Tô Dư đặt đôi đũa trên tay xuống, trịnh trọng nhìn con robot ngốc nghếch đang vui vẻ chờ được khen ngợi bên cạnh, ánh mắt vô cùng nghiêm túc.
“Ngư Ngư, lãng phí là đáng xấu hổ.”
Dường như người hiện đại không hề có khái niệm lãng phí vì vật chất quá dư dả, nhưng cô lại không tài nào chịu nổi cảnh này.
Ngày trước ở tiền tuyến, có những lúc vật tư thiếu thốn, họ đến dịch dinh dưỡng cũng không có mà uống, đành phải tạm thời hạ cánh xuống một hành tinh khác để đào cỏ dại ăn qua bữa.
Khi ấy, vì chiến tranh với Trùng Tộc kéo dài, cả Liên Bang đều rất nghèo. Người dân ở hậu phương gần như ai cũng phải thắt lưng buộc bụng, chắt chiu từng chút lương thực từ kẽ răng để gửi ra tiền tuyến.
Cuộc sống của con người bây giờ đúng là đã tốt hơn quá nhiều rồi.
Không biết những người đồng đội cũ của cô có ai được hưởng thụ cuộc sống này không.
Tô Dư đang mải nghĩ thì bị Ngư Ngư bất bình huých nhẹ vào bắp chân.
Con robot lùn tịt béo tròn vẽ một biểu cảm giận dỗi thật to lên màn hình, rồi trong ánh mắt của Tô Dư, nó khuân từ trong bếp ra một cái thùng kính trong suốt khổng lồ.
[Nhà chúng ta có hộp bảo quản thực phẩm mà, đồ ăn để trong đó sẽ không bị hỏng đâu!]
Ngư Ngư đắc ý ngẩng đầu.
[Đây là tôi lén anh cả mua đó.]
[Mà nói đi cũng phải nói lại, đồng chí Tiểu Tô, phong cách gian khổ giản dị của cô bây giờ khác hẳn với tác phong thấm đẫm chất tiểu tư sản của anh cả đấy nhé!]
Tim Tô Dư giật thót.
Ngư Ngư là robot đời cũ, theo lý thì không thể có chức năng dò xét và phân tích như vậy được.
Là trùng hợp thôi sao?
Quả nhiên, Ngư Ngư dừng lại một chút rồi nói tiếp.
[Giống hệt nữ chính trong phim 3578, siêu ngầu luôn!]
3578 là một bộ phim cũ về đề tài quân đội.
Sau khi tìm thấy thông tin này trong ký ức, Tô Dư thở phào nhẹ nhõm, từ bỏ ý định tháo dỡ Ngư Ngư, bàn tay đang nắm chặt cũng thả lỏng ra.
Tô Dư nhìn Ngư Ngư một lúc, xác nhận nó không có gì bất thường, bèn giơ tay vỗ vào sau đầu nó, khiến lớp vỏ kim loại vang lên tiếng bình bịch.
“Sau này đừng có tải mấy thứ linh tinh vào hệ thống nữa.”
[Thục nữ! Thục nữ! Không được bắt nạt robot!]
“Tiếc là không mang cái này đến trường được.” Tô Dư ngồi xổm bên cạnh hộp bảo quản, gặm đùi dê trong tay, lặng lẽ thở dài.
Học viện quân sự Liên Bang cái gì cũng tốt, mọi thứ cần thiết cho sinh hoạt và học tập đều được cấp phát thống nhất, nhưng đổi lại, mọi đồ vật từ bên ngoài đều không được phép mang vào trường.
Mà nhà ăn trong trường, có lẽ là để rèn luyện ý chí cho học sinh, chỉ cung cấp các loại dịch dinh dưỡng.
Tuy khẩu vị đã ngon hơn thời của họ không chỉ một hai phần, nhưng thứ như dịch dinh dưỡng thì chẳng thể nào mang lại cảm giác hạnh phúc khi ăn uống được.
Nhưng may mắn là, năm nay cô đã là sinh viên năm hai, mỗi chủ nhật đều được nghỉ nửa ngày để ra ngoài, không cần phải ở lì trong trường cả năm trời như hồi năm nhất.
Tô Dư ăn hết miếng đùi dê trong tay chỉ bằng hai ba miếng gặm, rồi dưới ánh mắt sáng rực của Ngư Ngư, cô lấy giấy ăn lau miệng và vươn vai một cái.
[Tô Tô, kỳ nghỉ của cô còn ba mươi tư tiếng nữa thôi, cô có kế hoạch gì không? Trung tâm thương mại gần đây đang giảm giá đó.]
“Không đi.” Tô Dư ngáp một cái: “Chẳng phải trước đó đã bảo mày chặn quảng cáo rồi sao.”
Trung tâm thương mại đó vốn là sản nghiệp của anh cả, cô đến đó mua sắm chẳng cần tốn tiền, chuyện này không thể nào không có trong chương trình của Ngư Ngư được.
Thôi rồi, lại đến giờ quảng cáo cố định của Ngư Ngư.
Quả nhiên, Ngư Ngư vốn luôn im lặng khi cô không nói gì bỗng như được mở máy, vừa lượn vòng quanh Tô Dư vừa lải nhải không ngừng.
[Tô Tô, gần đây nền tảng game online thực tế ảo mới ra mắt trò chơi “Hành Tinh Thất Thủ” đó, nghe nói hay lắm, cô có muốn thử không?]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


