Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đại Lão Cơ Giáp Chỉ Muốn Làm Cá Mặn Chương 24

Cài Đặt

Chương 24

Không thèm để ý đến phản ứng diễn sâu đột ngột của Tô Dư, Cố Hoài lấy từ trong túi ra một tuýp thuốc mỡ màu tím đỏ, đặt vào tay cô.

“Đây là gì?” Tô Dư ngơ ngác hỏi.

“Thuốc mỡ phục hồi, bôi xong sẽ đỡ đau nhiều.” Cố Hoài giải thích: “Lúc đó tôi ra tay hơi nặng.”

“Ồ, không cần đâu, đã bớt đau rồi.” Tô Dư từ chối.

Chỉ là vết thương nhỏ, hoàn toàn không cần lãng phí thuốc mỡ để chữa trị.

Cố Hoài không để tâm đến lời từ chối của cô, đứng dậy đi xuống khán đài: “Không cần thì có thể vứt đi. À, lát nữa ra ngoài thì đi bằng cửa sau của khán đài nhé. Tạm biệt.”

“Tạm biệt.” Tô Dư cúi đầu nhìn tuýp thuốc trong tay, rồi nhét nó vào túi.

Lúc về ký túc xá, Tô Dư cố ý kiểm tra hộp chứa đồ chuyên dụng trên cửa phòng.

Bên trong trống không, thuốc thể năng vẫn chưa được giao tới.

Số lượng sinh viên của Đại học quân sự Liên Bang ít hơn nhiều so với các trường khác, ngay cả khoa cơ giáp đơn binh được cho là đông nhất cũng chỉ có ba nghìn sinh viên trong một khóa.

Vì vậy, khi tham gia các cuộc thi lớn như diễn tập mô phỏng liên trường với quy định một vạn người tham gia, các trường khác phải chọn lựa kỹ càng trong số những người ưu tú nhất, còn Đại học quân sự Liên Bang cộng cả ba khóa lại cũng không đủ người, phải kéo thêm người từ khoa chỉ huy và khoa hậu cần. Dù sao thì sinh viên năm nhất chưa tiếp xúc với cơ giáp, còn sinh viên năm 5 sắp tốt nghiệp, đều không phải là đối tượng phù hợp để tham gia.

Tất nhiên cũng có cái lợi của nó, mỗi sinh viên đều được ở ký túc xá đơn một phòng ngủ, một phòng khách, một phòng vệ sinh.

Tô Dư đóng cửa, vươn vai một cái rồi thả mình xuống chiếc giường trong phòng ngủ. Cô lấy tuýp thuốc mỡ trong túi ra ngắm nghía một lúc, nhưng cuối cùng vẫn không bôi.

Cô trở mình ngồi dậy, ném nó vào ngăn kéo.

Năm giờ sáng hôm sau, Tô Dư giật mình tỉnh giấc khi nghe thấy tiếng kèn tập hợp. Giữa những tiếng bước chân vội vã vang lên xung quanh, cô lại ngã đầu xuống ngủ tiếp.

Khi cô tỉnh lại lần nữa thì đã chín giờ.

Xung quanh yên tĩnh lạ thường.

Tô Dư thu dọn qua loa, suy nghĩ một lúc rồi quyết định thay đồng phục của khoa hậu cần để đến nhà ăn của họ dùng bữa.

Lần trước cô đã học được rồi, cổ tay áo của đồng phục khoa hậu cần có một bảng tên nhận dạng, chỉ cần quẹt vào con robot ở cửa nhà ăn rồi trả tiền là có thể ăn cơm.

Vì tất cả mọi người ở khoa cơ giáp đơn binh đều đang huấn luyện, nên gần như không có ai ở bên ngoài nhận ra cô. Lần đầu tiên, Tô Dư thong thả dạo bước trên con đường trong khuôn viên trường.

Khi cô đang đi về phía khoa hậu cần, cuộc trò chuyện của những người bên cạnh đã thu hút sự chú ý của cô.

“Này, nghe nói gì chưa? Cô nàng Tô Dư đó vì cãi lời huấn luyện viên nên bị nhốt vào phòng kỷ luật rồi.”

“Hả? Chuyện khi nào vậy?”

“Chuyện này mà cậu cũng không biết à? Tối hôm qua đó!”

“Là một bạn bên khoa cơ giáp đơn binh nói với tôi đó. Tối qua lúc huấn luyện, cô ta bị tổng huấn luyện viên gọi đi rồi không thấy quay lại nữa. Sáng nay tập huấn cũng không thấy mặt, thế chẳng phải là bị nhốt rồi còn gì?”

Tô Dư nghe vậy, gật đầu.

Được, logic cũng hợp lý đấy.

Đến lúc Tô Dư đi tới cổng khoa hậu cần, tin đồn về cô đã từ “cãi lời huấn luyện viên nên bị nhốt” phát triển thành “khiêu khích huấn luyện viên nên bị đánh gãy chân”.

Tô Dư: “…”

Giờ thì cô đã hiểu tin đồn được lan truyền như thế nào rồi.

Lúc này ở cổng khoa hậu cần không quá đông người, mặt Tô Dư không cảm xúc đi xuyên qua đám đông.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc