Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ông ta cúi đầu nói: “Tuy sư phụ con chẳng ra làm sao nhưng con vẫn còn ta và hai sư huynh của mình nữa, nếu sau này nhà họ Tần và thằng nhãi nhà họ Tần chọc giận con thì con tuyệt đối không thể nhẫn nhịn một mình. Con chỉ cần sống vui vẻ thoải mái, tự do tự tại là được, nếu ai dám khiến con khó chịu, con cứ đâm người đó, cho dù có rạch thủng trời thì vẫn còn liệt tổ liệt tông của Mao Sơn chúng ta gánh, nhất định không được để bản thân chịu thiệt thòi.”
Sở Nghiên cũng nói: “Chỉ cần tên Tần gì ấy nhỉ… Tần Tư Trạm dám chửi muội một câu hay động vào một ngón tay của muội thì sư huynh sẽ lập tức cho tên đó xuống địa phủ báo danh ngay.”
Yến Thần Thất vừa ăn vừa hờ hững đáp: “Yên tâm đi, Tần Tư Trạm không bắt nạt được muội đâu, vì anh ta là người thực vật mà.”
“Cái gì?”
Mỗi một người đều có bí mật riêng cho nên cô cũng không nói ra chuyện Tần Tư Trạm đang tu luyện bí thuật huyền học.
Nhưng sư phụ của cô chắc chắn biết chuyện, thiết nghĩ sư phụ chung quy lại vẫn là sư phụ của mình, tuy rằng không đáng tin nhưng ông ta vẫn còn một chút xíu tình sư đồ vẫn chưa cạn hết đó mà gả cô cho một người sắp chết.
Nhưng Tạ Ly Uyên và Sở Nghiên thật sự không thể nhịn được nữa.
Hai người thuận tay vớ lấy hòn đá, cây gậy dưới đất ném lên người Thương Trần.
“Ông đúng là càng già càng thất đức!”
“Lòng dạ độc ác, đến cả đồ đệ ruột của mình mà cũng hại.”
“Con bé mới hai mươi tuổi mà ông kêu nó đi lấy chồng rồi ở góa.”
“Lại còn phi thăng, sợ rằng ông sắp hồn phi phách tán thì có!”
…
“Được rồi được rồi.” Yến Thần Thất vội vàng kéo bọn họ lại: “Tiểu sư thúc, nhị sư huynh, đừng đánh nữa, mau ăn cơm đi, ăn xong con còn phải về nữa, à… đúng rồi, tuy con đã gả cho một người thực vật nhưng chung quy lại cũng đã lấy chồng, hai người tức vẫn hoàn tức, giờ mau gửi tiền mừng cho con đi.”
Lúc này, Tạ Ly Uyên với Sở Nghiên mới ngồi xuống, đồng loạt lôi di động ra định gửi tiền cho cô.
Thương Trần lại lắc đầu: “Ta nói cho hai thằng chó tụi bây biết nhé, nếu hai đứa tụi bây nhân cơ hội gửi tiền mừng để cho Tiểu Thất quá nhiều tiền, khiến rèn luyện không hoàn thành được thì lão tổ tông sẽ trừng phạt con bé đấy.”
Yến Thần Thất đáp: “Không sao, tiền mừng của hai người bọn họ bằng với quà mừng của đại sư huynh là được, dù sao qua vài năm nữa, kỳ rèn luyện của con cũng kết thúc, đến khi đó con tự kiếm được nhiều tiền.”
Cuối cùng, Tạ Ly Uyên và Sở Nghiên đều chuyển 9999 tệ cho cô.
Ăn cơm xong, Yến Thần Thất vội vàng định trở về ngay, cô dịch chuyển đến đây nhưng lại không thể dịch chuyển về được.
Cũng may mà Mao Sơn bọn họ có hai chiếc xe tải van dùng để đi chợ, cô lái đến Hoa Đô cũng chỉ mất ba tiếng đồng hồ.
Nhưng lúc này đã hơn tám giờ tối rồi, Tạ Ly Uyên không yên tâm để cô đi một mình.
“Để ta lái xe chở con về.”
“Không cần đâu.” Yến Thần Thất nhìn bộ tây trang cao cấp trị giá mấy trăm vạn tệ trên người tiểu sư thúc nhà mình, nói thế nào cũng không hợp với chiếc tải van ngoại trừ còi không kêu ra thì chỗ nào cũng kêu hết: “Vất vả lắm sư thúc mới về đây một chuyến, cứ từ từ nghỉ ngơi mấy hôm rồi hẵng đi, bái bai, bái bai nhị sư huynh.”
Nói xong, cô leo lên xe trực tiếp lái đi.
Nhưng cô không biết mình lái xe ba tiếng thì Sở Nghiên cũng ngồi trên nóc xe của cô đúng ba tiếng, thẳng đến khi nhìn thấy cô bình an trở về cửa hàng ngủ mới lặng lẽ quay về địa phủ.
Thật ra, với bản lĩnh của Yến Thần Thất, cho dù có xảy ra tai nạn giao thông thì vẫn có thể lông tóc vô thương, nhưng ở trong lòng anh ấy, cô chính là tiểu sư muội yếu đuối nhỏ bé, cần được yêu thương, cần được bảo vệ.
Sáng ngày hôm sau, Yến Thần Thất ngủ một giấc đến khi tỉnh dậy tự nhiên, cô mở di động ra nhìn thấy Tiểu lão đầu Mao Sơn đã chuyển khoản 9999 tệ cho mình.
Nhìn số dư tài khoản, hiện tại cô đã có hơn bốn mươi nghìn tệ, không chỉ có thể mua được một chiếc vòng tay bằng vàng cho mẹ mà còn có thể mua cả dây chuyền vàng nữa.
Cô ăn một xửng bánh bao, uống một bát canh cay rồi đi xe đạp điện đến trung tâm thương mại.
Suốt nhiều năm như thế, phần lớn thời gian của Yến Thần Thất đều ở trên núi nên cũng không chú trọng gì về ăn, mặc, ở, đi lại, mua đồ cũng toàn tìm bừa một chỗ hoặc mua trên mạng.
Cho nên số lần cô đến trung tâm thương mại chỉ đếm trên đầu ngón tay, vì vậy cô cho rằng giá cả ở tất cả các trung tâm thương mại đều na ná nhau.
Nhưng sau khi cô đến trung tâm thương mại tên SKB này mới trực tiếp sững người.
Mỗi khi bước vào một cửa hàng là nhân viên phục vụ đều cúi người chín mươi độ, sau đó giá của bất cứ một trang sức ngẫu nhiên nào cũng phải khởi điểm sáu chữ số.
Thẳng cho đến khi cô đi vào cửa hàng thứ năm, cuối cùng cũng biết được đây là một trung tâm thương mại bán hàng xa xỉ, lúc đang định quay người rời đi không ngờ lại đụng trúng Triệu Kim Tuệ và Lục Tâm Dao.
Bây giờ chẳng qua chỉ mới đầu thu nhưng Triệu Kim Tuệ đã mặc áo khoác lông thú đắt đến ba trăm vạn tệ, trên cổ và trên tai còn đeo trang sức phỉ thúy xanh đến mức người phát hoảng lên được.
Yến Thần Thất nổi lên chút chế giễu như có như không, chắc chắn là vì giá cổ phiếu của Lục thị sụt giảm, Triệu Kim Tuệ sợ người khác cảm thấy nhà họ Lục sắp phá sản nên mới cố tình ăn mặc như thế ra ngoài rêu rao gây sự chú ý, tiện đà khoe rằng nhà họ Lục vẫn sung túc giàu có như xưa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








