Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đại Lão Huyền Học Xuống Núi, Bảy Người Anh Trai Đều Bị Tế Trời Chương 23: Sao Thế

Cài Đặt

Chương 23: Sao Thế

Ngược lại, Yến Thần Thất sống rất vui vẻ tự do, cô ra viện, trực tiếp dùng linh lực xóa vết sẹo ở trên bụng mình đi.

Để che giấu tai mắt người khác, cô vẫn mua một ít thuốc hỗ trợ xóa sẹo từ bệnh viện, như vậy cho dù sau này có người điều tra thì cô vẫn có thể giải thích hợp lý.

Sau đó cô lại bị Lưu Thúy Vân giữ ở nhà nghỉ ngơi hai hôm rồi mới có thể đi làm.

Cửa hàng đoán mệnh của cô cách cổng nhà hỏa táng hai trăm mét, cửa hàng bên trái chuyên trị các chứng bệnh khó chữa và phúc tạp, bà chủ là một người phụ nữ ngoài bốn mươi tuổi.

Cửa hàng bên phải là dịch vụ tang lễ trọn gói, ông chủ là một chú hơn năm mươi tuổi.

Tuy đường Hoàng Quyền này của bọn họ cách nhà hỏa táng rất gần nhưng vẫn rất náo nhiệt.

Đồ cổ tranh chữ, tranh hoa điểu ngư trùng, các sạp hàng rong, muốn gì đều có hết.

Cửa hàng của Yến Thần Thất vừa mới mở cửa đã có không ít người tới, phần lớn là người già cả, có người tới gọi hồn cho cháu trai cháu gái, có người muốn xem bói nhân duyên cho các con, thi thoảng cũng sẽ có mấy người trẻ tuổi, tất cả đều cầu tài.

Bận rộn thẳng đến năm giờ chiều, Yến Thần Thất vốn định dọn dẹp hàng quán để về nhà giúp anh cả nhà mình trông Hứa U U nhưng không ngờ bạn thân Cố Hi lại tới.

Cô ta vừa vào cửa, chẳng nói chẳng rằng đã ôm chầm lấy Yến Thần Thất, khóc đến nước mắt nước mũi tèm nhèm.

Yến Thần Thất vỗ lên lưng đối phương: “Sao thế, đã xảy ra chuyện gì? Bồ từ nước ngoài về bao giờ thế?”

Cô Hi ôm cô càng chặt hơn, lắc đầu bảo: “Tớ không sao, tớ đọc được bài báo của truyền thông, bảo bối, bồ quá khổ rồi.”

Yến Thần Thất mỉm cười: “Hóa ra là vì tớ à, vậy cũng không cần thiết đâu, không có khổ của ngày trước thì lấy đâu ra một thân bản lĩnh hiện giờ của tớ chứ, huống chi, sư phụ, sư thúc và hai vị sư huynh của tớ, còn có cha mẹ và các anh, có những người thân như bọn họ thương tớ, bộ còn không tốt hơn đám rắn rết nhà họ Lục kia hay sao?”

Cô nói toàn là lời thật lòng, cô thật sự cảm thấy may mắn vì lúc trước nhà họ Lục đã bỏ rơi mình, chứ nếu cô vẫn luôn trưởng thành tại nhà họ Lục vậy cũng không biết đã lệch lạc thành ra thế nào rồi.

Yến Thần Thất quen biết cô ta đã được sáu, bảy năm, mối quan hệ thân như chị em ruột cho nên cũng không khách sáo với đối phương.

Hai người ăn cơm xong lại tới khu vui chơi giải trí lớn nhất tại Hoa Đô.

Cố Hi gọi một chai Romanée Conti trước, lại chọn thêm một cốc sữa bò đặt trước mặt Yến Thần Thất.

“Bồ bị thương mới khỏi, uống cái này đi.”

Yến Thần Thất nâng mắt lên nhìn đối phương, cũng không từ chối dù rằng vết thương của cô cũng không tính là vết thương.

Nhưng về phần rượu, cô uống cũng được, không uống cũng chẳng sao.

Huống chi, cô thích nhất là ngồi ở chỗ huyên náo trong lúc tỉnh táo để quan sát các loại sắc thái ở nhân gian.

Cố Hi rót một ly rượu rồi giơ ly về phía cô: “Bảo bối, cạn!”

“Cạn!”

Yến Thần Thất uống được hai hớp, đột nhiên nhìn về phía ghế ngồi cách đằng sau Cố Hi không xa.

“Bồ yêu, đó không phải ông chồng kết hôn ngầm của bồ sao?”

Cố Hi quay đầu nhìn, người đàn ông đó mặc một bộ tây trang thời thượng hai hàng cúc màu xám sáng, mái tóc được chải chuốt hệt như nam minh tinh sắp đi thảm đỏ, mày kiếm mắt sáng, tuấn tú cao ráo, trong ánh mắt mơ màng còn mang theo chút vẻ lưu manh không ai sánh kịp.

Đó không phải ông chồng hữu danh vô thực, không đáng giá của cô ta – Giang Cảnh Trì thì còn có thể là ai được nữa?

“Ừm.” Cố Hi gật đầu với vẻ khinh thường rồi tiếp tục uống rượu.

Yến Thần Thất hơi khó hiểu: “Sao anh ta lại ngồi uống rượu một mình, hình như còn khóc nữa thì phải?”

Nhà họ Giang cũng là một trong bốn đại gia tộc ở Hoa Đô, mà Giang Cảnh Trì chính là con trai một của nhà họ Giang, cô vợ mà anh ta cưới về cũng là con gái một của nhà họ Cố.

Yến Thần Thất không tài nào hiểu được một người giống như anh ta ngoại trừ có quá nhiều tiền, tiêu mãi không hết ra thì còn có phiền não gì nữa?

“Bồ nhí của anh ta chết rồi.”

“Phụt!”

Sữa trong miệng Yến Thần Thất suýt chút nữa phun ra ngoài: “Bồ nói gì cơ?”

Ngón trỏ thon nhỏ của Cố Hi miết quanh miệng ly, cô ta hờ hững đáp: “Tớ nói sự thật đó, bồ cũng biết giữa tớ với Giang Cảnh Trì là liên hôn thương mại mà, không chỉ không có tình cảm mà còn có chút thù hận, cho nên cũng chỉ bị phụ huynh đôi bên ép đi đăng ký kết hôn thôi, đến hôn lễ còn không tổ chức. Ngay hôm đầu tiên đăng ký kết hôn là chúng tớ đã bàn bạc xong rồi, đôi bên không can thiệp vào chuyện của nhau, ai chơi phần của người đó.

Gần đây anh ta đang hẹn hò với một bông hoa trắng thuần khiết, kết quả hai hôm trước, cô gái đó cuỗm năm nghìn vạn của anh ta dự định chạy ra nước ngoài với người đàn ông khác, nhưng lại gặp tai nạn giao thông ngay trên đường tới sân bay, cả bông hoa trắng và người đàn ông kia đều chết ngay tại trận.”

“Ồ!” Yến Thần Thất hoang mang: “Vậy mà cũng khiến đại thiếu gia nhà họ Giang khóc thành ra như thế, nói không chừng không phải vì bông hoa trắng đó mà là vì tiền thì sao.”

“Không có khả năng!”

Cố Hi lại uống một hớp rượu: “Chút ít tiền đó trôi mất chỉ như một cọng tóc của anh ta rớt xuống mà thôi, anh ta hoàn toàn không để ý đến đâu, anh ta yêu cô gái kia thật lòng đó. Tớ biết anh ta từ lúc còn ở trong bụng mẹ kia kìa, anh ta chưa bao giờ từng cãi nhau với một nữ giới nào cả nên đây chắc chắn là chân ái của anh ta!”

“Hi Hi!”

Yến Thần Thất còn chưa mở miệng đã nghe thấy một giọng nói vừa kích động vừa vui sướng vang lên trên đỉnh đầu, ngẩng đầu lên lại chỉ thấy là Lục Minh Vĩ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc