Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đại Lão Huyền Học Xuống Núi, Bảy Người Anh Trai Đều Bị Tế Trời Chương 31: Phú Quý Ngút Trời

Cài Đặt

Chương 31: Phú Quý Ngút Trời

Yến Thần Thất xấu hổ nặn ra một nụ cười: “Ừm… chào mọi người… ha ha…”

Đi hết thảm đỏ mới thấy một đôi vợ chồng lớn tuổi dẫn theo hai đôi vợ chồng trung niên và một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, một người đàn ông khoảng hai mươi tuổi cũng đứng xếp thành hàng ngang.

Yến Thần Thất đang định đi tới chào hỏi thì đại quản gia Lưu Thành đã cười nói: “Mợ tư, mợ cứ đứng đây là được, tiếp sau đây đến tiết mục tặng quà gặp mặt.”

“Tôi…”

Yến Thần Thất vừa định mở miệng thì ông Tần mặc Đường trang nho nhã lịch sự đã tiến lên hai bước, tới ngay trước mặt cô.

“Xin tự giới thiệu trước, cha là Tần Hoài Tiên, là cha của Tư Trạm, cũng may con không chê bai mà bằng lòng gả đến nhà chúng ta, trong lòng cha rất vui sướng không gì có thể biểu đạt được, chỉ còn mỗi cách tặng 5% cổ phần của tập đoàn Đế Phàm cho con để biểu đạt thay tấm lòng của mình.”

Nói xong, không đợi Yến Thần Thất kịp phản ứng thì bà Tần đã đi tới trước mặt cô: “Mẹ là Võ Trân Ngọc, là mẹ của Tư Trạm, gả cho Tư Trạm đã khiến con phải chịu thiệt thòi rồi, ở đây có mười tỷ, là tiền tiêu vặt mà mẹ cho con, mong rằng trong cuộc sống sau này, vợ thằng tư có thể vui vẻ mỗi ngày, bình an hạnh phúc.”

Tiếp đó, bà ấy lấy một chiếc thẻ ngân hàng ra, nhét thẳng vào túi áo của Yến Thần Thất.

Sau đó Yến Thần Thất hoàn toàn tiến vào trạng thái hoang mang.

“Anh là Tần Tư Châu, là anh cả của Tư Trạm, lần đầu gặp mặt cũng không biết em dâu thích gì nên anh tặng hai căn biệt thự này cho em.”

“Chị là Lâm Nhiễm, là chị dâu cả của Tư Trạm, rất vui vì có thể trở thành người một nhà với em, phụ nữ chúng ta ấy hả, có gì cũng không bằng có tiền, em cầm lấy sáu tỷ này đi.”

“Anh là Tần Tư Phong, là anh hai của Tư Trạm, không nói nhiều nữa, đây là ba chiếc xe thể thao tặng cho em làm phương tiện.”

“Chị là Trình Tử Thanh, là chị dâu hai của Tư Trạm, chị cả nói đúng đó, phụ nữ chúng ta không thể không có tiền, sáu tỷ của chị, em nhất định cũng phải nhận đấy nhé.”

“Anh là Tần Tư Luân, là anh ba của Tư Trạm, cho con cá không bằng cho cần câu, anh tặng em một nhà hàng Tây và hai quán lẩu.”

“Cháu là Tần Nham Xuyên, là cháu trai của chú tư cháu, cháu… cháu không có tiền nên cháu tặng thím chiếc xe máy mà chú ba mua cho cháu.”

Cuối cùng, tất cả mọi người cũng tặng quà xong.

Yến Thần Thất nhìn một chồng giấy tờ và thẻ ngân hàng bị nhét vào tay mình mà không khỏi nuốt nước miếng.

Đây chính là phú quý ngút trời trong truyền thuyết đấy sao?

Nó có thể mua bao nhiêu chiếc vòng tay vàng cho mẹ cô đây?

Trước khi tới cô đã nghĩ kỹ rồi, chỉ cần vẻ mặt hoặc trong lời nói của người nhà họ Tần có một chút bất mãn về cô thôi là cô sẽ lập tức thuận thế lật bàn, lật ghế đòi ly hôn ngay.

Nhưng người nhà họ Tần lại cười tươi như hoa nở, ra tay còn hào phóng, bây giờ cô nên ứng phó thế nào đây?

Yến Thần Thất đứng hình khoảng vài giây rồi mới ngẩng đầu lên nói: “Cái đó… thật ngại quá mọi người… năm nay cháu mới hai mươi tuổi vẫn chưa muốn lập gia đình. Huống chi, cháu cũng chưa từng gặp mặt Tần Tư Trạm nhà mình nên không có bất cứ tình cảm gì đáng nói ở đây, một cuộc hôn nhân như vậy đối với cả hai chúng cháu mà nói đều không công bằng.

Cho nên hôm nay cháu tới đây muốn tìm Tần Tư Trạm để đi ly hôn, nhưng tổ tiên nhà mình lại có ơn với sư phụ cháu, Yến Thần Thất cháu hoàn toàn không dám quên, chỉ cần ngày sau mọi người có bất cứ yêu cầu gì, cho dù có phải đầu rơi máu chảy thì cháu cũng quyết không từ chối.”

Đám người nhà họ Tần đưa mắt nhìn nhau, bà Tần lặng lẽ kéo tay áo ông Tần.

“Khụ… khụ…” Ông Tần hắng giọng rồi đáp với vẻ khó xử: “Lúc sư phụ con kiến nghị con với Tư Trạm kết hôn, cha tưởng con đã đồng ý rồi nên mới đi đăng ký kết hôn thay hai đứa, nhưng nếu con đã không muốn vậy chúng ta cũng không thể cưỡng cầu, chỉ là… sợ rằng vụ ly hôn này con phải đợi rồi.”

Yến Thần Thất nhìn ông ấy: “Tại sao vậy?”

Ông Tần thở dài một tiếng: “Chắc sư phụ con vẫn chưa nói rõ với con rồi, Tư Trạm đã hôn mê sâu ba năm nay, nói cách khác là… người thực vật.”

Gì cơ?

Yến Thần Thất nghiến răng, sư phụ cô thật sự phi lý không chịu được, kêu cô lấy một người lạ cũng thôi đi, lại còn lấy một người thực vật nữa.

Điều càng khó tin hơn là lúc này đột nhiên cô nhớ ra mình đã từng nghe đến cái tên Tần Tư Trạm này ở đâu rồi.

“Được.”

Đi được hai bước, Yến Thần Thất lại nói: “Thật ngại quá, không thể làm con dâu của nhà mình nên hiển nhiên cháu cũng không thể nhận mấy món quà này được, mọi người cầm về cả đi.”

“Có thể nhận, có thể nhận chứ!” Bà Tần nắm tay Yến Thần Thất và nói với vẻ mặt hiền từ: “Con nhất định phải nhận mấy thứ này, nếu con đã đăng ký kết hôn với thằng tư nhà mẹ vậy cho dù chỉ có một giây phút thôi con vẫn là con dâu của nhà họ Tần chúng ta. Mẹ với Hoài Tiên mãi mãi là cha mẹ của con, bọn họ cũng mãi mãi là anh trai, chị dâu và cháu trai của con.

Chúng ta tặng quà cho con là quà gặp mặt, chỉ cần gặp được thì phần quà này đáng để tặng, tặng vì quý mến, nếu con trả lại cho chúng ta vậy không phải là đánh vào mặt chúng ta, coi chúng ta như người ngoài, sẽ làm tổn thương chúng ta hay sao?”

Khóe miệng của Yến Thần Thất co rút, bà Tần này đã nói đến mức này rồi, nếu cô còn không nhận nữa vậy ít nhiều gì cũng hơi không biết tốt xấu.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc