Tân Niệm không mời hai cảnh sát vào nhà, ba người đứng trước cửa nói chuyện.
Cảnh sát trẻ hơn hỏi: “Ngoại trừ mấy cuộc điện thoại mà cô không nhận đó, anh ta có từng liên lạc với cô bằng cách khác không?”
Đầu tiên Tân Niệm lắc đầu, sau đó như nhớ ra chuyện gì đó: “Đợi chút.”
Tân Niệm nhanh chóng vào trong nhà lấy điện thoại ra, tìm tên của Triệu Chính Trưng trên wechat, có một dấu chấm đỏ trên khung chat với anh ta.
Cô ấn mở ra, chỉ có một câu: [Có tiện nghe máy không?]
Tân Niệm đưa điện thoại cho cảnh sát xem: “Nếu không phải hai anh hỏi, tôi cũng không biết anh ta từng tìm tôi trên wechat. Tối hôm đó tôi luôn ở cùng bạn trai tôi nên không có nghe cuộc gọi của anh ta. Hơn nữa chúng tôi cũng chẳng qua lại gì nhiều, giữa hai tổ chúng tôi là quan hệ cạnh tranh, cho dù dùng chung một văn phòng nhưng rất ít khi nói chuyện với nhau.”
Những lời này đều là sự thật, lúc Tân Niệm nói rất bình tĩnh.
Cảnh sát lớn hơn nói “Cảm ơn” rồi định rời đi.
Cảnh sát trẻ hơn lại hỏi lần nữa: “Anh ta gọi liên tục mấy cuộc cho cô, sau đó cô chưa từng gọi lại?”
Tân Niệm nhìn vào mắt anh ta, lắc đầu: “Tôi đã nghỉ việc rồi, chuyện của công ty cũ không còn liên quan đến tôi nữa. Tôi đoán anh ta tìm tôi cũng là vì hy vọng tôi có thể bàn giao tài liệu tôi có cho anh ta, anh ta muốn nhặt của có sẵn mà thôi.”
Cảnh sát trẻ hơn hỏi tiếp: “Nếu hai người ở chung một văn phòng, vậy trước khi cô nghỉ việc, có phát hiện anh ta có gì đặc biệt không? Cô có biết gần đây anh ta đang theo dõi người nào không?”
Tân Niệm không trả lời ngay mà nhìn vào chàng cảnh sát trẻ tuổi ba giây.
Sau đó cô cười hỏi ngược lại: “Anh hỏi tôi nhiều câu như vậy, tôi vẫn chưa biết tên của anh?”
Cảnh sát trẻ tuổi: “Tôi họ Dư, tên Dư Việt.”
Tân Niệm cười: “Cảnh sát Dư, lúc nãy tôi đã nói rồi, tôi và Triệu Chính Trưng rất ít khi nói chuyện với nhau, hơn nữa còn là quan hệ cạnh tranh. Bình thường chúng tôi đều đề phòng bị đối phương gài bẫy, thế thì sao anh ta lại cho tôi biết tiến triển công việc của anh ta được? Hành trình của anh ta sắp xếp thế nào, vì sao lại gọi điện thoại cho tôi, tôi thật sự không biết, không rõ, không hiểu. Nếu các anh muốn tìm hiểu thêm về nội dung công việc của anh ta thì nên đến công ty để điều tra. Thật ngại quá, tôi còn việc phải làm…”
Cảnh sát lớn hơn nhanh chóng xin lỗi Tân Niệm rồi kéo Dư Việt đi.
Cánh cửa đóng lại, hai người vừa đi ra thang máy vừa nhỏ giọng nói chuyện.
“Cậu làm gì vậy, bây giờ còn chưa tìm được người, vẫn chưa xác định được tính chất sự việc, chúng ta chỉ qua đây hỏi theo thông lệ thôi.”
“Em biết, chỉ là cảm thấy hơi kỳ lạ.”
Nhưng kỳ lạ ở đâu?
Dư Việt lại chẳng thể nói rõ.
Chỉ là lúc nãy vào khoảnh khắc nào đó, lúc Tân Niệm thể hiện sự điềm tĩnh và “không liên quan đến tôi nữa”, có hơi diễn.
Dường như cô muốn cố gắng chứng minh điều này.
Đương nhiên có thể hiểu được, nhưng mà…
“Được rồi, cậu cứ luôn cố chấp như vậy, mau về thôi, còn cả đống việc.” Cảnh sát lớn hơn nói.
Nhưng khi hai người vừa đi thang máy đến tầng một, điện thoại của cảnh sát lớn hơn vang lên.
Anh ta vừa nghe máy, sắc mặt lập tức thay đổi.
Dư Việt cũng dừng chân.
Cho đến khi cảnh sát lớn hơn kết thúc cuộc gọi, thấp giọng nói: “Tìm thấy thi thể của Triệu Chính Trưng rồi.”
…
Ở bên kia, Tân Niệm đang đứng trước cửa sổ, nhìn xe cảnh sát rời đi qua khung cửa sổ sát đất.
Cô cầm điện thoại trong tay, hồi lâu cũng không nhúc nhích.
Điện thoại rung lên, Hứa Vĩ gọi đến.
Tân Niệm: “Alo.”
Vừa nghe máy Hứa Vĩ đã hỏi: “Cảnh sát có đến tìm cô không? À chuyện là thế này, Chính Trưng… mất tích rồi.”
“Cảnh sát có tìm em, vừa mới đi xong.” Tân Niệm nói: “Còn hỏi em mấy câu, nhưng em chẳng biết gì cả.”
Hứa Vĩ cũng hỏi cùng một vấn đề: “Vậy trước đó Chính Trưng có tìm cô không?”
Tân Niệm: “Có, nhưng em không có nhận điện thoại của anh ta, em cũng không biết tại sao lại tìm em.”
Hứa Vĩ không nói gì.
Tân Niệm “nghe” ra được chút manh mối từ sự im lặng của anh ta: “Chẳng lẽ anh biết?”
Lúc này Hứa Vĩ mới nói: “Buổi chiều hôm cô nghỉ việc ở công ty, cậu ta từng dùng máy tính của cô, còn lấy đi vài tấm ảnh.”
Tân Niệm: “Ý của anh là chuyện này có liên quan đến những tấm ảnh trong máy tính của em? Nhưng tài liệu trong đó không quan trọng, cũng chẳng có tin hot gì.”
Theo thói quen của Tân Niệm, những tấm ảnh được cô cho là “tin hot” sẽ lập tức được gửi email cho Hứa Vĩ, có đăng hay không đều phải đợi Hứa Vĩ phê duyệt, đây là quy trình bắt buộc. Mà máy tính của công ty sẽ không lưu trữ mấy cái đó.
Hứa Vĩ: “Tôi biết, vì vậy tôi cũng không hiểu…”
Cuối cùng, đôi môi căng thẳng của Tân Niệm vẫn nói như không có chuyện gì: “Đợi cảnh sát tìm được anh ta rồi tính tiếp, có lẽ chỉ là một trận sợ bóng sợ gió thôi.”
…
Tân Niệm bỏ ra hai tiếng để xem một lượt tất cả những tấm ảnh gốc lấy từ công ty về, khi nhìn thấy chỗ then chốt thì phóng to lên để xem chi tiết, cho đến khi cô hoa mắt chóng mặt.
Nhưng dù có xem thế nào, cô cũng không có phát hiện gì đặc biệt.
Chẳng lẽ là do cô nghĩ nhiều quá rồi sao?
Không, nếu như là do cô đa nghi, tại sao Triệu Chính Trưng lại gấp gáp tìm cô như vậy. Chắc hẳn là anh ta đã xem qua ảnh trong máy tính cô nên nghi ngờ, cần tìm cô để chứng thực.
Có khi nào có thứ gì hoặc thân phận của người nào đó mà cô chưa nhìn ra được, nhưng Triệu Chính Trưng lại nhìn ra manh mối không? Dù sao anh ta cũng vào nghề sớm hơn cô, chỉ vì luôn lười biếng làm việc chứ ánh mắt thì rất tinh tường.
Tân Niệm lại mở những tấm ảnh chụp Lê Tương tiếp xúc với người khác, trong đó có những người từng xuất hiện trước giới truyền thông, không phải doanh nhân thì cũng là người nổi tiếng, còn có vài người là nhân viên công tác.
Nhưng nhìn trong ảnh thì đều là những buổi xã giao bình thường, cho dù có cùng ra vào câu lạc bộ, chỉ cần không chụp được ảnh thân mật thì không thể kết luận là có quan hệ không chính đáng.
Vì vậy Triệu Chính Trưng đã phát hiện ra điều gì?
Chắc không phải anh ta muốn lợi dụng những thứ trong này để kiếm chác một khoản đấy chứ?
Cho dù là vậy thật thì đây cũng là chuyện rất bình thường trong giới truyền thông. Chỉ với chút tiền lương và hoa hồng làm sao đủ để tiêu, có người theo dõi chụp lén là vì phí bịt miệng, có người nhận tiền của đối thủ rồi cố tình bôi đen người khác.
Nếu xem xét kỹ, tất cả chó săn đều dính vào tội xâm phạm quyền riêng tư, nhưng tại sao rất ít khi người nổi tiếng đi tố cáo, hiển nhiên là có lý do bên trong.
Người nổi tiếng và chó săn là kẻ thù trời sinh, nhưng có lúc cũng sẽ trao đổi thông tin với nhau, giúp nhau một tay.
Hơn nữa trong giới này, ai dám nói mình hoàn toàn trong sạch, chẳng lẽ thật sự không sợ bị theo dõi, không sợ bị tra ra? Nếu thật sự đắc tội với người xấu, không sợ bị người ta đào ra chuyện quan trọng sao?
Tân Niệm cứ xem đến khi chạng vạng, cho đến khi tiếng mở cửa vang lên lần nữa.
Văn Tranh đi vào rồi bắt đầu huyên thuyên về những gì mình nhìn thấy ban ngày, anh giúp khách hàng điều tra, theo dõi chồng cô ta, không ngờ lại chụp được cả người cả người thứ ba, người thứ tư, người thứ năm.
Điều kỳ lạ nhất là mấy người tình đó đều ở chung trong một khu chung cư, có nam có nữ.
Tân Niệm lại chẳng tập trung, lúc lặt rau cho Văn Tranh còn thỉnh thoảng thất thần.
Cô thoáng có dự cảm, nếu Triệu Chính Trưng thật sự đụng vào bãi mìn của Lê Tương thì sẽ không chỉ đơn giản là mất tích.
Cho đến khi một bên mặt đột nhiên có cảm giác ấm áp, cô mới hoàn hồn.
Văn Tranh hôn cô: “Đang nghĩ gì đó?”
Tân Niệm nghĩ rồi quyết định nói cho anh biết: “Em có một đồng nghiệp cũ là tổ trưởng tổ B, tên Triệu Chính Trưng, em đã từng nói với anh chưa?”
Văn Tranh: “Từng nói, chung văn phòng với em, năng lực làm việc không tốt lắm.”
“Ừ.” Tân Niệm nghiêm mặt nói: “Anh ta đã mất tích ba ngày rồi, trước khi mất tích còn gọi rất nhiều cuộc điện thoại cho em, nhưng em không có nghe máy. À, là vào buổi tối chúng ta bị tố cáo ấy.”
Văn Tranh và Tân Niệm nhìn nhau, một lúc lâu cũng không ai nói gì.
Tân Niệm lại nhắc đến chuyện cảnh sát đến tìm cô và cú điện thoại dặn dò của Hứa Vĩ.
Văn Tranh suy ngẫm một lúc, bắt đầu đưa ra giả thiết: “Có lẽ anh ta chỉ là giận dỗi với người nhà, chạy ra ngoài yên tĩnh mấy ngày?”
Tân Niệm: “Giận dỗi mà đến mức không đi làm, cũng không xin phép công ty luôn? Anh ta vẫn chưa đến mức đó.”
Văn Tranh lại nói: “Có lẽ chỉ là trùng hợp? Anh ta từng đụng vào máy tính của em, nhưng cũng không thể chứng minh hai chuyện này liên quan đến nhau. Có lẽ tự anh ta đắc tội với người khác, trùng hợp xảy ra cùng lúc thôi?”
Tân Niệm không tiếp lời, cô sẽ không loại trừ khả năng này nếu như cô không nhận được tin nhắn nặc danh kia.
Văn Tranh thấy cô do dự, hỏi: “Có phải em nghi ngờ… Lê Tương?”
Tân Niệm hít một hơi, gật đầu.
“Nhưng em nói trong máy tính của em đâu có ảnh gì đặc biệt.”
“Bởi vì em thật sự không nhìn ra.”
Văn Tranh lắc đầu cười: “Anh cảm thấy em đa nghi quá rồi, cô ta là người nổi tiếng, cũng đâu phải sát thủ, cho dù bị chụp được tin nóng thì bỏ tiền ra là giải quyết được rồi, cần gì chơi lớn như vậy? Nếu là vậy thật, cô ta phải diệt khẩu bao nhiêu người đây?”
Tân Niệm cụp mắt: “Nói cũng phải.”
Văn Tranh lại an ủi cô: “Dù sao chúng ta cũng không theo dõi chuyện này nữa, cũng chẳng liên quan gì đến chúng ta, em chuẩn bị đến công ty mới làm, anh bận mấy vụ của anh, đừng nghĩ nhiều nữa, đừng tự mình doạ mình.”
“Ừ.” Tân Niệm vừa dứt lời thì điện thoại trên bàn trà vang lên.
Tân Niệm lau tay, qua nghe máy.
Văn Tranh đứng trong phòng bếp cười nhìn cô, cho đến khi Tân Niệm đi đến cạnh cửa sổ, quay lưng đi, nụ cười bên khoé môi anh mới từ từ nhạt đi, độ cong của đôi mắt cũng vươn chút cảm xúc phức tạp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
