Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lúc cô ngồi lên xe đạp điện của mình, Tần Nham Xuyên còn nhếch khóe miệng một cách ngầu lòi: “Cháu nói nè thím tư, bây giờ thím đã gả đến nhà họ Tần chúng cháu rồi cũng đừng giả bộ đạo đức cao nữa, chiếc xe đạp điện này của thím đã tồi tàn đến mức chỉ còn lại mỗi bánh xe, còn đi làm gì nữa? Sao thím không đi con xe hơi thể thao mà chú hai cháu tặng ấy? À… không phải thím chưa có bằng lái đấy chứ?”
Yến Thần Thất cười giả lả: “Cháu nói đúng đó, thím không biết lái xe hơi cho nên xe mà anh hai tặng cho thím cứ để tạm ở đây cũng được. Còn nữa, cuộc hôn nhân giữa thím và chú tư nhà cháu có thể kéo dài đến khi nào còn phải đợi chú tư cháu tỉnh lại rồi quyết định sau, cháu ra ngoài đừng nói chuyện chú tư nhà cháu với thím đã đăng ký kết hôn.”
Thật ra cô đã có bằng lái xe từ năm mười tám tuổi rồi nhưng nếu đột nhiên lái xe thể thao vậy cô phải giải thích với người nhà kiểu gì đây?
Nếu cha mẹ cô biết cô còn trẻ tuổi mà đã gả cho một người sống thực vật, không phải họ sẽ khóc đến chết luôn hay sao?
Cho nên, nhất định không thể để người ngoài biết chuyện đăng ký kết hôn phi lí giữa cô và Tần Tư Trạm được.
Ông Tần lườm Tần Tư Châu với vẻ chê bai: “Con cái còn không dạy dỗ tử tế được, con có thể có tác dụng một chút được không? Sau này có các dịp quan trọng khác có thể đừng thả nó ra ngoài được không?”
Tần Tư Châu nhấc chân đá Tần Nham Xuyên vào trong sân: “Cha, cha yên tâm đi, về nhà con sẽ cấm túc nó nửa tháng, từ từ dạy dỗ lại.”
Bà Tần nhìn Yến Thần Thất với vẻ áy náy: “Nhà họ Tần chúng ta chỉ có mỗi một đứa cháu như Tiểu Xuyên mà thôi, từ nhỏ đã được mọi người chiều hư, vợ thằng tư đừng để bụng nhé.”
“Không sao ạ.” Yến Thần Thất cười bảo: “Con cảm thấy Tiểu xuyên rất thẳng thắn, tuy cháu nó còn lớn hơn con hai tuổi nhưng vẫn gọi con một tiếng thím tư, con là trưởng bối sẽ không so đo với cháu.”
Bà Tần vỗ lên tay cô, cảm thán: “Con dâu mẹ không chỉ có vẻ ngoài như tiên nữ mà lòng dạ còn vô cùng rộng lượng nữa, con trai mẹ có thể kết hôn với con đúng là phúc đức ba đời của nó.”
“Ha ha…” Yến Thần Thất được khen mà cảm thấy hơi xấu hổ: “Vậy cha mẹ, anh chị, con về trước đây, tạm biệt.”
Về cửa hàng đoán mệnh của mình, cô lại phát sầu lên được, ngày mai chính là sinh nhật của mẹ cô nhưng toàn bộ gia sản hiện giờ của cô chỉ có đúng 562 đồng.
Nhưng cứ cố tình bây giờ lại đang có trào lưu con gái tặng vòng tay vàng cho mẹ, người khác có thì mẹ cô chắc chắn phải có!
Nhưng cô biết đi đâu kiếm tiền bây giờ?
Cô ngồi trên thềm cửa, hai tay chống má, sau khi thở dài 180 tiếng, cuối cùng cô cũng nghĩ ra một cách hay để kiếm tiền.
Cô lập tức cầm di động lên, gửi giấy đăng ký kết hôn kia của mình vào nhóm trò chuyện “Bạn bè Mao Sơn” sau đó gửi một mặt cười nhe răng lên, [Tôi kết hôn rồi, mọi người mau tặng quà mừng đi, ít nhất là 5000 tệ.]
Cô còn @Tiểu lão đầu Mao Sơn, [Sư phụ cũng phải tặng.]
Cô cho rằng mình gửi tin nhắn này thì nhóm trò chuyện sẽ bùng nổ nhưng không ngờ lại lặng ngắt như tờ, yên tĩnh như chết vậy.
Qua vài phút sau, Tiểu lão đầu Mao Sơn mới gửi tin nhắn riêng cho cô: [Con có bị điên không đấy? Mau thu hồi tin nhắn kia về ngay!]
Yến Thần Thất: [Có vấn đề gì sao? Trong giai đoạn rèn luyện không cho phép đồng môn tiếp tế nhưng con đã kết hôn rồi, bạn bè người thân tặng quà không phải là chuyện nên làm hay sao?]
Tiểu lão đầu Mao Sơn: [Nên, nên chứ, ta sẽ gửi năm vạn thay quà của bọn họ cho con, con nghe lời, mau thu hồi đi!]
Yến Thần Thất: [Giấy đăng ký này là thầy làm thay con, bây giờ con đã chấp nhận rồi, còn thông báo cho mọi người biết, sao trái lại thầy còn không vừa lòng nữa?]
Tiểu lão đầu Mao Sơn: [Đừng phí lời nữa, bao nhiêu tiền mới có thể thu hồi, con nói đi?]
Yến Thần Thất: [Không thu hồi được, quá thời gian rồi.]
Lúc này, đại sư huynh Trương Trí Tề gửi tin nhắn vào nhóm “Bạn bè Mao Sơn”: [Tiểu sư muội, sao lại vội vàng kết hôn như vậy? Nhưng sư huynh vẫn phải chúc mừng muội! Chúc muội vợ chồng ân ái, răng long đầu bạc.]
Đồng thời còn gửi thèm chuyển khoản 9999 tệ.
Yến Thần Thất: [Cảm ơn đại sư huynh!]
Tuy rằng đại sư huynh của cô làm thống lĩnh ở bên trên nhưng tiền lương chỉ có nhiêu đây thôi, cũng nghèo khổ y chang cô cho nên tặng quà mừng cho cô được nhiều như vậy đã được tính là một khoản lớn rồi.
Qua một lúc lâu, Yến Thần Thất thấy sư thúc và nhị sư huynh của mình vẫn không có động tĩnh gì bèn @ cả hai người bọn họ.
[Ra tặng quà mừng đi!]
Tiểu lão đầu Mao Sơn lại gửi tin nhắn riêng cho cô: [Có phải con chê ta sống quá lâu rồi đúng không?]
Yến Thần Thất: [Thầy đang nói gì thế? Con hoàn toàn không hiểu.]
Tiểu lão đầu Mao Sơn gửi một bức ảnh cho cô.
Vậy mà hình ảnh lại là cổng lớn của Mao Sơn bọn họ bị hai người đàn ông đánh sập.
[Bây giờ đã hiểu chưa? Hai thằng chó Tạ Ly Uyên và Sở Nghiên muốn san phẳng Mao Sơn này, ta mặc kệ, dù sao con mới là chưởng môn của Mao Sơn, Mao Sơn bị xóa tên khỏi thế gian thì con phải chịu trách nhiệm.]
Yến Thần Thất tức muốn nổ phổi: [Hai người bọn họ cộng lại cũng không chó bằng thầy đâu.]
Nhưng tức vẫn hoàn tức, Mao Sơn tuyệt đối không thể diệt vong trong tay cô được.
Cũng may môn phái bọn họ có bí thuật, một năm mỗi một đệ tử đều có một cơ hội dịch chuyển về môn phái, đã nhiều năm như vậy cô chưa từng sử dụng lần này, hôm nay thử luôn đi.
Cô niệm chú rồi thi pháp, quả nhiên chỉ nhoáng cái đã đến cánh cổng lớn bị đánh sập của Mao Sơn.
Nhị sư huynh của cô dẫn theo ba nghìn âm binh, tiểu sư thúc thì xách theo một túi bom.
Hai người bọn họ hợp lực, muốn san phẳng Mao Sơn thật sự chỉ là chuyện trong vài phút thôi.
Yến Thần Thất vội vàng hét lên: “Tiểu sư thúc, nhị sư huynh, đừng kích động!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








