Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Yến Thần Thất cười lạnh: “Vợ của anh vừa mới qua đời vào tháng trước mà anh đã vội tái hôn như thế rồi sao?”
Ánh mắt của phóng viên đeo kính trốn tránh, giọng điệu hoảng hốt: “Sao... sao cô biết?”
Yến Thần Thất chỉ vào nữ phóng viên bên cạnh anh ta và nói: “Tôi còn biết hai người các anh ngoại tình bị vợ của anh bắt gặp, cô ấy tức quá lên cơn đau tim nên mới qua đời. Còn về phần phát tài, cả đời này cho đến tận khi chết đi anh vẫn chỉ là một thằng vô lại chưa trả hết nợ tình thôi.”
Phóng viên đeo kính trừng mắt, sắc mặt lại dữ tợn: “Chúng tôi không có, cô đừng nói linh tinh!”
Phóng viên nữ kia cũng lớn tiếng nói để che giấu sự chột dạ của mình: “Tuy cô là con gái ruột của nhà họ Lục nhưng về mặt bản chất, cô chỉ là một kẻ lừa đảo, trước thì vu oan cho cha mẹ ruột của mình chôn sống mình, bây giờ lại ra ngoài bịa đặt nói tôi và đồng nghiệp hại chết vợ của anh ta. Cô bịa chuyện sinh sự, hủy hoại danh tiếng của người khác như thế cũng là phạm pháp đấy có biết không?”
Yến Thần Thất cười nhạt, cô lấy điện thoại ra: “Vậy bây giờ tôi báo cảnh sát hộ cô luôn nhé, để cảnh sát đi điều tra khách sạn mà hai người các cô đã thuê phòng vào hôm đó, rồi lại điều camera trong khách sạn. Nếu tôi nói dối, tôi sẵn sàng chịu hình phạt của pháp luật, nhưng nếu những lời tôi nói đều là sự thật thì cô và đồng nghiệp nam này của cô sẽ phải quỳ ba ngày ba đêm trước mộ của vợ anh ta, thế nào?”
Phóng viên đeo kính nghiến răng ngẩng đầu nói: “Chúng tôi bận như thế, ai có thời gian rảnh rỗi chơi với một tên đạo sĩ như cô.”
Nói xong, anh ta quay người kéo phóng viên nữ kia bước nhanh khỏi đó.
Hành động này khiến tất cả mọi người đều biết Yến Thần Thất nói đúng sự thật.
Mấy phóng viên còn lại kia đưa mắt nhìn nhau, không một ai dám mở miệng đặt câu hỏi nữa.
Dù sao cũng là người đã mấy chục tuổi rồi, ai có thể không có một chút lịch sử đen tối không muốn người khác biết được chứ.
Lúc này, mọi người đều không ngờ Lục Tâm Dao lại quỳ “phịch” một cái trước mặt Yến Thần Thất.
“Em gái, mấy năm nay đều là chị thay thế em hưởng thụ vinh hoa phú quý của em. Anh bảy cũng vì bảo vệ chị nên mới bất cẩn làm em bị thương, cầu xin em hãy tha cho anh ấy, chỉ cần em viết một lá thư hòa giải, vậy kêu chị làm trâu làm ngựa cho em cũng được!”
Thấy cô ta bắt đầu giở chiêu bạch liên ngâm trà đó, Yến Thần Thất theo bản năng định giơ tay đánh người nhưng vừa nghĩ đến camera lỗ kim ở trong phòng bệnh, cô chỉ đành thôi.
Cô lạnh lùng nói: “Lục Minh Lôi phạm án hình sự, bộ tôi nói thả thì có thể thả được ngay sao? Tôi cũng không phải mấy kẻ ngu ngốc ở nhà họ Lục các người, cô cho rằng tôi không biết chút tính toán nhỏ nhặt đó của cô hay sao? Cô quỳ xuống một cái còn không phải vì muốn ràng buộc đạo đức với tôi so? Nói Lục Minh Lôi vì bảo vệ cô nên mới làm tôi bị thương không phải vì muốn thể hiện ra việc anh ta chỉ thương yêu một đứa em gái giả mạo như cô, lại chán ghét đứa em gái thật như tôi sao? Còn thuận tiện châm ngòi ly gián luôn.”
“Yên tâm đi, Lục Kiến Đình và Triệu Kim Tuệ chôn sống tôi vào mười bảy năm trước, cả đời này sẽ không có chuyện tôi tha thứ cho bọn họ, càng không có khả năng mang họ Lục tiếp.
Về phần Lục Minh Lôi, trước không nói chuyện anh ta đả thương tôi mà chỉ nói mấy thiếu nữ nhà lành đã bị anh ta hủy hoại kia, không đến mười người thì cũng phải tám người ấy nhỉ? Anh ta không ngồi tù đúng là thiên lý bất dung!
Nếu cô thật sự lương thiện như thế, giàu lòng chính nghĩa như thế vậy cô nên đi tố giác anh ta, đi đòi lại công bằng cho những người đã bị anh ta hại đó! Chứ không phải quỳ trước mặt tôi, ép một cô gái yếu đuối như tôi, tôi cũng không phải đàn ông sẽ không trúng cái chiêu vừa chặn vừa kéo này của cô đâu!”
“Yến Thần Thất, cô...” Triệu Kim Tuệ vừa định quát mắng nhưng đột nhiên nhìn thấy camera của phóng viên, bà ta chỉ đành dịu giọng nói: “Niệm Niệm, con hiểu lầm anh bảy của con rồi, nó đã hai mươi mấy tuổi nhưng cũng chưa hẹn hò đến mấy lần, làm sao có khả năng làm hại những cô gái khác được chứ?
Niệm Niệm, con đã về rồi, cả gia đình chúng ta vất vả lắm mới có thể đoàn tụ, coi như mẹ cầu xin con tha thứ cho anh bảy của con đi!”
“Câm miệng!” Ánh mắt sắc lạnh như dao của Yến Thần Thất bắn về phía bà ta: “Lúc bà chôn sống tôi, tôi mới chỉ ba tuổi thôi đấy, cơn đau đớn khi dao găm đâm vào bụng và cảm giác ngạt thở khi miệng và mũi bị bít kín, tôi không bao giờ có thể quên được, sao một ả đàn bà độc ác và dã man như bà còn dám xưng là mẹ tôi? Bà cũng cứng?”
Nói xong, bà ta lại giang hai cánh tay định ôm Yến Thần Thất.
Yến Thần Thất chỉ vào mũi bà ta và nói: “Cút ra! Đừng có dùng bàn tay dơ bẩn của bà đụng vào người tôi.”
“Niệm Niệm...”
Triệu Kim Tuệ gọi một tiếng với vẻ tủi thân, sau đó đột nhiên quay sang nói với các phóng viên: “Hôm nay là ngày vui chúng tôi tìm được con gái ruột về, mong các vị cho chúng tôi một ít không gian riêng tư, phỏng vấn đến đây thôi là được.”
Mấy phóng viên này đều được bà ta tìm tới, bà ta vừa lên tiếng hiển nhiên tất cả đều rời đi hết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




