Sáng ngày hôm sau, Tân Niệm đang xem bản thảo của Trịnh Sơn, trợ lý gõ cửa vào nói có hai cảnh sát nhân dân đến tìm cô.
Trong bộ phận xì xầm bàn tán.
Tân Niệm cười đi ra đón dưới ánh mắt tò mò của mọi người.
Người đến là Dư Việt.
Ngoại trừ anh ấy còn có một nữ cảnh sát.
Tân Niệm mời hai người vào văn phòng, bảo trợ lý đi rót trà nước, sau đó nghe Dư Việt hỏi: “Tại sao cô Tân lại bỗng nhiên đổi việc?”
Câu này không phải là thuận miệng hỏi.
Tân Niệm trả lời: “Nói một cách chính xác là do công ty mới đào góc tường.”
Dư Việt: “Nhưng chúng tôi nghe nói là bởi vì cô bất đồng ý kiến với nội bộ công ty cũ nên mới đột nhiên nghỉ việc.”
Tân Niệm nhướng mày.
Nhìn từ ngoài thì thấy đây không phải là việc gì quan trọng, nhưng đứng ở góc độ của cảnh sát hình sự, nếu cái chết của Triệu Chính Trưng liên quan đến những tấm ảnh cô để lại, vậy việc cô nghỉ việc rất đáng để điều tra sâu hơn. Trong bộ phận có hai tổ trưởng, một người đột nhiên nghỉ việc, người còn lại thì bỗng nhiên mất tích, sau đó bị giết chết, chuyện này chứng tỏ điều gì?
Tân Niệm nói: “Thực ra hôm qua lúc nhận được điện thoại của anh, tôi đã thấy rất kỳ lạ. Triệu Chính Trưng mất tích và bị giết hại sau khi tôi nghỉ việc, đúng là trước khi anh ta mất tích đã gọi điện thoại cho tôi nhưng tôi không hề nghe, tại sao cảnh sát Dư lại cần tôi hỗ trợ điều tra? Nói thật tôi cũng không biết có thể hỗ trợ được gì.”
Dư Việt trả lời: “Trước mắt vẫn chưa chứng thực được việc này.”
“Ồ, vậy cũng có nghĩa chỉ là giả thiết, suy đoán, còn chẳng thể gọi lại nghi ngờ.” Tân Niệm bật cười: “Chỉ vì chút suy đoán này, còn làm phiền hai người chạy đến đây một chuyến.”
Dư Việt: “Chúng tôi đến chỉ để tìm hiểu tình hình, xem coi cô Tân có thể nhớ ra vài chi tiết gì không, đặc biệt là những lần tiếp xúc giữa cô và Triệu Chính Trưng trước khi cô nghỉ việc.”
Tân Niệm nhìn thời gian trên điện thoại, dường như rất bận: “Tôi đã từng trả lời câu hỏi này rồi, Triệu Chính Trưng sẽ không nói nội dung công việc của anh ta cho tôi biết. Tôi không biết anh ta copy những số liệu đó để làm gì, nếu như chúng thật sự là lý do khiến anh ta mất mạng, vậy tại sao tôi không sao? Với lại nếu các anh đã lấy được số liệu rồi thì phía cảnh sát nên là người phán đoán về quan hệ giữa hai bên chứ không phải đến hỏi tôi.”
Câu trả lời của Tân Niệm kín kẽ không lỗ hỏng, cũng bởi vì hiểu được quy trình bên trong, biết cảnh sát vẫn chưa nắm được chứng cứ quan trọng.
Đừng nói là cảnh sát, đến cô cũng không nhìn ra manh mối.
Sau đó ba người lại nói thêm mười mấy phút.
Dù Tân Niệm không thân với Triệu Chính Trưng nhưng vẫn cung cấp một vài tin đồn cô nghe thấy lúc còn ở công ty cũ.
Ví dụ như cấp dưới nói Triệu Chính Trưng có hậu thuẫn, là họ hàng của sếp lớn của công ty.
Ví dụ như Triệu Chính Trưng đã vào nghề mười mấy năm nhưng không phải luôn trong trạng thái “dưỡng già”, nghe đồn ban đầu anh ta dốc hết sức cho công ty cũ, hai năm gần đây đến công ty hiện tại mới thành đồ vô dụng.
Lại ví dụ như một vài người trong ngành nói những năm trước trong tay Triệu Chính Trưng có không ít nguồn tài nguyên và mối quan hệ, nhưng vì sau đó không còn giá trị lợi dụng nên mới dần bị đào thải khỏi giới này.
Những tin đồn này chẳng có giá trị gì, nhưng lại có thể phác hoạ ra hình tượng một phóng viên giải trí thâm niên một cách rõ ràng.
Tại sao Triệu Chính Trưng từng rất dốc sức làm việc, nhưng mới ba mươi mấy tuổi đã bắt đầu “dưỡng già”?
Thế nào gọi là không còn giá trị lợi dụng? Đây là lựa chọn của anh ta hay là bị ép buộc?
Cho đến khi Dư Việt và nữ cảnh sát chuẩn bị rời đi, Tân Niệm mới đứng lên tiễn khách.
Dư Việt dường như nhớ ra chuyện gì đó, lại hỏi: “Cô Tân, cô có từng tặng quà cho Triệu Chính Trưng không, ví dụ như đồ trang trí thủ công.”
Tân Niệm cười nói: “Có, vào mấy ngày trước khi tôi nghỉ việc.”
Trong nhà Triệu Chính Trưng có rất nhiều thứ liên quan đến truyện tranh và trò chơi, anh ta là một nhà sưu tầm có tiếng trong giới, điều này không khó để tra ra.
Tân Niệm còn nhớ vào ngày tặng bông tai cho vợ của Hứa Vĩ, cô cũng nhờ người mua một món mô hình thủ công secondhand, giá không cao nhưng sản xuất rất ít, rất có giá trị sưu tầm, với lại dưới đáy còn có số hiệu.
Trên mạng có lịch sử mua, chỉ cần cảnh sát muốn điều tra thì sẽ tra ra được, vì vậy cô không cần phải giấu diếm vấn đề này.
Dư Việt: “Cô liên tục nhấn mạnh hai người không thân, chẳng nói với nhau được mấy câu, cũng không trao đổi nội dung công việc, vậy tại sao lại tự nhiên tặng mô hình cho anh ta?”
Sắc mặt Tân Niệm vẫn như thường: “Không phải tự nhiên, mà là thường xuyên. Nếu tôi nhớ không lầm thì tổng cộng tôi đã tặng anh ta bảy tám mô hình. Anh ta thích mấy thứ này, còn tôi thì biết được chỗ mua với giá thấp hơn thị trường, vì vậy nếu thấy có món hợp với anh ta thì sẽ mua. Nhưng tôi rất tự lượng sức mình, sẽ không tặng đồ quá mắc tiền, chỉ là món quà nhỏ, chỉ vì hy vọng anh ta có thể giơ cao đánh khẽ trong công việc.”
“Giơ cao đánh khẽ?” Dư Việt lặp lại bốn chữ này, ngồi xuống lại: “Có thể nói rõ hơn không?”
Tân Niệm cầm ly của hai người họ đến máy lọc nước trong góc, vừa rót nước vừa nói: “Cảnh sát các anh xử án cần sự bắt tay giữa các nhóm thì làm phóng viên như chúng tôi cũng cần. Nhưng có lúc cùng ngành là oan gia, cùng bộ phận cũng sẽ gài bẫy nhau, lúc tôi mới thăng chức lên làm tổ trưởng, tổ của Triệu Chính Trưng đã lén giành mất không ít thành tích của tôi, mấy chiêu âm hiểm hay xấu xa gì đều từng dùng qua. Tổ chúng tôi từng cố gắng chống lại nhưng kết quả của việc cứng chọi cứng là mỗi bên đều phải chịu trách nhiệm, công ty cũng sẽ không vì những chuyện này mà sa thải người nào, ngược lại còn cho rằng sự cạnh tranh vừa đủ sẽ giúp ích cho việc nâng cao thành tích. Không còn cách nào khác, tôi chỉ đành dùng cách tặng những món quà nhỏ thế này để khiến quan hệ hoà hoãn hơn. Bắt người tay ngắn mà, sau mấy lần tặng, quả nhiên Triệu Chính Trưng đã nương tay với tôi hơn, có lúc còn thầm tiết lộ tin tức của tổ bọn họ cho tôi.”
Những lời phía sau không liên quan nhiều đến vụ án, hoặc là vây quanh chuyện lấy lòng Triệu Chính Trưng, hoặc là về vòng lẩn quẩn của thị trường tin tức.
Câu hỏi của Dư Việt nghe có vẻ rất tuỳ tiện, dường như nghĩ đến gì thì hỏi cái đó, nhưng câu trả lời của Tân Niệm rất sóng yên biển lặng, không hề bị xáo trộn bởi cách hỏi có vẻ không hề có quy tắc này, tự tạo nên logic cho mình.
Nhưng mấy chuyện vụn vặt có vẻ như không liên quan đến vụ án này lại phác hoạ ra hình ảnh thu nhỏ của Triệu Chính Trưng và Tân Niệm.
