Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đại Lão Cơ Giáp Chỉ Muốn Làm Cá Mặn Chương 25

Cài Đặt

Chương 25

“Em gái Tiểu Ngũ!” Giọng của Lý Văn vang lên từ phía sau.

Tô Dư quay đầu nhìn lại.

Hôm nay Lý Văn vẫn mặc bộ đồng phục màu xám tro của khoa hậu cần, trông tràn đầy năng lượng và tâm trạng cực tốt. Đứng cạnh anh ta là một cô gái cao ráo mặc đồng phục màu xanh biển của khoa chỉ huy.

Cô gái này trông cao một cách lạ thường, cao hơn Lý Văn nửa cái đầu, chắc cũng gần một mét tám lăm, ngoại hình thanh tú, xinh đẹp.

“Em đến đúng lúc lắm, hôm nay nhà ăn do anh Béo đứng bếp, em có lộc ăn rồi đấy.”

Lý Văn đi nhanh vài bước để bắt kịp, lịch sự giới thiệu hai người với nhau: “Đây là đàn em năm ba khoa chỉ huy, tên là Hồ Lợi, cổ họng em ấy không tốt nên không tiện nói chuyện.”

“Vương Ngũ, năm nhất.” Tô Dư đưa tay ra bắt tay với Hồ Lợi.

Bàn tay của Hồ Lợi rất to, khớp xương rõ ràng, lòng ngón tay còn có một lớp chai mỏng, giống như vết chai do thao tác các thiết bị dạng bảng điều khiển trong thời gian dài.

Một tia nghi ngờ lướt qua đáy mắt Tô Dư.

“Chúng ta vào thẳng nhà bếp tìm anh Béo luôn.” Lý Văn vui vẻ dẫn hai cô em đi vào trong.

“Anh Béo làm thêm ở nhà bếp à?” Tô Dư đi bên cạnh Lý Văn hỏi.

“Không phải, đây là bài tập thường ngày của sinh viên khoa hậu cần bọn tôi.” Lý Văn giải thích xong, lại hỏi: “Đàn em, tối qua em có xem bảng xếp hạng của game ‘Hành Tinh Thất Thủ’ không?”

“Không.” Tô Dư lắc đầu, tò mò hỏi: “Chẳng phải anh không thích game đó sao?”

“Tôi chỉ thấy nó quá giống với mấy trận đấu mô phỏng trong trường, chẳng có gì thú vị. Sau này lúc em cần tích lũy tín chỉ sẽ hiểu thôi.” Lý Văn xua tay: “Tối qua cái cô Tô Dư kia lên cả hot search trên Tinh Võng đấy, em biết không?”

“Tô Dư nào?” Tim Tô Dư khẽ giật một cái.

“Là ID game của người phá đảo đó. Có nhân viên hậu trường vi phạm quy định, tung video ghi lại quá trình phá đảo của tuyển thủ đó lên, ngầu bá cháy luôn.”

“Nhưng chỉ đăng được mười phút là bị xóa rồi.”

“Người đó chỉ mất ba phút để qua màn cuối cùng, đến vị trí cũng không thèm nhúc nhích!” Lý Văn cảm thán: “Có một blogger công nghệ còn livestream phân tích, nói rằng rất có thể cô ấy là fan của Nguyên soái Tô Dư. Hầy, cần gì anh ta nói, mọi người đều nhìn ra được mà!”

“Đàn em Tiểu Ngũ, sao em không nói gì thế?”

“Đúng là đáng tiếc thật. À phải rồi, tối qua chế độ tổ đội đã mở, tôi với anh Béo lập một đội rồi, lúc nào rảnh tôi mời em, chúng ta cùng chơi.”

Tô Dư hào phóng đồng ý: “Được thôi, nếu có cơ hội.”

“À, tôi quên mất, năm nhất không được nghỉ cuối tuần.” Lý Văn vỗ đầu, không tiếp tục chủ đề này nữa.

Trong lúc trò chuyện, ba người đã đến nhà ăn. Lý Văn quen đường dẫn hai người đi theo một lối nhỏ vòng ra sau bếp.

Vừa bước vào bếp, một luồng hơi nóng ập vào mặt.

Cao Diệu mặc một bộ đồng phục đầu bếp màu trắng đang xóc chảo, cơ bắp cuồn cuộn làm căng cả lớp vải.

Đặt đĩa rau vừa xào xong sang một bên, Cao Diệu lau tay vào tạp dề, quay người nhìn ba người đã chen vào.

Sau đó, anh ta nhíu mày.

“Người này là?” Cao Diệu nhìn người đứng cuối cùng, một tay khoác vai Lý Văn, hỏi.

Tô Dư đứng bên cạnh gần như có thể nghe thấy tiếng nghiến răng ken két của Cao Diệu.

Thế nhưng Lý Văn lại chẳng hề hay biết: “Đây là đàn em Hồ Lợi, năm ba khoa chỉ huy.”

“Đàn em Hồ Lợi, hửm?” Cao Diệu mỉm cười, cơ hàm nổi rõ trên khuôn mặt vốn đã cương nghị: “Xin lỗi, tôi đi một lát.”

Vừa nói, anh ta vừa lôi Lý Văn đi, rồi quay sang Tô Dư đang đứng tại chỗ: “Tiểu Ngũ cũng qua đây.”

Tô Dư lẳng lặng đi theo.

Ở góc sau bếp, Cao Diệu vỗ một phát vào đầu Lý Văn, giận vì anh ta quá dễ tin người: “Giải thích cho tôi xem, lần này lại gặp khó khăn gì đây? Vị cứu tinh của tôi?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc