Tô Dư cố nén niềm vui như điên trong lòng, giữ vẻ mặt trầm tĩnh, giữa những ánh mắt kẻ thì chế giễu, người thì hóng chuyện của đám đông, cô thản nhiên đi về phía khán đài rồi ngồi xuống.
Cuộc sống thế này thật quá tuyệt vời!
Tô Dư tựa lưng vào ghế, nhìn về phía hàng ngũ vẫn đang đứng nghiêm chỉnh cách đó không xa.
Cố Hoài liếc nhìn Tô Dư, người trông có vẻ phóng khoáng lạc lõng giữa sân tập, nhưng không nói gì mà quay sang nhìn lớp trưởng.
“Lớp trưởng, ra nhà kho phía sau lấy hai mươi nút không gian của cơ giáp loại cơ bản ra đây. Những người khác tự chia nhóm, lát nữa lần lượt lên lái thử một lần.”
Ánh mắt Cố Hoài lướt qua năm trăm người có mặt.
“Các em đều đã học lý thuyết cơ bản về điều khiển cơ giáp rồi, chắc không cần tôi phải dạy lại cách sử dụng nữa chứ?”
“Những cơ giáp này đều không trang bị đạn dược, trước mười hai giờ đêm nay trả lại là được.” Cố Hoài đứng dưới chân một cỗ cơ giáp, ánh mắt sắc bén. Dù đứng cạnh những gã khổng lồ, khí thế của anh vẫn uy nghiêm áp đảo: “Lớp trưởng, giao cho các em đấy.”
Nói xong, Cố Hoài bước ra khỏi khu vực cơ giáp.
Ánh mắt háo hức của các sinh viên đều đổ dồn về phía lớp trưởng của mình.
Tô Dư ngồi trên khán đài, hài lòng nhìn các lớp trưởng sắp xếp mọi người một cách có trật tự, lần lượt trèo lên cơ giáp.
Rồi ngã dúi dụi thành một đống hỗn loạn.
Điều khiển cơ giáp ngoài đời thực hoàn toàn khác với khoang toàn ảnh. Lần đầu tiên thực hành, ai cũng sẽ ngã sấp mặt. Nhìn bộ dạng của đám sinh viên trước mắt, Tô Dư bất giác nhớ lại lần đầu tiên mình chạm vào cơ giáp.
Lúc này, Cố Hoài đã đi đến rìa khán đài. Dưới ánh mắt tò mò của một vài sinh viên, anh bật lá chắn năng lượng phòng hộ một chiều của khán đài lên, che khuất tầm nhìn của họ.
Tô Dư chỉ cảm thấy không khí trước mắt như bị bóp méo trong thoáng chốc, những ánh mắt săm soi của đám sinh viên lập tức biến mất.
Cô nhìn ra ngoài, nơi các sinh viên đã bắt đầu toàn tâm toàn ý tập trung vào những cỗ cơ giáp trước mặt, rồi tò mò chuyển ánh mắt sang Cố Hoài đang bước tới.
Thật ra khi đứng gần, người này đối với cô cũng không có cảm giác xa cách là mấy.
Anh giống như những sĩ quan, tướng lĩnh dày dạn kinh nghiệm mà cô thường thấy ở quân đoàn Ba năm xưa, toàn thân toát lên khí chất tinh nhuệ sắc bén.
Cố Hoài dừng lại trước mặt Tô Dư, thân hình cao lớn che khuất phần lớn ánh đèn.
Tô Dư bị bao trùm trong bóng của anh.
“Có chuyện gì sao, huấn luyện viên? Em có vấn đề gì à?” Tô Dư tựa lưng vào ghế, ngẩng mặt hỏi.
“Bạn học Tô Dư, em rất thích cơ giáp à?” Cố Hoài tiến lên nửa bước, đôi quân ủng sáng bóng gần như chạm vào mũi giày của Tô Dư.
“Vâng.” Tô Dư thành thật trả lời.
Cô thích xem người khác lái cơ giáp, rất thú vị.
Cố Hoài hơi cúi đầu, đôi mắt đen thẳm đầy vẻ dò xét.
“Tôi đã xem hồ sơ của em rồi, tinh thần lực của em chỉ ở cấp C.”
Tô Dư tưởng anh định dậy dỗ, bèn gật đầu qua loa, ánh mắt vô thức lướt qua Cố Hoài, hướng về phía mấy cỗ cơ giáp lại vừa ngã chồng lên nhau cách đó không xa.
“Theo tiêu chuẩn chung của Liên Bang, tinh thần lực cấp C chỉ có thể đạt được thể chất ở mức khỏe mạnh nhưng hơi yếu.” Cố Hoài lại tiến thêm một bước nhỏ.
Tinh thần lực là tiêu chuẩn để đo lường mọi thứ của con người hiện đại, nó gần như tương ứng với thể chất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)