sở Nghiên ném một hộp sữa chua cho cô: “Ngoan, qua một bên ngồi đợi đi.”
Yến Thần Thất nghe giọng điệu của tiểu sư thúc nhà mình không giống như muốn phá hủy Mao Sơn, ngược lại giống như muốn đánh sư phụ cô, vậy chuyện này không liên quan đến cô rồi.
Không… cô cũng muốn đánh lão già này từ lâu lắm rồi, nhưng cứ cố tình vì cô quá tôn sư trọng đạo nên mãi vẫn không xuống tay được, bây giờ có cơ hội tốt như vậy được nhìn lão già bị đánh, cô nhất định phải xem, còn phải vừa ăn vừa xem mới được!
Vì thế, cô mở hộp sữa chua ra, đá một cái ghế đá tới ngồi xuống.
Chỉ thấy Tạ Ly Uyên và Sở Nghiên đều vận hết toàn bộ linh khí trong người để tấn công Thương Trần.
Thương Trần vung tay áo một cái, thổi bộ râu: “Có phải hai thằng chó các người muốn tạo phản không? Sở Nghiên đại nghịch bất đạo, vậy mà lại dám đánh sư phụ!”
Ông ta vừa chửi vừa giơ tay phòng thủ nhưng thật ra đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi, biết mình gả Yến Thần Thất ra ngoài thì Tạ Ly Uyên và Sở Nghiên đều sẽ tới gây chuyện, nhưng không ngờ bọn họ còn dám ra tay với ông ta.
Tạ Ly Uyên hừ lạnh: “Hai chúng ta cùng thế hệ, tôi đánh ông cũng không cần dùng đến từ đại nghịch bất đạo này!”
Trong lúc nói chuyện, ông ta đã lôi một trái bom đen sì sì to bằng nắm tay trẻ con từ trong túi lưới ra, ném mạnh về phía Thương Trần.
“Bốp! Ầm!”
Khói mù bốc lên, không chỉ Thương Trần mà một dãy nhà gạch của ông ta cũng nổ tan tành.
“Khụ… khụ khụ…”
Tóc của Thương Trần cháy sém, mặt mũi đen nhẻm nhưng còn chưa đợi ông ta kịp phản ứng lại thì Tạ Ly Uyên đã dùng roi gân mãng xà trói hai cổ tay ông ta lại, trực tiếp treo người lên cây.
“Khụ khụ khụ… khụ khụ…”
Cuối cùng Thương Trần cũng nổi điên: “Tạ Ly Uyên, đồ tiểu nhân bỉ ổi, vậy mà lại dùng bom, có bản lĩnh thì ông đánh tay đôi với tôi đây này, để xem tôi có đánh chết mười đứa như ông không!”
Tạ Ly Uyên nâng mắt, ánh mắt lạnh lùng mang theo khí thế của nghìn quân vạn mã.
“Bớt nói lời vô dụng đi, Tiểu Thất được tôi nhặt về và cũng được chính tôi nuôi lớn, dựa vào cái gì mà ông tự ý quyết định gả con bé cho gia đình ân nhân của mình?”
Sở Nghiên cũng tức điên lên được: “Sư phụ nhà người khác đều lo lắng đồ đệ nhà mình sẽ chịu thiệt thòi, còn thầy chỉ sợ bọn con sống quá tốt, vậy mà lại im hơi lặng tiếng lén lút gả Tiểu Thất cho một người lạ, thiên đạo biết được cũng sẽ đánh thầy trước.”
Thương Trần đáp với vẻ kiêu ngạo: “Đừng tưởng ta không biết chút suy tính nhỏ nhặt đó của hai đứa bây nhé, cũng không thèm nhìn xem bản thân phế vật thế nào, có thể xứng với Tiểu Thất nhà ta sao? Ta gả Tiểu Thất cho nhà họ Tần một mặt là để báo ơn, một mặt khác là vì giữa Tần Tư Trạm và Tiểu Thất là nhân duyên trời định. Còn nữa, cho dù Tần Tư Trạm nhắm mắt cũng vẫn mạnh hơn hai tên phế vật các người! Mau thả ta xuống ngay!”
Tạ Ly Uyên cười lạnh: “Được, nếu ông đã cứng đầu cứng cổ vậy tôi sẽ treo ông trên đó đến khi nào cơ thể cứng ngắc thì thôi. A Nghiên, trời tối rồi, chúng ta nhóm lửa nấu cơm, Tiểu Thất thích ăn gà kho chảo sắt nhất, để ta đi giết gà.”
“Vâng.”
Sở Nghiên gật đầu rồi đi nhặt củi, anh ấy lấy bếp lò và một chiếc chảo sắt miệng to từ trong nhà bếp ra, để ngay trước mặt Thương Trần.
Thương Trần ra sức đá chân, ông ta nổi giận đùng đùng chửi: “Hai cái thứ khốn nạn tụi bây, đợi lão tử nới lỏng dây thừng để xem lão tử có cho tụi bây vào chảo hầm hay không!”
Đột nhiên, ông ta ngẩng đầu nhìn Yến Thần Thất: “Tiểu Thất, con thương sư phụ nhất, nghe lời, mau thả sư phụ xuống đi.”
Yến Thần Thất lườm ông ta: “Thầy còn biết con thương thầy nữa sao? Con cũng năn nỉ thầy thương con với, không nghe tiểu sư thúc của con nói gì sao? Nếu con dám làm bừa thì sư thúc cũng sẽ treo con lên đánh nốt. Đầu óc con cũng không có bệnh, làm sao có khả năng bỏ qua gà kho chảo sắt không ăn để đi ăn đòn được? Thầy ngoan ngoãn một lúc đi, đợi tiểu sư thúc của con nguôi giận tự nhiên sẽ thả thấy xuống thôi.”
Thương Trần tức đến mức thổi râu trợn mắt: “Được, được lắm, là đầu óc ta có bệnh, được chưa, cho nên mới đi làm sư huynh, sư phụ của cái lũ vô tình vô nghĩa các người!”
Mặc kệ ông ta có oán trách cỡ nào thì đám người Tạ Ly Uyên cũng không để ý.
Sau khi làm sạch sẽ con gà, Tạ Ly Uyên thành thạo chặt thành miếng, đổ dầu vào chảo, thêm gừng, hành, tỏi vào phi thơm, đồ gia vị và ớt đều cho nhiều một chút bởi vì Yến Thần Thất thích ăn cay.
Trong lúc Sở Nghiên nhóm lửa hầm gà thì Tạ Ly Uyên lại dựng thêm giá nướng, nướng mấy xiên thịt cừu, cá, nấm, cà…
Không bao lâu sau, mùi gà thơm quyện với mùi thơm của đồ nướng đã lan tỏa xung quanh.
Thương Trần thèm mỹ thực nhân gian nhất không khỏi nuốt nước miếng.
Cuối cùng, Tạ Ly Uyên lại rán thêm mấy cái bánh hành và nấu canh cá đậu hũ.
Sau khi toàn bộ món ăn đều lên bàn hết, Yến Thần Thất đi rửa tay, Tạ Ly Uyên làm cái bánh kẹp hai xiên thịt cừu cho cô, Sở Nghiên gắp một cái đùi gà cho cô.
Tạ Ly Uyên múc canh cá cho Yến Thần Thất, còn Sở Nghiên đưa giấy ăn cho cô.
Hai người đều không nói gì, cũng không ăn uống mà chỉ bận việc không ngừng nghỉ vì Yến Thần Thất.
Tạ Ly Uyên cầm xiên thịt cừu rồi cắn nhẹ một tiếng, nhưng thật sự không tài nào nuốt trôi được, thậm chí ông ta còn không dám nhìn vào mắt Yến Thần Thất, chỉ sợ mình sẽ mất khống chế.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