Trước đó cảnh sát đã từng đến nhà Triệu Chính Trưng, tổng giá trị của những món mô hình sưu tầm lên đến bảy con số, nếu không phải đồng nghiệp trong tổ vật chứng điều tra qua, bọn họ thật sự không biết mấy thứ đó lại đốt tiền như vậy.
Triệu Chính Trưng lấy đâu ra nhiều tiền như vậy, chẳng lẽ tiền lương và hoa hồng từ công việc phóng viên của anh ta đều lấy đi mua mô hình thủ công hết sao?
Điều tra về nguồn kinh tế của Triệu Chính Trưng và bảng lương mà bộ phận tài vụ của công ty cung cấp, lúc này mới phát hiện đa phần tiền lương và hoa hồng của Triệu Chính Trưng còn chẳng bằng một nửa của Tân Niệm, có lúc còn chênh lệch tận hai ba lần. Điều này khiến Triệu Chính Trưng có động cơ để gài bẫy Tân Niệm trong công việc mà cô vừa kể lúc nãy.
Ngoài ra, mỗi tháng Triệu Chính Trưng còn phải chi ra mấy ngàn để trả tiền vay mua nhà, anh ta chưa kết hôn, có một người bạn gái, nhưng hai người không sống chung.
Thu nhập của bạn gái Triệu Chính Trưng thuộc tầng lớp làm công ăn lương, có một ít tiền tiết kiệm cá nhân, nhưng bởi vì Triệu Chính Trưng không biết tiết kiệm tiền, tích được một chút là sẽ đem đi mua mô hình, không đủ tiền thì dùng thẻ tín dụng vượt mức, nên hai người từng nhiều lần tranh cãi.
Trải qua tính toán ban đầu, số tiền Triệu Chính Trưng bỏ ra để mua mô hình trong hai năm đã vượt qua mức thu nhập hợp pháp trong mấy năm nay của anh ta, mà trong đó còn chưa tính tiền sinh hoạt hằng ngày, tiền điện nước và tiền vay mua nhà.
Cũng có nghĩa là Triệu Chính Trưng có một nguồn thu nhập bất chính nhất định.
Còn bảy tám mô hình mà Tân Niệm tặng Triệu Chính Trưng, giá của mỗi món không cao nhưng cộng lại cũng phải hơn 10 ngàn, cộng thêm sự thổi phồng nâng giá trị thường hai năm nay, nếu như gặp người mua thích hợp, rất có thể sẽ bán lại được với giá 20, 30 ngàn.
Dư Việt chú ý đến cách dùng từ của Tân Niệm, cô đâu quan tâm đó là những “món quà nhỏ”, cái “nhỏ” mà cô nói chắc hẳn là so với sự đền đáp mà cô có được trong công việc.
Cũng có nghĩa là sự nương tay của Triệu Chính Trưng đã hy sinh thành tích của tổ B, dùng nó để đổi lấy bộ sưu tập mô hình của mình. Có thể thấy Triệu Chính Trưng không chỉ tham món lợi nhỏ mà còn rất ích kỷ. Đây có lẽ là lý do vì sao Tân Niệm mới nghỉ việc, Triệu Chính Trưng đã không kịp chờ đợi mà quay sang copy số liệu cô để lại.
…
Dư Việt và nữ cảnh sát trở về xe, một lúc lâu cũng không nói gì, chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ nhớ lại những lời Tân Niệm nói.
Lúc sắp đến Cục cảnh sát, Dư Việt mới hỏi: “Cô thấy con người Tân Niệm thế nào?”
Nữ cảnh sát suy nghĩ rồi nói: “Rất thông minh, cũng rất biết ám chỉ.”
Dư Việt: “Sao lại nói vậy?”
Nữ cảnh sát: “Cô ấy và Triệu Chính Trưng dùng chung một văn phòng, cho dù bình thường không hay nói chuyện nhưng ở cùng thời gian dài cũng sẽ hiểu rõ nhau. Nhưng cô ấy không trả lời trực tiếp mà chọn ra vài tin đồn để nói, còn muốn thông qua chuyện tặng mô hình để nói với chúng ta rằng, vì mấy món thủ công đó mà Triệu Chính Trưng có thể hy sinh lợi ích của cả tổ. Không suy xét kỹ còn tưởng Tân Niệm là bên chịu thiệt, phải tự mình móc tiền túi để lấy lòng đồng nghiệp, để quan hệ hai tổ hoà hợp hơn. Nhưng anh nhìn lại thu nhập của hai người họ xem, nếu Triệu Chính Trưng biết Tân Niệm nhận được nhiều hơn anh ta gấp hai ba lần chắc chắn sẽ rất tức giận.”
Dư Việt đưa ra nghi vấn: “Làm nghề của bọn họ đều kiếm được nhiều tiền như Tân Niệm sao?”
Nữ cảnh sát lắc đầu: “Tôi đã hỏi qua người khác, rất ít người có được thu nhập như Tân Niệm, với lại còn phải xem ý của công ty. Có lúc cấp dưới chạy đến gãy chân cũng không nhận được bao nhiêu tiền hoa hồng, trở về còn bị chửi mắng. Có người bởi vì vậy mà âm thầm bán lại tin tức mình có trong tay.”
“Như vậy xem ra Tân Niệm rất được công ty cũ coi trọng.”
“Nghe người trong bộ phận bọn họ nói Tân Niệm là do Hứa Vĩ phá lệ đề bạt, trong khi cô ấy lại có rất ít kinh nghiệm, nên đã khiến nhiều người đều thấy không phục. À còn nữa, vợ của Hứa Vĩ có quan hệ rất tốt với Tân Niệm, có người từng thấy hai người họ cùng đi dạo phố.”
Dư Việt không tiếp lời, mạch suy nghĩ vốn rời rạc dần hiện rõ trong đầu.
Nếu như những lời phía trên là sự thật, vậy Tân Niệm cũng xem như có chỗ dựa ở công ty cũ, vừa được cấp trên trực tiếp trọng dụng, công ty cũng xem trọng, biết cách hành xử, còn nhiều lần mang lại thành tích cho bộ phận và công ty.
Cũng có nghĩa là người như vậy khả năng cao sẽ không đi ăn máng khác chỉ vì công ty mới đưa ra đãi ngộ cao hơn, mà có lẽ là vì xảy ra mâu thuẫn với công ty cũ, dù sao ngoại trừ đãi ngộ thì còn có ân tình trước kia và áp lực đó nữa.
Quan trọng nhất là thời điểm nhảy việc.
Thay vì nói là nhảy việc thì có vẻ giống tránh hoạ hơn. Một người nghỉ việc mà không có dấu hiệu từ trước, người còn lại thì mất tích rồi bị giết hại.
…
Dư Việt vừa mới rời đi, Trịnh Sơn đã lập tức vào văn phòng của Tân Niệm.
Anh ta đến để hỏi chuyện.
Nhưng Tân Niệm không vội tiết lộ: “Anh có thể theo và đăng tin này, nhưng phải tránh xung đột với phía cảnh sát, tốt nhất là trình bày và phân tích dưới góc độ hỗ trợ cảnh sát, phải để tất cả mọi người biết chúng ta đang tuyên truyền cho hình tượng của đội cảnh sát một cách chính diện.”
Trịnh Sơn: “Đương nhiên, tôi sẽ đánh tiếng hết, mọi người cũng đã quen với quy trình hết rồi.”
Tân Niệm lại nói: “Ngoài ra tin này do anh phụ trách, anh nhớ chú ý chừng mực, cố gắng tránh những tấm ảnh kích thích đến người nhà nạn nhân và xã hội.”
Lúc này Trịnh Sơn mới ngẫm ra ý cô: “Có phải cô sợ bài viết kích thích đến hung thủ không?”
Vài giây sau Tân Niệm mới nói: “Sau khi tôi nghỉ việc, Triệu Chính Trưng từng copy số liệu trong máy tính của tôi, trước mắt cảnh sát suy đoán việc này có liên quan đến án mạng. Tôi nói thật với anh, đến tôi cũng không dám khẳng định là hoàn toàn không liên quan… Chắc anh hiểu được ý tôi mà.”
Nếu như là vụ án mạng, một khi tin tức được tiết lộ công khai chắc chắn sẽ khiến hung thủ chú ý.
Hung thủ sẽ nghĩ thế nào, sẽ gật gù đắc ý vì được chú ý đến, hay là chột dạ diệt khẩu người tung tin?
Nếu như là vế sau, phóng viên của bài báo chắc chắn sẽ là người đứng mũi chịu sào, đặc biệt là Trịnh Sơn còn chụp được nhiều hình ảnh rõ ràng ở hiện trường vụ án như vậy, chẳng khác nào một lời tuyên chiến đối với hung thủ.
Sau khi Trịnh Sơn rời đi, Tân Niệm nhận được cuộc gọi từ Văn Tranh. Anh không bao giờ liên lạc với cô khi cô đang làm việc, trừ phi có chuyện thật sự quan trọng.
“Alo.”
“Có một chuyện anh phải nói với em, đồng nghiệp cũ của em Triệu Chính Trưng ấy, anh ta chết rồi.”
“Ờ, em biết rồi, phóng viên bên em có chụp được.” Tân Niệm lại hỏi: “Còn anh, biết tin từ đâu?”
“Do Chu Hoài nói.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)