Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đại Lão Cơ Giáp Chỉ Muốn Làm Cá Mặn Chương 7

Cài Đặt

Chương 7

[Tô Tô, nghe nói gần đây người ta mới nghiên cứu ra loại thuốc thể năng mới đó, cô có muốn thử không?]

[Tô Tô…]

Tô Dư nhấn nút tắt nguồn của Ngư Ngư.

Thế giới bỗng trở nên yên tĩnh.

Cô thở ra một hơi, quay người về phòng ngủ.

Nằm trên giường, Tô Dư nhìn chằm chằm vào chiếc đèn chùm pha lê trên trần nhà, bắt đầu dỗ mình vào giấc ngủ.

Ba phút sau, Tô Dư càng lúc càng tỉnh táo, đành mở quang não ra.

Quang não là một thiết bị có kích cỡ tựa như đồng hồ đeo tay, cùng với máy tính não cấy trong thái dương kết nối với hệ thần kinh tạo thành một hệ thống hoàn chỉnh.

Chỉ cần nhấn nút khởi động quang não, một màn sáng màu xanh nhạt sẽ hiện ra trước mắt người dùng, sau đó họ có thể thao tác trực tiếp bằng ý thức mà không cần dùng tay.

Hơn nữa, màn sáng này người khác sẽ không thể nhìn thấy, trừ phi người dùng chủ động chia sẻ.

Đối mặt với một thứ mới mẻ như vậy, Tô Dư không khỏi tò mò.

Sau khi lướt tin tức trên Tinh Võng hôm nay và xem hai bộ phim kinh điển, Tô Dư quen đường quen lối mò vào diễn đàn sinh viên của Học viện quân sự Liên Bang.

Trang chủ diễn đàn, một nửa số bài đăng đang thảo luận về game online thực tế ảo mới có tên “Hành Tinh Thất Thủ” nghe đồn là do quân đội phát hành, nửa còn lại là bàn tán về những chuyện mới xảy ra trong trường và tìm đồng đội luyện tập.

Giữa vô số bài đăng, lác đác vài topic được tô đỏ, biểu thị độ hot rất cao, đang bàn tán về việc Tô Dư ngất xỉu trong lớp học vào sáng nay.

[Nghe nói Tô Dư ngất đi sau khi nghe kể về chiến công của Nguyên soái Tô Dư, lẽ nào là sốc vì sự khác biệt một trời một vực?]

[Bàn luận nghiêm túc, sinh viên có tinh thần lực không đủ mà cứ cố vào học viện quân sự thì có ổn không?]

[Kèo cá cược đây, đoán xem khi nào Tô Dư thôi học, tôi cược nửa năm.]

Tô Dư xem mà mày nhíu chặt, cô tìm kiếm trong lịch sử, trời ạ, chỉ trong một năm mà đã có hơn hai trăm bài viết về chủ thân thể.

Sinh viên bây giờ rảnh rỗi thế sao?

Tô Dư bị sốc nặng.

Hơn nữa, chủ thân thể là một cô gái chăm chỉ và cầu tiến như vậy, bọn họ nói thế này cũng quá đáng thật!

Nhưng phải công nhận, Liên Bang bảo vệ quyền riêng tư rất tốt, dù trên diễn đàn có bao nhiêu chuyện về cô, nhưng không hề có lấy một tấm ảnh.

[Có cần báo cảnh sát không?]

Ngư Ngư tự động khởi động lại sau khi hết giờ quảng cáo, nó đang đứng bên đầu giường, nghiêng đầu nhìn màn sáng trước mặt Tô Dư.

Tô Dư đã biết Ngư Ngư đến từ lâu, nghe vậy liền quay đầu hỏi với vẻ hứng thú: “Báo cảnh sát có tác dụng không?”

Không ngờ cảnh sát còn quản cả chuyện này!

Tô Dư lại có một nhận thức mới về mức độ văn minh của thế giới này.

[Không có đâu!]

Ngư Ngư chớp chớp đôi mắt to trên màn hình điện tử, ra vẻ đáng yêu.

Tô Dư chẳng hề ngạc nhiên với kết quả này, nhưng bị Ngư Ngư làm gián đoạn, cơn tức giận vừa bùng lên lúc nãy cũng đã tan đi gần hết.

Cô dở khóc dở cười xua tay với Ngư Ngư: “Mày ra ngoài đi, tao muốn ngủ.”

[Rõ! Thưa chỉ huy!]

Ngư Ngư giơ tay chào kiểu nhà binh rồi lảo đảo rời đi.

Tô Dư nằm ở nhà hai ngày, cuối cùng cũng cảm thấy tay chân có chút sức lực.

Thế là cô đi phi thuyền không người lái sang trọng của gia đình để đến trường.

Hôm nay là thứ hai, là thời gian tựu trường sau kỳ nghỉ cuối tuần. Theo lý thì giờ này cổng trường phải toàn là sinh viên, nhưng lúc Tô Dư đến nơi lại thấy chẳng có mấy người, vắng vẻ lạ thường.

Lúc này, các bức tượng điêu khắc bằng đá cẩm thạch trắng ở cổng trường đã được lau chùi không có một hạt bụi, tỏa ra ánh sáng ấm áp dưới nắng.

Trong đó, ở chính giữa cụm kiến trúc, một bức tượng được tạc với vẻ anh dũng hiên ngang, khí phách ngời ngời đã thu hút toàn bộ sự chú ý của cô.

“Tượng này tạc cũng có hồn thật.”

Tô Dư bước đến trước bức tượng.

Quả nhiên là tượng của cô.

“Thật ra nhìn kỹ thì chúng ta cũng có hai phần giống nhau.” Tô Dư lẩm bẩm.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc