Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đại Lão Cơ Giáp Chỉ Muốn Làm Cá Mặn Chương 19

Cài Đặt

Chương 19

Đội ngũ dừng lại trước một tấm bảng lớn, người dẫn đầu dán tờ tài liệu giấy trong tay lên tấm bảng có ghi "Bảng thông báo kỷ luật", đồng thời còng người trong đội vào bên cạnh.

Học sinh bị bắt trông như bị sét đánh, cứ cúi đầu không nói gì.

Đợi đội ngũ rời đi, Tô Dư nghe rõ học sinh kia lẩm bẩm một câu.

"Xui chết đi được, không phải nói hôm nay có huấn luyện viên mới đến, bảo vệ đều bị điều đi rồi sao?"

Những người đó là bảo vệ?

Tô Dư nghĩ không ra, tiến lại gần hơn một chút.

Trên bảng thông báo dán đầy các loại tài liệu vi phạm nội quy, ước chừng có khoảng trăm tờ, trong đó chỉ có một tờ là của hôm nay.

Nội dung trong những tài liệu này muôn hình vạn trạng, nhưng chỉ có một điểm gần như giống nhau, đó là chữ ký ở góc dưới bên phải.

Người phê duyệt và thi hành kỷ luật: Bộ trưởng ban kỷ luật Cao Diệu.

Tô Dư không quen biết Cao Diệu, ánh mắt lướt qua.

Nhìn hồi lâu không thu được thông tin gì, Tô Dư lùi lại hai bước, quay người rời đi.

Khi Tô Dư đi về đến khoa cơ giáp đơn binh, buổi huấn luyện đã bắt đầu.

Tại trường bắn, một vị huấn luyện viên mặc bộ đồ tác chiến màu đen tuyền đang điểm danh.

Rõ ràng anh ta trông chỉ khoảng hai lăm, hai sáu tuổi, nhưng khí chất nghiêm nghị toát ra lại khiến hàng trăm người trước mặt đến thở cũng phải nhẹ đi vài phần.

“Tô Dư.”

Không có ai trả lời, huấn luyện viên nhíu mày, đọc lại lần nữa.

“Tô Dư!”

“Có!” Tô Dư đi vào từ rìa trường bắn.

“Buổi tập đầu tiên mà em đã đến muộn! Không muốn đến thì có thể không đến!” Huấn luyện viên nhíu mày quát.

Tô Dư đứng lại cách huấn luyện viên không xa, hơi cúi đầu không nói gì.

Lúc này, toàn bộ sự chú ý của cô đều bị đôi bốt quân dụng trên chân huấn luyện viên thu hút.

Cô nhớ ra, lúc kẻ đó đá mình, hình như anh ta cũng đi đôi giày này thì phải?

Tô Dư đứng yên tại chỗ, vô thức xoa cánh tay, chỗ bị đá lúc trước vẫn còn đau âm ỉ.

Chẳng biết là do sức của người thời nay khỏe hơn, hay là do cơ thể này của cô quá yếu, mà cú đá đó suýt nữa khiến cô có ảo giác xương cốt mình như muốn vỡ ra.

Nhưng cũng may, ngoài hơi đau ra thì không có vấn đề gì lớn.

“Tô Dư!” Vị huấn luyện viên nhìn cô gái toát ra vẻ lười nhác trước mặt, mày nhíu chặt.

Anh ta chưa từng thấy học viên nào như thế này!

Quá tùy tiện!

“Có.”

Tô Dư thu lại dòng suy nghĩ miên man, tập trung ánh mắt vào vị huấn luyện viên trẻ tuổi trước mặt.

Vị huấn luyện viên trẻ tuổi toát ra vẻ đầy uy nghiêm, từng cử chỉ đều thể hiện rõ khí chất quân nhân. Dáng đứng thẳng tắp, ánh mắt kiên định, lớp chai sạn dày cộm trên tay để lộ dấu vết chiến đấu rõ ràng.

Tên hậu bối này cũng không tệ, trên người vẫn còn chút bóng dáng của quân nhân quân đoàn 3 ngày trước.

Tô Dư thầm gật đầu trong lòng.

“Đứng thẳng lên!” Huấn luyện viên tung một cú đá về phía cô học viên đang đứng mềm oặt như cọng bún.

Tô Dư khẽ lách người, nhanh chóng né được.

“Em biết rồi.”

Tô Dư thở dài, cố gắng đứng thẳng người lên trong giây lát.

Huấn luyện viên: “…”

Chà, ngày đầu tiên nhậm chức mà đã gặp phải một cái gai rồi.

Theo lý mà nói, buổi huấn luyện hôm nay theo tiến độ của trường sẽ là dạy phương pháp ngắm bắn cơ giáp. Nhưng vì đã có sự cố ngoài ý muốn, anh ta cảm thấy có thể đổi sang một phương pháp dạy khác.

“Bây giờ người đã đến đủ.” Chu Hồ không để ý đến Tô Dư nữa, quay sang nhìn đội hình đang đứng ngay ngắn một bên: “Đầu tiên tôi xin tự giới thiệu, tôi là Chu Hồ, ba tháng tới, tôi sẽ ở bên các bạn từ sáng đến tối, hy vọng mọi người sẽ hợp tác tốt.”

“Cô giáo Hầu nói năm ngoái các bạn đã học xong phần bắn súng cầm tay rồi phải không?”

Chu Hồ lật cuốn sổ tay huấn luyện nhà trường phát cho, nghiêm mặt hỏi.

Xem ra, lịch trình huấn luyện của trường cũng tương tự như thời họ còn đi học, đều là năm nhất học nền tảng, đến năm hai mới bắt đầu cho sinh viên tiếp xúc với cơ giáp.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc