Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nói xong, đột nhiên cô ta liếc mắt nhìn Giang Cảnh Trì sau đó như chợt hiểu ra chuyện gì đó: “À đúng, tôi nhớ ra rồi, bồ nhí người ta hoàn toàn không thích anh, người ta đã có người mà mình thích rồi, chỉ có anh là thằng ngu, quỷ xui xẻo mà thôi!”
Giang Cảnh Trì giận dữ, đập mạnh ly rượu xuống bàn: “Cố Hi, cô chửi ai đấy?”
Lửa giận trong Cố Hi hiển nhiên sẽ không nhỏ hơn anh ta, cô ta cũng đứng bật dậy cầm chai rượu chỉ vào đối phương và nói: “Tôi chửi anh đấy, đồ ngu! Đồ ngu! Đồ đại ngu! Quỷ xui xẻo, quỷ xui xẻo, quỷ xui xẻo!”
“Cố Hi, cô muốn ăn đòn đúng không?”
Giang Cảnh Trì giơ tay định túm cổ áo cô ta nhưng lại bị Yến Thần Thất nhấc chân đá bay sang một bên.
“Á…”
Mu bàn tay của Giang Cảnh Trì quệt vào góc bàn, cứa ra một vệt hồng nhạt.
Anh ta híp mắt nhìn Yến Thần Thất: “Đứa con gái bị vất bỏ của nhà họ Lục, sao thế? Cho rằng bám được vào Cố Hi thì cô có thể tung hoành được hay sao? Muốn dùng Cố Hi làm bàn đạp, giẫm lên cô ta để quay về giới thượng lưu Hoa Đô? Nói cho cô biết, nếu bản thân cô là một đứa phế vật vậy dựa vào ai cũng vô dụng cả thôi.”
Giang Cảnh Trì chế nhạo: “Hừ! Cũng chỉ có Cố Hi ngu ngốc mới bị cô lừa thôi, đừng làm như kiểu cô tốt với cô ta lắm vậy, chẳng qua cô chỉ muốn lợi dụng cô ta, coi cô ta thành tay sai để đối phó với nhà họ Lục thay cô chứ gì.”
Yến Thần Thất ngẩng đầu: “Tôi sống ở đời không cần phải dựa vào ai hết, đối phó với nhà họ Lục càng không cần phải mượn tay người khác. Giang Cảnh Trì, tôi nhường nhịn anh cũng chỉ vì anh với Cố Hi có mối quan hệ trên sổ đỏ mà thôi, nhưng độ kiên nhẫn của một người có giới hạn, nếu anh còn dùng lời lẽ sỉ nhục tôi vậy cũng đừng trách tôi không khách sáo với anh.”
Vốn dĩ hôm nay Giang Cảnh Trì đã tức đến ứa gan rồi, lại thêm uống rượu nữa, sau khi nghe được lời của Yến Thần Thất, một thái tử gia nhà họ Giang giống như anh ta lập tức nổi khùng.
“Quả nhiên cô là đứa ngông cuồng, Giang Cảnh Trì tôi cần ai phải nhường nhịn sao? Yến Thần Thất, cô thật sự không rõ bản thân mình có bao nhiêu bản lĩnh sao, tôi chửi cô là phế vật, là loại đàn bà tâm cơ độc ác đấy, nào nào nào, cô qua đánh tôi xem nào!”
Yến Thần Thất trợn trắng mắt với vẻ cạn lời: “Cố Hi nói không sai, anh đúng là thằng ngu, không chỉ ngu mà còn trẻ trâu nữa.”
Giang Cảnh Trì chỉ vào cô: “Cô nhắc lại lần nữa xem!”
“Cút!”
Cuối cùng Yến Thần Thất không nhịn được nữa mà đá “bốp” một phát, Giang Cảnh Trì bay xa ba mét.
“Á…”
Giang Cảnh Trì ôm cánh tay, đau đến nhíu mày, anh ta hét lên: “Con ranh thối tha nhà cô cứ đợi đấy cho tôi, cô cũng không thèm nhìn xem sau khi Tần Tư Trạm biến thành người thực vật, cả Hoa Đô này còn ai là đối thủ của tôi nữa!”
Nhưng anh ta vừa mới bò dậy thì Cố Hi đã gọi hai bảo vệ tới kéo anh ta đi.
“Làm gì đấy? Các người thả tôi ra!” Giang Cảnh Trì tức giận gào lên.
Cố Hi liếc mắt nhìn với vẻ chán ghét: “Con mẹ nó đừng ở có ở đây làm mất mặt nữa, mấy người tống anh ta về nhà đi.”
“Tôi không đi, thả ra!”
“Tôi không đi!”
Cho dù Giang Cảnh Trì có giãy dụa thế nào thì vẫn bị khiêng ra ngoài.
Cố Hi thở dài một tiếng, nói: “Nhìn thấy chưa, gả cho cái thứ như vậy, cả đời này của tớ cũng coi như xong, bảo bối, sau này bồ lấy chồng phải chọn thật kỹ vào, nhất định phải tìm một người biết nóng biết lạnh, thương bồ, yêu bồ.”
Yến Thần Thất lắc đầu: “Tớ không lấy chồng, một mình tớ ăn no cả nhà không chết đói, cũng không cần nuôi con, không cần hầu hạ mẹ chồng, thích đi đâu thì đi đó, tại sao phải nghĩ quẩn chui vào cái lồng giam của hôn nhân này chứ? Đều nói mặc áo cưới là thời khắc đẹp nhất trong cuộc đời của nữ giới, nhưng thật ra đó chỉ là ăn mặc đẹp để tham dự, lao vào khổ đau ở nhân gian mà thôi.”
Cô không cần phải nối dõi tông đường, cũng không cần phải dưỡng lão.
Sau này chết đi, nếu lên thiên đường có thể đi tìm đại sư huynh của cô, còn nếu xuống địa ngục có thể tìm nhị sư huynh, cô vẫn có thể vui vẻ làm công chúa nhỏ của mình.
Trừ phi đầu óc cô thiếu mất một dây thần kinh mới đi lấy chồng.
Cố Hi quá tán đồng với quan điểm này: “Hiếm có quá nha, đến ngay cả tay của đàn ông mà bồ còn chưa từng chạm vào mà đã nhìn thấu bản chất của hôn nhân rồi, nào, cạn ly cái!”
“Cạn!”
Yến Thần Thất vừa mới nhấp môi thì nhìn thấy màn hình di động sáng lên, [Tiểu lão đầu Mao Sơn] gửi tin nhắn, mở ra nhìn là một bức ảnh.
Cô nhìn kỹ hơn một chút, bức ảnh này lại là một tờ giấy đăng ký kết hôn.
Yến Thần Thất trừng to mắt.
Bên nam: Tần Tư Trạm.
Bên nữ: Yến Thần Thất?
Bên trên còn dán ảnh chụp chung trên nền đỏ có đóng dấu mộc, bên trái là một người đàn ông rất đẹp trai, bên phải là một cô gái rất xinh đẹp.
Chỉ là, cô gái đó rõ ràng chính là cô!
Cố Hi thấy vẻ mặt của cô nặng nề bèn hỏi: “Sao vậy?”
“Không, không có gì.” Yến Thần Thất giật nảy mình, vội vàng tắt di động đi: “Cái đó… sư phụ của tớ tìm tớ, tớ phải đi gọi điện cho ông ấy, bồ cứ uống trước đi nhé.”
Cố Hi vừa cười vừa gật đầu: “Được.”
Yến Thần Thất bước nhanh ra ngoài, vội vàng bấm số điện thoại của Tiểu lão đầu Mao Sơn nhưng trực tiếp bị cúp máy luôn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




