Hai ngày sau, Tân Niệm đến công ty mới Vũ Thịnh làm thủ tục nhận việc, sau khi làm quen với mọi người trong bộ phận thì gọi hai tổ trưởng qua họp.
Cuộc họp nhỏ này chủ yếu là để Tân Niệm và hai tổ trưởng tìm hiểu sơ về nhau, ai ngờ ba người còn chưa nói được mấy câu, tổ trưởng tổ xã hội Trịnh Sơn nhận được cuộc điện thoại, nói có tin tức quan trọng rồi đứng dậy rời đi.
Tân Niệm không truy hỏi, sau khi Trịnh Sơn đi rồi thì nghe thấy tổ trưởng tổ giải trí Lâm Tu Sinh lẩm bẩm gì đó bằng giọng kỳ lạ.
Trước khi tan làm, quản lý của bộ phận nhân sự qua hẹn Tân Niệm cùng đi ăn cơm, thuận tiện nói với cô về tình hình của công ty.
Tân Niệm thuận miệng hỏi về quan hệ giữa những người trong bộ phận mình, lúc này mới biết thì ra ban đầu Lâm Tu Sinh thuộc tổ xã hội, nhưng vì đăng nội dung không cẩn thận chọc giận người nhà của nạn nhân, bị đá ra khỏi tổ xã hội, chuyển qua tổ giải trí.
Nghe nói Trịnh Sơn của tổ xã hội còn nói thẳng là tổ giải trí kiếm cơm dựa vào việc đắc tội với người khác nên để Lâm Tu Sinh làm là thích hợp nhất.
Trên thực tế, trước đó tổ xã hội và tổ giải trí đã luôn xung đột với nhau, mặc dù theo lý mà nói thì không ầm ĩ đến mức bế tắc như vậy, nhưng trùng hợp là mấy năm trước có vài tin tức chấn động xã hội như người nổi tiếng làm chuyện phạm pháp, hai tổ đều đưa tin nên tranh nhau đào tin nóng.
Nhìn chung thì dù là ai đào được tin độc quyền cũng đều có lợi cho công ty, người ngoài chỉ biết là Vũ Thịnh tài giỏi chứ đâu quan tâm là tổ nào.
Nhưng trong nội bộ thì không tránh được những lần cạnh tranh nhau.
Tân Niệm cười nói: “Nếu tôi không vào làm, ai sẽ tiếp nhận vị trí quản lý bộ phận?”
Quản lý bộ phận nhân sự nói: “Ý của sếp lớn là muốn đề bạt một trong hai tổ trưởng lên nhưng tôi không tán thành, tôi đã cố gắng thuyết phục sếp lớn rất lâu, tôi muốn tuyển người từ bên ngoài vào. Vừa hay CV của cô lại được đưa đến chỗ tôi, nội bộ chúng tôi đã bàn bạc qua, cô là người thích hợp nhất.”
Tân Niệm ờ một tiếng rồi đưa ra thắc mắc đầu tiên: “Nhưng tôi phụ trách mảng giải trí ở công ty cũ mà.”
Quản lý bộ phận nhân sự: “Nhưng cô xuất thân từ phóng viên mảng xã hội. Đứng trên góc độ của cô, cô có thể hiểu được chỗ khó của cả hai mảng.”
Tân Niệm chỉ cười, không tiếp lời.
Đây chẳng khác nào trực tiếp đặt áp lực lên cô.
Nếu trong mấy tháng tiếp theo mà cô không thể thay đổi cái nhìn của khán giả, làm giảm mâu thuẫn của hai tổ, cân bằng mối quan hệ trong bộ phận, thì cũng chẳng ngồi vững được vị trí này.
…
Sau bữa cơm tối, Tân Niệm trở về công ty, tiếp tục lật xem tài liệu của bộ phận.
Đến khoảng 8 giờ, người cuối cùng trong bộ phận cũng chạy ra ngoài lấy tin, chỉ còn lại văn phòng của Tân Niệm là còn sáng đèn.
Cô đang định lấy xe về nhà, nhưng vừa ra khỏi văn phòng thì nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng thang máy.
Trịnh Sơn lê bước vào trong, ngáp một cái, tóc tai lộn xộn, quần áo nhăn nhúm, áo khoác cầm trên tay còn dính bùn lầy.
Thấy Tân Niệm, Trịnh Sơn thuận miệng chào hỏi: “Vẫn chưa về à?”
Tân Niệm đánh giá anh ta: “Đang định về, còn anh?”
Trịnh Sơn: “À, tôi kêu mọi người quay về chạy dealine, làm cho xong chuyện trước.”
Tân Niệm đã quen với thói quen làm việc thế này, có tin tức thì ra ngoài lấy tin, mặc kệ là ban ngày hay nửa đêm, lên núi hay xuống biển, lấy tin xong thì không thể tắm rửa đi ngủ, cũng không thể ăn quá no bởi vì ăn no rồi sẽ buồn ngủ, còn không ăn thì cơ thể sẽ không chịu được, cùng lắm là ăn lót dạ hai miếng, sau đó nhân lúc đầu óc vẫn đang tỉnh táo mà vội vàng làm cho xong bản thảo.
Tân Niệm đột nhiên thay đổi ý định, quay vào phòng trà nước.
Trịnh Sơn đã trở về chỗ ngồi của mình, đang nhíu mày nhìn những tấm ảnh trong máy tính.
Tân Niệm đặt ly cafe đã pha vào cạnh tay anh ta, không rời đi mà kéo ghế ngồi xuống bên cạnh anh ta.
Cô quay sang nhìn, trên màn hình là tấm ảnh thi thể của nam giới chưa được làm mờ.
Hiện trường vụ án hình như là ở vùng ngoại ô hẻo lánh, bốn phía ngoại trừ bùn đất thì còn có rất nhiều cành lá và đất đá, xung quanh có vài cây cối.
Thi thể nằm sấp, nghiêng mặt, có thể nhìn thấy một phần đường viền, mắt mở to, trên tóc sau gáy có dấu vết bết cứng, hình như được tạo thành sau khi máu đông lại.
Trịnh Sơn thấy Tân Niệm ngồi lại cũng chẳng tỏ vẻ gì, cũng không hề có ý né tránh, nói: “Đây là tin do một gián điệp cung cấp cho tôi, cũng may tôi ở gần, vội đến trước khi cảnh sát có mặt ở hiện trường. Nhưng tôi rất cẩn thận, không đến quá gần, tấm này được chụp từ trên đỉnh núi đó.”
Tân Niệm nhìn chằm chằm: “Đây là thành quả anh có được khi hôm nay đột nhiên chạy ra ngoài?”
“Vậy thì không, tấm này tôi chụp được từ mấy ngày trước. Hôm nay là vụ khác, đáng tiếc đến trễ nên hiện trường đã bị phong toả rồi.” Trịnh Sơn uống một ngụm cafe, gõ mu bàn tay lên màn hình: “Tôi vừa nhận được tin cảnh sát đã mở rộng điều tra vụ án này, có lẽ ngày mai sẽ có thông báo nên tôi muốn làm cho xong bản thảo này trước…”
Tân Niệm chỉ hỏi: “Còn những tấm khác không, cho tôi xem.”
Trịnh Sơn đẩy bàn phím đến trước mặt cô.
Tân Niệm mở xem kỹ càng từng tấm.
Mỗi một góc độ của hiện trường vụ án đều chụp được, có vài tấm còn nhìn thấy gần nửa gương mặt của người chết nên có thể nhìn thấy rõ ngũ quan gương mặt.
Trịnh Sơn cũng không biết tìm đâu ra một gói bánh quy, ngồi đó vừa ăn vừa uống, thỉnh thoảng còn nhìn lướt qua Tân Niệm, thấy cơ thể cô dần nghiêng về trước như muốn chui tọt vào trong màn hình.
Trịnh Sơn hỏi: “Nghe nói trước kia cô cũng từng làm mảng tin tức xã hội, sao lại đổi mảng?”
Nhưng Tân Niệm lại như không nghe thấy.
Trịnh Sơn lại nói thêm hai câu, cuối cùng Tân Niệm cũng nhúc nhích, ngồi thẳng người hỏi: “Người chết tên gì?”
Trịnh Sơn: “Hình như họ Triệu, sao vậy?”
Tân Niệm hít một hơi, nói một cách chắc chắn: “Tôi biết anh ta.”
…
Tân Niệm muốn copy một tấm hình từ máy tính của Trịnh Sơn, anh ta cũng rất phối hợp, hận không thể hỏi thêm vài vấn đề để càng có nhiều nội dung để viết trong bản thảo.
Tân Niệm nói với Trịnh Sơn rằng người chết là đồng nghiệp cũ của cô. Còn về việc tại sao lại gặp chuyện bất trắc này, cô bảo Trịnh Sơn tự suy nghĩ, tự coi mà làm, có thể đăng tin nhưng phải xem xét thời cơ thích hợp.
Trịnh Sơn không nhịn được hỏi: “Cô còn biết gì nữa, tiết lộ thêm chút đi, cái gì có thể nói thì cứ nói?”
Nhưng Tân Niệm còn chưa kịp trả lời đã nhận được điện thoại của Phân cục phía tây.
Trong điện thoại vang lên giọng của một người đàn ông: “Xin chào cô Tân, tôi là Dư Việt thuộc đại đội hình sự của Phân cục phía tây. Trước đó chúng ta đã từng gặp.”
Tân Niệm giơ tay ra hiệu cho Trịnh Sơn “suỵt”: “Xin chào, cảnh sát Dư.”
Dư Việt nhanh chóng nói rõ mục đích, cho Tân Niệm biết tin Triệu Chính Trưng bị hại, sau đó nói: “Hy vọng cô có thể hỗ trợ chúng tôi trả lời vài câu, nếu tiện thì tốt nhất đến Phân cục một chuyến.”
Dư Việt dùng từ rất cẩn thận, không nói “phối hợp điều tra”, cũng không nói là có cần lấy khẩu cung hay không.
“Xin lỗi, ngày mai tôi không đi được.” Tân Niệm nói: “Tôi mới đến công ty mới, thật sự không thể xin nghỉ được. Nếu câu trả lời của tôi quan trọng, các anh có thể đến chỗ tôi hoặc nói qua điện thoại.”
Dư Việt: “Xin hỏi tên và địa chỉ công ty cô?”
Tân Niệm: “Bộ phận tin tức công ty truyền thông Vũ Thịnh, vừa hay cũng ở khu tây.”
Sau khi ngắt máy, Tân Niệm nhìn về phía Trịnh Sơn.
Mắt Trịnh Sơn sáng lên giống như đang nhìn một tin tức sống.
Tân Niệm hỏi: “Có muốn lấy tin độc quyền không?”
Trịnh Sơn: “Muốn!”
Tân Niệm cười: “Anh cứ viết bản thảo theo mạch suy nghĩ trước đó, xong rồi thì gửi cho tôi, ngày mai tôi bổ sung chi tiết cho anh.”
Trịnh Sơn: “Không thành vấn đề!”
…
Cùng lúc này, trong một căn phòng tối của khu nhà ở phía tây.
Phòng tối rất chật hẹp, ánh sáng cực kỳ yếu ớt và hơi đỏ.
Trong cái hộp chứa chất tráng ảnh, trên tờ giấy dần hiện lên hình, rồi được nhíp gắp lên, treo cố định trên dây thừng.
Nội dung tấm ảnh là hiện trường Triệu Chính Trưng bị hại, nhưng chụp được tường tận hơn những bức chụp vội của Trịnh Sơn.
Trên dây thừng còn treo mười mấy tấm, ngoại trừ thi thể còn chụp được hoàn cảnh gần hiện trường.
Mấy phút sau, Chu Hoài tháo khẩu trang và găng tay ra, đi ra khỏi phòng tối, ngồi xuống trước máy tính.
Trịnh Sơn đã gửi đến một tin nhắn từ nửa tiếng trước: [Cảm ơn nhé, đã thanh toán.]
Cung cấp tình báo đương nhiên phải có tiền thù lao.
Nhưng Chu Hoài không kiểm tra tiền, mà dùng một cái laptop khác bên cạnh vượt tường lửa, đăng nhập vào một trang web nước ngoài có tên “Confession”.
Anh ta bấm vào hậu đài, nhanh chóng tìm thấy người dùng mà anh ta lưu, chỉ có một người tên Victim.
Lần đăng bài cuối cùng của người dùng này đã là nhiều ngày trước, chỉ có một câu: [Ác ma thường không dễ thấy, cùng ăn cùng ngủ với chúng ta – W.H. Aude.]
Ngón tay Chu Hoài khẽ gõ lên con chuột.
Cho đến khi điện thoại vang lên.
Anh ta vẫn nhìn chằm màn hình, nghe giọng của Văn Tranh trong điện thoại: “Có một phi vụ, vào ban đêm, có chút khó, nhưng thù lao rất cao, làm không?”
Chu Hoài không cần hỏi đã đáp: “Làm.”
Văn Tranh: “Ngày mai tôi sẽ gửi tài liệu cho cậu.”
Cuộc gọi kết thúc.
Chu Hoài bỏ điện thoại xuống, thấy trang web thông báo có tin mới nên anh ta tiện tay reload.
Mấy giây trước, người dùng này lại đăng một dòng tin mới, cũng vẫn là lời trích dẫn của W.H. Aude: [Tôi không thích những người đàn ông như thế, bọn họ luôn toả ra hơi thở rằng sau lưng có một đám phụ nữ đang khóc lóc.]
Chu Hoài thao tác nhanh chóng trên bàn phím, sau đó tra được địa chỉ IP của người dùng, nhưng không giống với IP đăng nhập lần trước.
Anh ta dùng một tay chống đầu, xe lăn phía dưới xoay chậm nửa vòng, ánh mắt anh ta cũng xoay chuyển theo, cho đến khi nhìn vào bức tường bên cạnh.
Trên tường treo một tấm bảng bằng bọt nhựa, trên đó dán ảnh của vài người, hai trong số đó là Tân Niệm và Lê Tương.
Trên ảnh còn có vài cái lỗ nhỏ.
Một tay Chu Hoài lần đến cái hộp nhỏ trên bàn, lấy một cây phi tiêu từ trong ra, híp mắt trái, nhắm vào ảnh của Tân Niệm mà ném.
“Cạch” một tiếng, trúng ngay giữa trán cô.
Trong nhiều tình huống trong cuộc sống, hỗ trợ điều tra không đến mức phải dùng đến lệnh triệu tập.
Có nhiều người sợ phiền phức hoặc sợ gây ra hoạ, nguy hại cho an toàn của bản thân trong những vụ án nghiêm trọng, còn có những nguyên nhân như đi lại không tiện hoặc công việc bận rộn này nọ, nên sẽ có những trường hợp không muốn hỗ trợ.
Vì vậy thông thường dưới tiền đề không cần lấy khẩu cung và cung cấp chứng cứ, về cơ bản đều là cảnh sát đi thăm hỏi.
Còn về triệu tập bằng lời nói.
Thông thường sẽ không gọi điện thoại, phải dùng đến lệnh triệu tập, cho dù gọi thì cũng phải dùng điện thoại bàn, nhưng cũng không loại trừ tình huống đặc biệt phải dùng điện thoại di động (nhưng rất ít).
Vì vậy nếu được số điện thoại lạ triệu tập bạn đến Sở cảnh sát để phối hợp điều tra, khả năng cao là lừa đảo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
