“Vâng!” Các học viên đồng thanh đáp.
Tô Dư đứng một bên chẳng có gì làm, cảm nhận được vô số ánh mắt đang lén lút nhìn mình, cô bèn nhìn thẳng lại.
Chu Hồ huấn luyện không ít người, ít nhất cũng phải mười lớp, khoảng năm sáu trăm người đứng chen chúc. Tô Dư nhận ra trong đó có không ít gương mặt quen thuộc từng cầm đầu cô lập chủ thân thể.
Bị bắt quả tang, đám học viên không ngờ Tô Dư trước giờ luôn im hơi lặng tiếng như một cái bóng, lại đột ngột nhìn lại. Bị tóm tại trận, họ lập tức hoảng hốt thu lại ánh mắt.
“Vậy thì tốt, để tôi xem thành quả học tập của các em thế nào.” Chu Hồ gấp cuốn sổ tay huấn luyện lại, tiện tay vớ lấy khẩu súng trường kiểu cũ có độ giật lớn nhất ở bên cạnh rồi ném vào lòng Tô Dư: “Tô Dư, em làm mẫu động tác bắn đứng.”
“Rõ.”
Tô Dư nhận lấy súng, ung dung đi đến vị trí bắn, thành thạo tì báng súng vào vai phải, hơi nghiêng đầu, bắt đầu nhắm.
Chu Hồ nhìn động tác của Tô Dư, sự bất mãn trong lòng vơi đi một chút.
Dù sao thì động tác cũng khá chuẩn.
“Bắn.” Chu Hồ ra lệnh.
Đoàng một tiếng.
Viên đạn bay thẳng lên trời.
Tô Dư ngỡ ngàng ôm lấy khớp tay đau buốt vì sức giật, khóe môi mím chặt thành một đường thẳng.
Cơn đau lại có thể khiến cô không kiểm soát được cơ bắp của mình.
Thật không thể tin nổi.
Trước đây, dù có bị đâm thủng bụng, cô vẫn có thể tiếp tục nhập hàng loạt chỉ lệnh chính xác mà tay không hề run.
Cơ thể này dường như nhạy cảm với cơn đau hơn rất nhiều.
Tô Dư bình tĩnh phán đoán.
“Đến súng cũng không ghì nổi! Nếu sức của các em chỉ đến mức này, tôi không nghĩ các em có đủ tư cách lái cơ giáp.”
Chu Hồ cười lạnh, anh ta nghiêm mặt nhìn Tô Dư: “Đây là thực lực của sinh viên Đại học quân sự Liên Bang sao? Làm lại lần nữa!”
Tô Dư nhíu mày, cảm nhận rõ ánh mắt vốn đã không mấy thiện cảm của các bạn học giờ càng trở nên gay gắt hơn.
Cánh tay vừa bị trật khớp từ hai tiếng trước cũng bắt đầu phát ra cảm giác tồn tại mãnh liệt.
“Không có.”
Vẻ mặt Chu Hồ trở nên nghiêm trọng.
Anh ta ghét kiểu học viên cứng đầu thích chơi trội này.
“Chống đẩy ba trăm cái, hoặc là ra ngoài ngay bây giờ, khỏi cần tham gia buổi huấn luyện này nữa.”
“Huấn luyện viên.”
“Đừng nói nhảm, chọn một!” Chu Hồ ngắt lời Tô Dư, nghiêm giọng quát.
“Em chọn cái sau.” Trả súng lại cho Chu Hồ, Tô Dư đi thẳng ra ngoài.
Các học viên chứng kiến cảnh tượng khó tin này đều ngơ ngác nhìn nhau.
“Trước đây Tô Dư có dũng cảm thế không?”
“Chắc là không, tôi nhớ trước đây cậu ấy chăm chỉ lắm mà?”
“Cậu ấy định buông xuôi hoàn toàn rồi à?”
Tô Dư không đi xa, cô tìm một góc khuất quanh trường bắn, dùng tinh thần lực bao bọc lấy mình rồi nhẹ nhàng leo tót lên cây.
Dựa vào thân cây, được những tán lá che khuất, Tô Dư ung dung nhìn về phía trường bắn nơi áp suất đột nhiên trở nên cực thấp.
Quan sát một lúc, thấy mọi người bên trong đã bắt đầu hoạt động trở lại, Tô Dư cúi đầu nhìn thời gian trên quang não, vừa đúng hai giờ.
Cô nói rồi mà, khái niệm thời gian của cô trước giờ luôn rất chính xác.
Tô Dư đổi tư thế, đang định quan sát tiếp thì một bóng người đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt cô.
Tô Dư giật mình ngồi thẳng dậy, mắt nhìn chăm chú.
Người đến mặc một bộ đồ tác chiến màu đen thẫm giống hệt Chu Hồ, thân hình cao lớn, những đường cơ bắp ẩn dưới lớp vải uyển chuyển, vừa vặn hoàn hảo.
Anh trông lạnh lùng vô cùng, mái tóc đen ngắn được cắt gọn gàng, cộng thêm đôi đồng tử đen tuyền tĩnh lặng gần như không có chút cảm xúc nào, sống mũi cao thẳng. Dưới mắt trái anh có một vết sẹo màu đỏ sẫm, càng làm tăng thêm vẻ lạnh lùng một nét sát khí, khiến anh trông càng có vẻ khó gần.
Vết sẹo này là do cô đá ra!
Tô Dư trơ mắt nhìn anh đứng lại ngay dưới gốc cây của mình, cô vô thức nín thở.
Lúc này, người lúc nãy còn đầy uy nghiêm trên trường bắn, cũng chạy tới, mặt tươi cười nhưng ngôn ngữ cơ thể lại khẽ để lộ ra cảm giác sợ hãi của chuột thấy mèo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


