Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đại Lão Huyền Học Xuống Núi, Bảy Người Anh Trai Đều Bị Tế Trời Chương 33: Hôn Mê

Cài Đặt

Chương 33: Hôn Mê

Cô đành cười đáp: “Được, vậy cháu nhận, cảm ơn chú… cha, mẹ, anh trai, chị dâu, cả cháu trai nữa.”

Nhưng cô với nhà họ Tần quả thật không có mối quan hệ mang tính thực chất gì hết, tuyệt đối không có khả năng tiêu tiền của bọn họ, đợi qua vài ngày nữa cô sẽ quyên góp hết với danh nghĩa của nhà họ Tần là được.

Trang viên nhà họ Tần không chỉ có giả sơn, lâm viên, hồ nước, sân bóng, vườn hoa, vườn rau, mà còn có đến năm căn biệt thự.

Ông Tần và bà Tần sống trong biệt thự chính, bốn căn biệt thự còn lại mỗi người con trai trong nhà họ Tần một căn.

Đi khoảng bốn, năm phút mới đến căn biệt thự mà Tần Tư Trạm ở, bên trong được trang trí sang trọng mang phong cách hiện đại, tối giản nhưng khí thế.

Gương mặt như điêu khắc, đường nét hoàn hảo, lại phối hợp với đôi môi mỏng dày vừa phải, cho dù hai mắt nhắm chặt nhưng vẫn quý khí hơn người, thật sự khiến người nhìn thấy mà tim đập trật nửa nhịp.

Yến Thần Thất không theo đuổi minh tinh nhưng người đàn ông này còn đẹp trai hơn đỉnh lưu nổi tiếng nhất trong giới trí gấp vài lần.

Cô khẽ khàng đi đến bên cạnh giường, giơ tay bắt mạch của Tần Tư Trạm, ban đầu mạch như cây lau khô héo, vô lực yếu ớt, sức sống mỏng manh, đến sau đó lại như ngựa khỏe phi băng băng, mạnh mẽ cứng cỏi, tiêu sái ngang ngạnh, bắt mạch tiếp lại thấy giống như khe suối chảy, bình tĩnh ôn hòa, hẹp nhưng chảy xa.

Yến Thần Thất chưa từng thấy mạch tượng như thế bao giờ, trong lòng cảm thấy rất khó hiểu, cô hỏi ông Tần: “Cha, sao Tần Tư Trạm lại hôn mê bất tỉnh?”

“Chuyện này…”

Trong lúc nhất thời ông Tần không biết phải trả lời thế nào, ngược lại, Tần Nham Xuyên lại đáp với vẻ giận dữ bất bình: “Chú tư cháu đuổi theo bạn gái cũ đã bỏ chạy theo người đàn ông khác của chú ấy mà gặp tai nạn trên đường đến sân bay, sau đó mới hôn mê bất tỉnh.”

“Bốp!”

Lâm Nhiễm đánh một phát lên đầu cậu ta: “Con nói lung tung gì thế, chú tư của con chưa từng có bạn gái, ả đê tiện và diêm dúa Hạ Lệ Huyên kia còn chẳng xứng xách giày cho chú tư con.”

Tần Nham Xuyên nhìn mẹ mình với vẻ bất mãn nhưng lúc nhìn về phía Yến Thần Thất, cậu ta lại xoa đầu, bảo: “Chú tư cháu thật sự vì đuổi theo cô ta nên mới…”

“Còn nói nữa, mẹ cho con nói này…”

Lâm Nhiễm đã tức giận cởi chiếc guốc ra định vả vào mồm Tần Nham Xuyên, cũng may Tần Tư Châu nhanh tay nhanh mắt, trực tiếp xách cậu ra ta ngoài, chỉ nghe thấy bên ngoài truyền tới tiếng la oai oái, chắc chắn bị đánh không hề nhẹ rồi.

Ngược lại, Yến Thần Thất cũng không cảm thấy có gì cả, chỉ cảm khái vì con cháu nhà giàu ở Hoa Đô này không chỉ đều si tình như thế mà ngay cả quá trình thất tình cũng giống nhau y chang.

Nhưng kết quả vẫn khác, bồ nhí của Giang Cảnh Trì chạy theo người đàn ông khác là bồ nhí và tên đàn ông bị đâm chết.

Trong khi bạn gái cũ của Tần Tư Trạm chạy theo người đàn ông khác, chính bản thân anh lại bị đâm thành người thực vật.

Có điều, đây cũng không phải điểm chú ý của cô, lúc này, cô chỉ muốn làm rõ mạch tượng của Tần Tư Trạm bị làm sao mà thôi.

Cô giơ tay phải, ngón trỏ và ngón giữa cùng đặt lên mạch, từ từ mở thiên nhãn ở trước mắt lên, sau đó cô không khỏi “đậu má” một tiếng ở trong lòng.

Tần Tư Trạm đang nằm nhưng linh hồn của anh lại đang khoanh chân ngồi thiền, xung quanh còn có sáu loại linh khí cam, vàng, lục, thanh, lam, tím xoay quanh.

Nếu cô đoán không nhầm thì chắc hẳn anh đang tu luyện một loại bí pháp huyền học nào đó.

Đợi đến khi linh khí bảy màu quay quanh cơ thể thì công pháp cũng đại thành, hiện giờ chỉ còn thiếu mỗi màu đỏ nữa thôi, nhưng dựa theo tốc độ của anh chắc cũng sắp rồi.

Yến Thần Thất đóng thiên nhãn rồi nói: “Mọi người yên tâm, trong vòng một năm, Tần Tư Trạm có thể tỉnh lại.”

Ông Tần mừng rỡ: “Không giấu gì con, sư phụ con cũng nói như thế, xem ra vợ thằng tư đã có được chân truyền của Thương Trần đại sư rồi.”

Còn chưa đợi Yến Thần Thất mở miệng thì bà Tần đã kéo cô qua nói chuyện với vẻ thân thiết: “Vợ thằng tư, không phải mẹ bán dưa tự bán tự khen ngon đâu nhưng thằng tư nhà mẹ đã biết giải phương trình từ năm ba tuổi, năm tuổi đã có thể làm thí nghiệm khoa học và vật lý, tám tuổi biết mười hai loại ngôn ngữ, mười tuổi đã thi đỗ trường đại học hàng đầu thế giới và học thạc sĩ, mười sáu tuổi sáng lập ra công ty khoa học công nghệ, thu nhập hàng năm lên tới hàng chục tỷ, mười tám tuổi đã trở thành thương nhân tài chính toàn cầu, hai mươi tuổi về nước tiếp quản tập đoàn Đế Phàm, chỉ hai năm đã khiến lợi nhuận của tập đoàn tăng lên gấp năm lần.

Bây giờ nó đã hai mươi lăm tuổi, trời đố kỵ người tài khiến nó hôn mê lâu như thế, nhưng đợi nó tỉnh lại, nó vẫn là người đàn ông ưu tú nhất ở Hoa Đô này. Vợ thằng tư, con cũng tài mạo song toàn, dịu dàng hiền thục, hoạt bát đáng yêu, tâm địa thiện lương, con với Tư Trạm đúng là xứng đôi, tuyệt phối, một đôi thiên tiên!

Hay là con đừng vội ly hôn, cứ cân nhắc nó thêm đi đã?”

Yến Thần Thất vuốt sợi tóc, đáp với vẻ mất tự nhiên: “Dù sao bây giờ anh ấy cũng đang hôn mê, một mình con cũng không ly hôn được, thôi cứ đợi anh ấy tỉnh lại rồi tính sau đi.”

Trời đất chứng giám cô chỉ căn cứ theo tình hình thực tế, thấu tình đạt lý mà thôi, chứ tuyệt đối không phải vì dung mạo tuyệt thế của Tần Tư Trạm và năng lực kiếm tiền với tốc độ cao như máy in tiền của anh.

Yến Thần Thất ăn cơm trưa ở nhà họ Tần xong định lên đường về nhà, bởi vì hôn sự giữa cô và Tần Tư Trạm không phải tự nguyện, người nhà họ Tần cũng không cưỡng ép cô ở lại, chỉ là mọi người đều nhiệt tình tiễn cô ra tận cổng lớn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc