Tân Niệm tan làm trước nửa tiếng, đi đến tiệm cơm Trung mà Văn Tranh làm việc.
Mặc dù phục vụ và đầu bếp làm ở đây đều từng có tiền án và quen nhau trong lúc ngồi tù, nhưng không phải bạn tù nào cũng có thể vào đây, không chỉ phải trải qua quan sát vài tháng mà còn phải sàng lọc qua nhiều lần.
Nói về Chu Hoài, cảm giác đầu tiên anh ta cho người ta là che giấu rất sâu.
Đến Văn Tranh cũng nói bình thường Chu Hoài nói rất ít, hỏi anh ta mấy chuyện trước kia cũng chỉ nói một nửa giấu một nửa.
Văn Tranh cũng tỏ vẻ thông cảm, bởi vì có ai đến đây mà trước kia chưa từng chịu khổ chứ, có nói ra người ngoài cũng chẳng đồng cảm được, vậy thì cần gì phải nói?
Nhưng câu này vào tai Tân Niệm, cô lại nghĩ khác.
Đúng là có người không muốn nhắc đến việc mình đã từng chịu bao nhiêu cực khổ, đó là bởi vì họ không muốn nhớ lại chuyện cũ. Nhưng cũng có một loại người là bởi vì che giấu, vùi lấp.
Hơn nữa loại người này sẽ luôn nhắc nhở mình không được quên, phải luôn ghi nhớ.
Mặc dù chỉ gặp qua một lần nhưng trực giác Tân Niệm cho thấy Chu Hoài thuộc dạng người thứ hai.
Lúc Tân Niệm đến tiệm cơm Trung, mọi người đang bận rộn ở đại sảnh và sau bếp.
Văn Tranh dẫn Tân Niệm đến khu nghỉ ngơi cho nhân viên ở phía sau.
Chu Hoài đang ở đó.
Anh ta ngồi trước chiếc bàn nhựa hình vuông, trước mặt để chiếc laptop, đang xem từng tấm ảnh bên trong.
Màn hình điện thoại đặt bên cạnh thỉnh thoảng sáng lên, tổng cộng đã có mười mấy tin wechat.
Chu Hoài nhân lúc uống nước nhanh tay trả lời một câu rồi để lại qua bên cạnh.
Lúc anh ta nâng mắt lên thì thấy Văn Tranh và Tân Niệm đang đi qua bên này.
Tân Niệm đi chậm nửa bước, ánh mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm anh ta.
Chu Hoài nhìn lướt qua Tân Niệm như không có chuyện gì, bắt chuyện với Văn Tranh: “Bên anh Trương đã giải quyết xong rồi, anh ta vừa mới gửi tin nhắn đã chuyển luôn khoản còn lại.”
Văn Tranh cười: “Vất vả rồi.”
Chu Hoài đóng laptop lại, khoanh hai tay trước mặt, lại nhìn về phía Tân Niệm.
Văn Tranh kéo một cái ghế ra cho Tân Niệm, cô ngồi xuống rồi hỏi: “Sao anh biết được chuyện của Triệu Chính Trưng?”
Tân Niệm muốn cố gắng khiến mình không tỏ ra quá căng thẳng, nhưng đủ kiểu suy đoán vẫn không kìm được mà trào lên, tại sao Triệu Chính Trưng bị giết hại, có phải thật sự liên quan đến Lê Tương không? Sao tin tức của Chu Hoài lại nhanh nhạy như vậy, anh ta liên quan đến chuyện này hay là chỉ vô tình nắm được chút gì đó?
Văn Tranh tìm cái ghế khác, ngồi xuống bên cạnh Tân Niệm.
Tân Niệm vẫn nhìn chằm chằm Chu Hoài, cho dù anh ta không để lộ biểu cảm rõ ràng nhưng cô vẫn rất chắc chắn vào giây phút vừa rồi, trong mắt anh ta loé lên tia trào phúng.
Có ý gì?
Trong chớp mắt, Chu Hoài lại tỏ vẻ như thường: “Nói ra cũng thật trùng hợp, thời gian trước có một người bạn tù đến tìm tôi, nói là có người bạn biết cậu ta quen thám tử tư nên nhờ cậu ta uỷ thác tôi điều tra chút chuyện. Người bạn đó của cậu ta chính là Triệu Chính Trưng.”
Tân Niệm nhanh chóng đưa ra thắc mắc: “Triệu Chính Trưng rất tin tưởng người bạn tù đó của anh?”
Chu Hoài cười nhạt: “Cũng không hẳn, chỉ là làm trung gian giới thiệu kiếm mớ tiền thôi.”
“Bản thân Triệu Chính Trưng quen biết người làm ngành này, cần gì phải nhờ người khác tìm?”
“Bởi vì không muốn để lộ thân phận của mình, anh ta không dùng tên thật.”
“Vậy sao anh biết là anh ta?”
“Tôi tra ra được.”
“Không phải anh ta bảo anh điều tra người khác sao, anh điều tra anh ta làm gì?”
“Bởi vì tôi muốn hiểu được bối cảnh của người trong cuộc.”
Tân Niệm lại hỏi: “Vậy anh ta nhờ anh điều tra người hay chuyện gì… phi pháp sao?”
Chu Hoài khẽ mỉm cười, nhưng nhanh chóng thu lại: “Thám tử tư vốn là nghề không hợp pháp, cũng làm những chuyện xâm phạm quyền riêng tư của người khác như chó săn thôi, chẳng lẽ cô không biết sao?”
Mùi thuốc súng ngày càng nồng nặc.
Văn Tranh ho khan, vội vàng giảng hoà: “Được rồi được rồi, sao càng nói càng đi xa vậy, nói chuyện chính nào.”
Sau đó anh đụng vào tay Tân Niệm, nhỏ giọng nói: “Chúng ta không phải đến để hỏi về chuyện của Triệu Chính Trưng.”
Tân Niệm nắm lại tay anh, vẻ mặt dịu đi: “Bệnh nghề nghiệp thôi, xin lỗi.”
“Với anh mà xin lỗi gì.” Văn Tranh nói.
Tân Niệm nặn ra nụ cười, khoé mắt nhìn thấy Chu Hoài đang quan sát hai người, bèn nói với Văn Tranh: “Em hơi khát, tìm chút nước nóng cho em đi.”
Văn Tranh hơi chần chừ, nhìn Tân Niệm rồi lại nhìn Chu Hoài, cuối cùng vẫn đứng dậy, nói: “Ừ, hai người bình tĩnh nói chuyện, đừng có cãi nhau đấy.”
Chu Hoài đáp lại bằng nụ cười.
Sau khi Văn Tranh rời đi, nụ cười của Chu Hoài cũng biến mất.
Tân Niệm cũng đổi bộ mặt khác, dựa vào mép bàn, đặt hai tay lên bàn: “Người mà Triệu Chính Trưng nhờ anh điều tra có phải là tôi không? Tôi đoán cho dù không phải là tôi thì cũng có liên quan đến tôi.”
Chu Hoài cười, vẫn tỏ vẻ châm chọc: “Cô rất thông minh, cũng rất đa nghi.”
Câu này giống như câu trả lời, mà cũng giống như lời phủ nhận.
Tân Niệm tiếp tục suy đoán: “Bởi vì thân phận của tôi và những thứ anh điều tra ra được khiến anh nghi ngờ động cơ của người uỷ thác, vì vậy anh mới điều tra xem người uỷ thác là ai. Sau khi biết là Triệu Chính Trưng, anh đả theo dõi anh ta, sau đó lại biết được từ Văn Tranh rằng tôi có một đồng nghiệp mất tích, anh biết đây không phải chuyện trùng hợp, mà có khả năng cao liên quan đến chuyện mà anh ta nhờ anh điều tra, sau đó lại biết được chuyện anh ta bị giết hại thông qua đường dây nào đó.”
Bây giờ nghĩ lại về những tấm ảnh Lê Tương đưa Tuỳ Nguyệt ra vào câu lạc bộ được chụp ở trước cửa câu lạc bộ tư nhân, câu lạc bộ đó nằm trong một công viên, sau khi công viên đóng cửa vào buổi chiều, câu lạc bộ mới bắt đầu mở cửa, những chiếc xe có thể ra vào đều phải được kiểm tra và đăng ký, Chu Hoài có thể vào trong đó chắc chắn cũng phải dùng vài thủ đoạn.
Tân Niệm nghiên ngẫm biểu cảm trên mặt anh ta, muốn từ đó chứng thực suy đoán của mình: “Bây giờ Văn Tranh không ở đây, có gì không muốn để anh ấy nghe thì cứ nói thẳng ra.”
Chu Hoài hỏi ngược lại: “Là cô không muốn anh ấy biết chứ nhỉ? Cô đã làm những gì, trong lòng cô hiểu rõ hơn tôi.”
Sắc mặt Tân Niệm không thay đổi, nếu đã biết anh ta đang tấn công bằng tâm lý thì không thể tự mình hoảng loạn được: “Anh không cần hù doạ tôi. Nếu anh thật sự nắm được điểm yếu của tôi, lại thiếu tiền xài thì đã bỏ qua Văn Tranh để tìm tôi bàn điều kiện rồi. Nếu anh không phải nhắm vào tiền mà chỉ vì quan tâm Văn Tranh, anh chỉ cần âm thầm nhắc nhở anh ấy cẩn thận tôi, chứ không phải vòng vèo giống như bây giờ.”
Tân Niệm nói tiếp: “Tôi chỉ muốn biết tại sao Triệu Chính Trưng lại điều tra tôi, có phải bởi vì những thứ anh ta nhờ anh điều tra nên mới bị giết hại? Nếu chuyện này liên quan đến tôi thì có thể thẳng thắn nói cho tôi biết không, hoặc anh ra giá đi, tôi sẽ mua lại.”
Đáp lại cô là một tiếng cười, Chu Hoài hỏi: “Không sợ liên luỵ đến mạng mình sao?”
Tân Niệm: “Vậy phải xem là chuyện gì.”
Chu Hoài lấy một cái USB từ trong túi áo khoác ra, để lên bàn đẩy vào giữa: “Đây là một phần.”
Tân Niệm không tránh khỏi nghi ngờ: “Sao lại có lợi cho tôi vậy?”
Chu Hoài nói: “Bởi vi chuyện này chưa rõ tính chất, làm lớn chuyện sẽ là cái giá trên trời, tôi sợ cô trả không nổi. Nếu cô nhất quyết muốn đưa thì tự mình ước tính đi.”
Mười mấy phút sau, Văn Tranh quay lại, còn bưng một ly nước nóng.
Tân Niệm chậm rãi uống nửa ly.
Chu Hoài đã rời đi, nhưng chủ đề của hai người vẫn xoay quanh anh ta.
Tân Niệm hỏi về lai lịch của Chu Hoài, còn bảo Văn Tranh nếu có cơ hội thì nghe ngóng một chút, hoặc là hỏi anh Khi thử.
Văn Tranh hơi không muốn: “Không phải anh không tò mò, mà có vài chuyện có tò mò cũng không có ý nghĩa gì. Đây không phải chuyện người ta uỷ thác điều tra thì cần gì phải lãng phí sức lực?”
Văn Tranh tiếp xúc với anh Khi lâu như vậy, trong lòng hiển nhiên biết rõ người mà anh Khi giới thiệu chắc chắn không đơn giản, nhưng với tính cách của Văn Tranh, anh Khi không nói thì anh cũng không hỏi nhiều.
Tân Niệm không muốn làm khó Văn Tranh, hỏi: “Vậy trước đó anh có biết Triệu Chính Trưng uỷ thác anh ta không?”
Văn Tranh: “Nếu anh biết thì còn có thể giấu em sao? Với lại đó là đơn mà Chu Hoài tự nhận trước khi đến đây làm, nếu không phải xảy ra án mạng, cậu ta còn chẳng chịu nói ra.”
Cũng có nghĩa là trước khi Chu Hoài đến đây làm thì đã làm trong ngành này rồi.
Nếu đã có thể tự nhận đơn, vì sao lại phải làm cùng Văn Tranh?
Tân Niệm càng nghĩ càng nhiều thắc mắc, dứt khoát về nhà trước, nhưng lái xe đến nửa đường mới chợt nhớ ra cô không có phương thức liên lạc của Chu Hoài.
Sau khi về đến khu chung cư, cô gửi tin nhắn cho Văn Tranh trước: [Em quên mất thêm wechat của Chu Hoài rồi, anh cho em nhé?]
Văn Tranh cười nói: [Muốn lấy phương thức liên lạc của người đàn ông khác từ anh trắng trợn như vậy, anh sẽ ghen đó.]
Tân Niệm lại gửi mặt cười qua: [Cũng đâu phải ngoại tình, chuyện chính mà, ngoan~]
Văn Tranh nhắn qua vài sticker làm nũng rồi tạo một nhóm chat, thêm Tân Niệm và Chu Hoài vào.
Tân Niệm gửi lời mời kết bạn với Chu Hoài, việc đầu tiên làm sau khi về đến nhà là mở laptop ra.
Dữ liệu của USB rất nhanh hiện ra, trong đó chỉ có mấy tấm ảnh.
Vào khoảnh khắc ấn vào, Tân Niệm cũng đã chuẩn bị tâm lý.
Nhưng khi cô nhìn rõ, nhân vật chính trong ảnh không phải cô mà là Lê Tương.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)