“Em ấy nói tài khoản bị trộm, đã ba ngày chưa ăn gì. Tôi nghĩ hôm nay cậu đứng bếp ở đây có cơm miễn phí nên mới dẫn qua.” Lý Văn từ tốn kể: “Con gái mà, đáng thương lắm.”
“Đàn em? Đó là một thằng con trai!” Cao Diệu nói: “Cậu nói xem hai năm nay cậu đã gặp bao nhiêu thằng con trai rồi?”
Lý Văn hít một hơi lạnh: “Nhưng mà, cậu ta mặc váy, lại còn không có lông chân.”
“Ồ, thì ra anh ta đúng là con trai thật à.” Tô Dư đứng bên cạnh lẳng lặng châm chọc.
Cô còn tưởng sau hai trăm năm, con người đã tiến hóa đến mức này rồi chứ.
“Đàn em Tiểu Ngũ?” Lý Văn không thể tin nổi: “Em nhận ra từ sớm rồi à?”
Tô Dư gật đầu.
Xương hông của con trai hẹp hơn con gái, tỷ lệ cơ thể của người vừa rồi rõ ràng không phải của nữ giới.
Hầy! Sao tự nhiên thấy lương tâm cắn rứt thế này?
“Thật ra, tôi không đáng thương chút nào.” Tô Dư nói.
“Đừng cố tỏ ra mạnh mẽ, bọn tôi hiểu mà.” Lý Văn nắm lấy cổ tay Tô Dư, chân thành nói.
Họ đã tra về khu ổ chuột ở hành tinh Ramu rồi, đó là nơi duy nhất hợp pháp hóa việc giết người trong các cuộc thi, từ đó sinh ra cả một chuỗi ngành công nghiệp tội lỗi.
Sau khi biết những thông tin này, họ hiểu được tại sao Tô Dư lại có võ lực cao cường như vậy.
Thấy vẻ mặt của Lý Văn càng ngày càng sai sai, Tô Dư vội kéo chủ đề trở lại.
“Vậy người kia các anh định xử lý thế nào?”
“Để xem cậu ta định làm gì đã.” Cao Diệu bẻ các ngón tay kêu răng rắc, cười nói.
…
“Tôi là sinh viên năm 5 khoa cơ giáp đơn binh.”
Hồ Lợi bị ấn ngồi trên chiếc ghế ở sân sau, mái tóc dài màu tím đỏ rối bù xõa trên vai. Anh ta nhìn Cao Diệu to như một ngọn núi nhỏ trước mặt, ánh mắt mơ màng, lí nhí nói: “Tôi cũng không lừa cậu ấy hoàn toàn, ít nhất tên tôi đúng là Hồ Lợi.”
Nghe lời Hồ Lợi nói, vẻ mặt Lý Văn gần như sụp đổ.
“Không phải chứ, cậu đã là sinh viên năm 5 rồi, còn muốn gì nữa? Chắc không phải chỉ để ăn chực đâu nhỉ, sao không làm từ sớm đi?”
“Không phải cái game đang hot ngoài kia đã có người phá đảo rồi sao? Đó là game do quân đội tung ra thị trường để thử nghiệm, tuần sau sẽ được đưa vào trường quân đội.”
Hồ Lợi nói: “Tôi nghĩ trường sắp mở chế độ tổ đội mới, nên muốn đến đội của các cậu chiếm một suất trước. Các cậu đều rất giỏi, nghe nói sau khi tốt nghiệp mười đội đứng đầu bảng xếp hạng có thể vào thẳng quân đoàn 3 đấy.”
“Cậu lấy tin này từ đâu?” Cao Diệu cúi đầu, không tỏ thái độ gì với lời giải thích của đối phương, chất vấn.
“Chuyện này các cậu không cần quan tâm.” Hồ Lợi thấy ba người vẫn không tin, suy nghĩ một lúc rồi lấy từ trong túi ra một xấp giấy, lần lượt bày ra bàn: “Chúng ta cá cược, nếu tuần sau trường công bố tin này, các cậu phải cho tôi gia nhập đội. Thực lực của tôi không yếu đâu, đây là giấy khen tôi tham gia các cuộc thi.”
Lý Văn là học viên khoa chỉ huy cấp SSS duy nhất trong trường có tính cách trông còn bình thường, cậu ta phải ra tay trước.
Hồ Lợi nhìn Lý Văn, trong mắt tràn đầy vẻ quyết tâm.
“Được thôi, nếu cậu nói dối, thì đến câu lạc bộ tự do đối kháng của chúng tôi làm bao cát nửa năm.” Cao Diệu nắm lấy vai Hồ Lợi, cơ bắp trên cánh tay nổi lên, cười hiền lành.
Sau khi đuổi Hồ Lợi đi, Cao Diệu vỗ một phát vào đầu Lý Văn, giận vì anh ta quá dễ tin người: “Không có lần sau đâu đấy!”
“Biết rồi, biết rồi.” Lý Văn ôm đầu chạy trốn.
“À phải rồi, đàn em Tiểu Ngũ, em có xem bảng xếp hạng của ‘Hành Tinh Thất Thủ” lúc ba giờ hôm qua không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)