Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đại Lão Huyền Học Xuống Núi, Bảy Người Anh Trai Đều Bị Tế Trời Chương 25: Trời Lạnh Rồi, Nhà Họ Lục Phải Phá Sản

Cài Đặt

Chương 25: Trời Lạnh Rồi, Nhà Họ Lục Phải Phá Sản

Anh ta hoàn toàn không để ý đến Yến Thần Thất, hai con mắt chỉ nhìn chằm chằm vào Cố Hi đến độ bắn ra hoa đào.

Nhưng Cố Hi vừa nhìn thấy anh ta là lửa giận đã bốc lên đầu: “Lục Minh Vĩ!”

Cô ta đứng dậy, giơ tay vả “chát” một phát vào mặt anh ta.

Cố Hi cũng từng học võ vài năm, một cái bạt tai mạnh mẽ này khiến Lục Minh Vĩ xây xẩm mặt mày.

Đợi anh ta đứng vững người lại mới nói với vẻ ấm ức: “Hi Hi, anh có chỗ nào lại khiến em tức giận nữa sao? Nếu em giận thì cứ nói với anh một tiếng, anh tự đánh mình là được, chứ để em ra tay, tay em sẽ đau bao nhiêu! Tay em đau thì tim anh cũng đau lắm!”

Nói xong, anh ta còn định sờ tay Cố Hi nhưng lại cô ta trở tay tát thêm một phát.

“Đám súc sinh nhà họ Lục các người dám đối xử tàn nhẫn với bảo bối của tôi như thế, thật sự nghĩ sau lưng cô ấy không có ai, đúng không?”

Cố Hi càng nói lại càng tức giận, hoàn toàn không thể kiềm chế được bản thân mà vả “chát chát chát” tới tấp vào mặt Lục Minh Vĩ, thẳng đến khi khóe miệng anh ta bật máu.

“Hi Hi, em nói gì thế…”

Lục Minh Vĩ còn chưa kịp nói hết câu, cuối cùng khóe mắt cũng liếc thấy Yến Thần Thất đang ngồi bên cạnh, cô khoanh tay trước ngực, đang dựa người vào lưng ghế nhìn anh ta với vẻ chế giễu.

Sắc mặt của anh ta lập tức thay đổi: “Yến Thần Thất, sao mày lại ở đây?”

Yến Thần Thất mỉm cười nhưng giọng điệu lại lạnh lùng: “Bồ yêu của tôi mời tôi tới đây uống sữa, sao nào?”

“Bồ yêu á?”

Lục Minh Vĩ nhớ lại những lời mà Cố Hi đã nói, cho dù anh ta có là thằng ngốc thì cũng hiểu được hoa ra Cố Hi và Yến Thần Thất chính là bạn bè.

Anh ta lập tức sốt ruột: “Hi Hi, sao em có thể ở cạnh cô ta được chứ? Khoảng thời gian này em vẫn luôn ở nước ngoài nên chắc chắn chưa đọc tin tức giải trí trong nước rồi, em không biết Yến Thần Thất này…”

“Tôi biết!” Cố Hi lạnh lùng nói: “Yến Thần Thất chính là đại tiểu thư của nhà họ Lục các người, mười bảy năm trước bị đôi cha mẹ táng tận lương tâm kia của anh chôn sống, mười bảy năm sau cô ấy quay về lại bị cả nhà các người hãm hại, tính kế. Tôi nói cho anh biết, đừng tưởng cô ấy chỉ là một cô gái trẻ mà có thể để mặc cho các người bắt nạt, ha…”

Cô ta cười lạnh một tiếng rồi cầm chai rượu lên đập “choang” một phát xuống đất, khiến cho tiếng nhạc đang cao trào dừng ngay lại.

Cô ta kéo Yến Thần Thất lên và ôm vai đối phương, liếc mắt nhìn đám cậu ấm cô chiêu tới chỗ này chơi: “Giới thiệu với mọi người, vị này là Lục Nâm Niệm từng bị nhà họ Lục vứt bỏ ngày xưa, tên hiện giờ là Yến Thần Thất, cô ấy là người bạn quan trọng nhất trong cuộc đời này của Cố Hi tôi! Cho dù là bất cứ khi nào, ở bất cứ nơi đâu, tôi và nhà họ Cố sẽ luôn là chỗ dựa của cô ấy, sau này nếu ai dám động vào một ngón tay của cô ấy thì tôi sẽ lấy một cánh tay của người đó. Hôm nay, coi như tôi chính thức thông báo cho mọi người biết, để tránh sau này xảy ra chuyện cũng đừng trách tôi không nhắc nhở mọi người!”

Cô ta dừng lại một lúc rồi mới nói tiếp: “Tối nay tôi sẽ thanh toán chi phí hết cho mọi người, mọi người cứ việc vui chơi thỏa thích, chúc mọi người có thể có một đêm vui vẻ!”

Nói xong, Cố Hi còn giơ cao ly rượu với mọi người.

Nếu nói các cô chiêu hào môn khác là người đẹp nổi tiếng thì Cố Hi chính là sự tồn tại như nữ vương, dù sao cô ta cũng chính là người sẽ thừa kế tập đoàn Cố thị với khối tài sản lên đến hàng nghìn tỷ đồng mà.

Các thế hệ thứ hai trong giới thượng liệu thích trèo cao đạp thấp nhất, bọn họ thi nhau sỉ nhục Lục Minh Vĩ.

“Ai cũng biết đại tiểu thư nhà họ Cố là người hào sảng và trượng nghĩa nhất, Lục… không… Yến tiểu thư cũng là người hữu dũng hữu mưu, hai người họ thật đúng là một đôi hoa tỷ muội trời sinh, người nhà họ Lục có mắt không tròng, không cần con gái đẻ của mình mà cứ cố tình coi thứ con nuôi là bảo bối, trời lạnh, nhà họ Lục sắp phá sản đi thôi!”

“Chỉ như Lục Minh Vĩ này cũng dám mơ tưởng đến đại tiểu thư, nói anh ta là cóc ghẻ còn sỉ nhục con cóc ấy chứ!”

“Lục Minh Vĩ cút ra ngoài ngay! Uống rượu chung với loại người như anh sẽ hạ thấp thân phận của chúng tôi!”

“Tôi…”

Yến Thần Thất đang định nổi cáu nhưng vừa quay đầu nhìn đã thấy Giang Cảnh Trì.

Anh ta trực tiếp ngồi xuống, hai mắt mơ màng, nhìn Cố Hi với vẻ suy xét: “Chậc chậc, đại tiểu thư đây đúng là lợi hại muốn chết nhỉ.”

Cố Hi lườm anh ta, cười lạnh và đáp: “Không lợi hại bằng Giang đại thiếu gia, tiêu tiền cho bồ nhí một lần tận năm nghìn vạn cơ mà.”

Giang Cảnh Trì nói với vẻ bất mãn: “Người đã chết rồi, cô tích đức cho cái miệng của mình một tí đi, còn nữa, cô không nuôi cá ở bên ngoài, không tiêu tiền cho bọn họ hay sao?”

“Hừ…” Cố Hi cười lạnh nhạt: “Nhưng tôi không giống anh, anh ngu, anh chỉ nuôi một con cá cho nên cá chết rồi, anh mới ở bên ngoài rơi nước mắt như đứt từng khúc ruột. Còn tôi nuôi hẳn một ao cá, cũng chẳng biết con cá nào đã chết, ha ha…”

Cô ta rót đầy một chén rượu rồi ngửa đầu uống cạn, hai gò má hơi đỏ lên, cái cổ trắng nõn, đôi môi đỏ rực như lửa, ở dưới ánh đèn rực rỡ trông lại càng quyến rũ hơn.

Giang Cảnh Trì cũng rót một ly rượu cho mình, anh ta nói với vẻ không phục: “Ai nói anh đây chỉ nuôi một con cá, anh đây nuôi hẳn một biển, chẳng qua, anh đây không cặn bã và vô tình giống như cô mà có tình với từng con cá một!”

Cố Hi hừ lạnh: “Ha… anh có tình vậy sao anh không chết vì tình luôn đi? Sư huynh của bảo bối nhà tôi đang nắm quyền ở dưới đó đấy, nếu anh chết, nể mặt chúng ta đã quen biết nhiều năm, tôi chắc chắn sẽ cầu anh ấy ban hôn cho anh với bồ nhí để các anh được làm một đôi vợ chồng quỷ vui vẻ hạnh phúc.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc