“Đại ca, sao anh lại đến đây?” Chu Hồ đứng trước mặt người đó, cười có vẻ xởi lởi.
Tô Dư ở trên cây nhìn xuống, thoáng cảm thấy khí thế mà Chu Hồ cố gồng lên ở trường bắn lúc nãy lại có ba phần giống với người này.
“Đến xem ngày đầu nhậm chức của cậu thế nào thôi, tay súng thiện xạ.” Người được gọi là đại ca liếc mắt nhìn trường bắn.
Nghe vậy, sắc mặt Chu Hồ khẽ thay đổi trong giây lát, ánh mắt lảng đi.
Người đàn ông lập tức hiểu ra.
“Xem ra có vẻ không được thuận lợi lắm.”
Chu Hồ im lặng một lúc rồi kể lại mọi chuyện từ đầu đến cuối: “Nhìn chung cũng ổn, chỉ là có một đứa cứng đầu.”
“Đến lớp muộn thì thôi đi, tôi bảo em ấy bắn thì nó nói tay bị thương không bắn được, rồi quay đầu bỏ đi luôn. Mà lúc nãy tôi báo cáo chuyện này lên trường, trường lại còn bảo tôi đừng quan tâm đến em ấy!”
Tô Dư ở trên cây: “…”
Đây là vu khống!
Vu khống trắng trợn!
Nghe vậy, vẻ mặt người đàn ông vốn đã dịu đi lại trở nên nghiêm nghị: “Tay bị thương? Học viên đó tên gì?”
“Tô Dư.” Chu Hồ nói.
“Tôi hiểu rồi, tôi sẽ xử lý. Cậu đi huấn luyện tiếp đi.”
Nhìn hai người rời đi, Tô Dư ngơ ngác ngồi trên cành cây, trong phút chốc dường như đã thấy cuộc sống học đường ổn định và nhàn nhã đang vẫy tay chào tạm biệt mình.
…
Bảy giờ tối, Tô Dư theo dòng người đến sân huấn luyện đối kháng cơ giáp.
Lúc này, trong đầu cô vẫn còn vang vọng những lời khen không ngớt của cô giáo Hầu Nhàn ở tiết trước dành cho Nguyên soái Tô Dư.
Tô Dư không thể nào ngờ được, người thế hệ sau lại đánh giá cô cao đến vậy, gần như muốn đưa cô lên tận trời xanh.
Đến mức sau khi tan học, tay chân cô vẫn còn hơi bủn rủn, cả người cứ lâng lâng.
Sân huấn luyện đối kháng cơ giáp là một khu vực trống trải cực lớn, thuộc loại sân huấn luyện trong nhà.
Khi các học viên bước vào, xung quanh đã có hàng chục cỗ cơ giáp được xếp ngay ngắn.
Những cỗ cơ giáp này có màu sắc và kiểu dáng khác nhau, hầu hết đều cao năm sáu mét, đặt cùng nhau tạo nên một cảnh tượng vô cùng chấn động.
Thấy vậy, các học viên đều không khỏi trầm trồ kinh ngạc.
“Wow! Cơ giáp thật trông như thế này sao, ngầu quá đi.”
“Trông còn ngầu hơn cả trong khoang giả lập nữa, tôi thích chiếc cơ giáp hạng nhẹ màu đỏ kia quá!”
Tô Dư trà trộn trong đám đông, thong dong đi vào, hoàn toàn lạc lõng.
Các học viên xếp hàng tại địa điểm tập trung quy định, đợi một lúc lâu vẫn không thấy huấn luyện viên đâu, bèn xì xào bàn tán.
“Sao huấn luyện viên còn chưa tới? Có phải quên rồi không, lớp trưởng đi tìm thử xem?”
“Huấn luyện viên Chu nói huấn luyện viên tạm thời của lớp chúng ta hôm nay là đội trưởng đội tinh anh của họ, siêu siêu lợi hại.”
“Vãi, có phải là vị đã nằm vùng trong tổ chức tinh tặc rồi một mình diệt cả một tinh hạm đó không?”
“Đúng đúng đúng, là anh ấy đó.”
Tô Dư đứng ở góc xa nhất của hàng, tiếng bàn tán không ngừng lọt vào tai cô.
Khiến cô đột nhiên có một dự cảm không lành.
Bây giờ chạy còn kịp không?
Tô Dư quét mắt một vòng xung quanh, bắt đầu phân tích con đường trốn thoát tối ưu nhất.
Đến rồi!
Ánh mắt Tô Dư đột ngột hướng ra cửa.
Vừa hay chạm phải ánh mắt của người vừa bước vào.
“Tôi là Cố Hoài, tổng huấn luyện viên năm nay, tạm thời phụ trách môn thực hành cơ giáp của các em.”
Cố Hoài vững bước đứng trước mặt mọi người, khí thế toàn thân như một ngọn núi lớn đè xuống.
Cả sân huấn luyện im phăng phắc.
“Ra kia đứng, buổi huấn luyện hôm nay em không cần tham gia.” Cố Hoài ra lệnh.
Tô Dư: “?”
Lại không cần huấn luyện?
Còn có chuyện tốt thế này sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-198627.png&w=640&q=75)








%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



