“Bạn học Tô Dư, sao em còn chưa vào? Quân hạm của các huấn luyện viên sắp hạ cánh rồi.”
Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai, để không ai nhận ra điều bất thường, Tô Dư vẫn luôn khống chế phạm vi phát tán tinh thần lực ở cấp C giống như chủ thân thể, cố gắng kiềm chế ham muốn phản kháng, thuận theo lực kéo của cô giáo đi vào cổng trường.
Cô giáo này chính là người cô thấy khi tỉnh lại lần đầu tiên.
Hình như tên là… Hầu Nhàn?
“Cô giáo Hầu, hôm nay các huấn luyện viên mới đến sao?” Tô Dư hỏi.
Không phải họ đã khai giảng được gần một tháng rồi sao?
“Nghe nói họ vừa hoàn thành nhiệm vụ trở về.” Cô giáo Hầu nói với vẻ hơi kích động.
Lần này, huấn luyện viên mà trường mời được là thành viên của đội đặc nhiệm thuộc quân đoàn 3 vũ trụ.
Mấy chục năm gần đây, đội đặc nhiệm đã không còn đồng ý cho thành viên đến học viện quân sự làm huấn luyện viên nữa.
Không biết năm nay nhà trường đã thương lượng thế nào mà lại mời được họ.
“À phải rồi, sức khỏe của em không sao rồi chứ?” Đưa được người vào trong trường, cô giáo Hầu thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới quay lại hỏi cô học trò không khiến người ta bớt lo này.
“Bác sĩ nói em rất khỏe.” Tô Dư trả lời.
“Vậy thì tốt, em về ký túc xá trước đi, chiều còn có tiết.” Hầu Nhàn khẽ đẩy lưng Tô Dư.
Tô Dư hiểu ý, chào tạm biệt cô giáo rồi đi về phía ký túc xá của mình.
Học viện quân sự Liên Bang là một trong những khu vực có mảng xanh tốt nhất trên cả Chủ Tinh. Tô Dư đi theo con đường trong trí nhớ về ký túc xá, dần bị cây cối hai bên thu hút.
Quả này chắc là ăn được.
Tô Dư đang nghĩ thì bỗng nghe thấy hai giọng nói lén lút vang lên từ bụi cỏ cách đó không xa.
“Nghe nói ngoài trung tâm thương mại có một nhà hàng mới mở ngon lắm, hôm qua tôi đi xếp hàng mà còn không tới lượt, hôm nay chúng ta đi ăn đi!”
Một giọng nam cố tình đè thấp xuống để rủ rê.
“Mới thứ hai thôi, vừa vào học đã trốn tiết thì không hay lắm đâu?” Người bạn đi cùng lạnh nhạt đáp.
“Có gì mà không hay, mọi người đều đi đón huấn luyện viên mới cả rồi, giờ này ở đó chắc chắn không có bảo vệ đâu, đi thôi đi thôi!”
Sau một hồi xô đẩy, hai giọng nói dần xa.
Trốn học?
Tô Dư lập tức bị khơi dậy trí tò mò, lẳng lặng bám theo.
Là một học sinh ngoan, trong ký ức của chủ thân thể hoàn toàn không có khái niệm về việc trốn học.
Còn Tô Dư thì chưa bao giờ được đi học, bây giờ lại đang ở một thời đại xa lạ, thứ gì mới mẻ cô cũng muốn thử một lần.
Mười lăm phút sau, Tô Dư theo hai người kia đến bên tường rào của trường.
Tường rào của Học viện quân sự Liên Bang không quá cao, khoảng chừng ba bốn mét.
Ngay lúc cô còn đang suy nghĩ xem với sức lực hiện tại của mình có trèo qua được bức tường này không, thì bên tai bỗng vang lên một tiếng gầm.
“Đệt, thằng nào lấp cái lỗ chó của tôi rồi?”
Tô Dư nhìn theo hướng phát ra âm thanh.
Một chàng trai gầy gò cao lêu nghêu đang chổng mông, nửa thân trên vùi trong bụi cây, khó khăn lắm mới rút người ra được, bộ đồng phục màu xám nhạt dính đầy lá.
Chàng trai cao to vạm vỡ cũng mặc đồng phục màu xám nhạt đứng bên cạnh, vẻ mặt lạnh nhạt.
“Thôi, về đi.”
“Không được, đã liều mạng đến tận đây rồi, hôm nay tôi phải ra ngoài.”
Chàng trai cao gầy xoa tay, lùi lại vài bước, rồi bất ngờ lao tới, đạp chân lên tường lấy đà, một tay bám được vào mép tường.
Sau đó, cả người anh ta treo lơ lửng trên đó một cách vững chãi.
“Tôi không xong rồi, hay là mình…” về đi.
Chàng trai cao gầy cố gắng một hồi mà không được, đang định buông tay thì liếc thấy một cô em khóa dưới xinh xắn bước ra từ sau gốc cây, trong mắt ánh lên vẻ kinh ngạc, vội vàng nuốt lại lời định nói.
Đây là sinh viên có khí chất mâu thuẫn nhất mà anh ta từng gặp trong trường.
Treo trên tường thêm vài phút nữa.
Tô Dư chắc chắn hai người này không quen mình, bèn thong thả đứng lại bên tường, nhìn cánh tay run rẩy và gương mặt cắn răng không chịu thua của anh ta, trong mắt thoáng vẻ khen ngợi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






