Tân Niệm và Văn Tranh về lại xe, lấy kính viễn vọng ra nhìn về phía cổng lớn khu chung cư.
Văn Tranh ở bên cạnh thỉnh thoảng lại nói một câu, gì mà thức khuya không tốt cho da, trở về phải thu dọn mấy cái vali để dọn đến chỗ Tân Niệm ở.
Văn Tranh thăm dò một lượt nhưng Tân Niệm vẫn làm như không nghe thấy, anh lặng lẽ thở dài, chống đầu nhìn cô.
Anh rất thích Tân Niệm, không gặp được cô thì lòng sẽ ngứa ngáy, mà gặp rồi thì lại càng ngứa hơn.
Nhưng xem xét kỹ thì anh cũng không biết tại sao mình lại thấy cô vừa mắt đến vậy, chỗ nào cũng tốt, có lẽ vì anh là tên hèn hạ chăng.
Không biết bao lâu sau, Tân Niệm lên tiếng: “Mấy ngày nữa em phải đi làm rồi, cấp trên cũ giới thiệu công việc mới cho em, mới tối nay thôi.”
Văn Tranh ngẩn ra: “Nhanh vậy sao? Ồ, cũng hay, dù sao cũng không thể cứ rảnh rỗi ở nhà, vẫn nên mau chóng tìm việc để làm, nhưng công việc anh ta giới thiệu cho em có đáng tin không?”
Tân Niệm ừ một tiếng: “Anh ấy luôn rất quan tâm em, cũng coi như có ơn với em. Lần này em rời đi, anh ấy cũng rất khó xử, còn phải tìm người tiếp nhận đống rắc rối của em.”
“Nếu anh nhớ không nhầm thì cấp trên của em là nam đúng không?” Văn Tranh đột nhiên hỏi.
Cuối cùng Tân Niệm cũng dời mắt qua nhìn anh: “Sao vậy?”
Văn Tranh hừ hừ với ý quá rõ ràng.
Tân Niệm liếc anh: “Đồ khùng.”
Văn Tranh: “Không thể trách anh nghĩ nhiều, hai người chẳng thân thiết gì, tại sao anh ta lại quan tâm em như vậy, có ý đồ gì?”
Tân Niệm không tiếp lời.
Thực ra nghi ngờ của Văn Tranh không phải không có lý, dù sao trong xã hội này có không ít tên mặt người dạ thú, trong bất kỳ lĩnh vực nào cũng có kẻ xấu, mà trong mắt những người này, phái nữ dường như trời sinh đã dán mác “dễ bắt nạt”.
Nhưng đứng ở góc độ của Tân Niệm, cô thật sự chưa từng bị Hứa Vĩ quấy nhiễu, mỗi lần cô đến văn phòng của anh ta, anh ta đều rất khách sáo, cho dù ra ngoài xã giao, Hứa Vĩ cũng đều khéo léo giúp cô giải vây.
Hai người trò chuyện vài câu cho đến khi cổng lớn của khu chung cơ mở ra, xe bảo mẫu của Lê Tương chạy ra.
Văn Tranh đang định khởi động xe thì Tân Niệm nói: “Đợi thêm đã.”
“Hả? Đợi cái gì?” Văn Tranh hỏi.
Đám chó săn xung quanh đều đã lần lượt chạy theo chiếc xe bảo mẫu.
Tân Niệm vẫn nhìn vào kính viễn vọng, sau đó thốt ra hai chữ: “Ra rồi.”
Lại có một chiếc xe hơi màu đen kiểu khiêm tốn kín đáo, giá khoảng một triệu chạy ra khỏi khu chung cư.
Văn Tranh cười, không cần Tân Niệm kêu đã chạy theo hướng của chiếc xe đen.
Văn Tranh: “Sao em đoán được cô ta sẽ giở trò này?”
Tân Niệm: “Trước giờ cô ta luôn gian xảo, có làm vậy cũng chẳng lạ.”
Biển số của chiếc xe màu đen đăng ký dưới sản nghiệp của nhà họ Cận.
Mấy năm nay Cận Tầm không thường xuyên ở thành phố Xuân, mỗi lần trở về đều có rất nhiều hoạt động và xã giao riêng tư, muốn làm quen với các mối quan hệ và hoà nhập vào giới này, làm sao thiếu được sự nhúng tay của Lê Tương.
Tuỳ Nguyệt xảy ra chuyện khiến Lê Tương hơi bất tiện, trên mạng cũng có rất nhiều người nói Lê Tương là ngôi sao hàng đầu của Hoa Thắng, chẳng lẽ thật sự không biết đến mấy chuyện của Tuỳ Nguyệt sao?
Còn có người châm chọc rằng: [Trâu không uống nước không thể đè đầu trâu.]
Nhưng đứng ở góc độ của Lê Tương, cô ấy đã quá quen với sóng to gió lớn, cú “lật xe” này của Tuỳ Nguyệt vốn chẳng phải chuyện gì to tát, khi cần ra ngoài cô ấy vẫn ra ngoài, càng không thể vì chuyện này mà ảnh hưởng đến hành trình của cô ấy và Cận Tầm.
Văn Tranh lái xe rất vững vàng, đi theo chiếc xe màu đen cả đoạn đường, cho đến khi đến một khu biệt thự, xe của Văn Tranh dừng lại dưới bóng cây đối diện.
Xem tình hình này có lẽ là phải ôm cây đợi thỏ rồi, hơn nữa khả năng cao là sẽ không chụp được người trong xe, nhiều nhất cũng chỉ chụp được vài tấm xe ra vào thôi.
Văn Tranh tắt máy: “Anh canh chừng cho, nếu em buồn ngủ thì ngủ một lúc đi, chắc phải chờ đến khi trời sáng đó.”
Tân Niệm cùng nhìn về phía cổng biệt thự: “Khu biệt thự này được xây vào tám năm trước, Cận Tầm tặng một trong những căn trong đó cho Lê Tương.”
Văn Tranh ngạc nhiên quay đầu qua: “Khoan đã… em từng nói trước khi debut cô ta từng làm thư ký riêng cho người khác, không phải là Cận Tầm đấy chứ? Vậy sao không có chút tin tức gì trong giới thế, trên mạng cũng không có ai nói cả?”
“Cũng không phải hoàn toàn không có, mấy năm trước từng có người đồn, nhưng có người thì bị đè xuống, có người thì bị mua chuộc, còn có người bị ép đến phải rời khỏi giới.”
Văn Tranh không tiếp lời, cũng hiểu ra quan hệ lợi hại bên trong, chỗ dựa của Lê Tương là nhà họ Cận, nhưng nhà họ Cận che chở cô ấy như vậy chắc chắn không chỉ vì cô ấy làm trợ lý riêng hai năm, bên trong còn rất nhiều thứ liên quan đến lợi ích và nội tình.
Tân Niệm nói: “Đi thôi, không cần đợi nữa.”
Nhưng cô vừa dứt lời, trong kính chiếu hậu xuất hiện một chiếc xe cảnh sát, hai cảnh sát nhân dân nhanh chóng xuống xe, đi qua bên này khoá chặt mục tiêu.
Cảnh sát nhân dân gõ lên cửa sổ, Văn Tranh kéo cửa xuống, nghe thấy cảnh sát nói: “Xin chào, chúng tôi nhận được tố cáo…”
…
Mười phút sau, Tân Niệm và Văn Tranh bị đưa về Sở cảnh sát lấy lời khai.
Người tố cáo nói rằng gần đây luôn có chiếc xe lạ theo dõi mình, tối nay cũng vậy, trước đó phát hiện xe của Văn Tranh đi theo đến bên ngoài khu biệt thự, chần chừ mãi không rời đi, nghĩ đến vấn đề an toàn và không hy vọng bị nhòm ngó chuyện riêng tư, vì vậy đã tìm đến sự giúp đỡ của cảnh sát.
Cảnh sát nhân dân ghi chép lời khai của Tân Niệm và Văn Tranh, câu trả lời của hai người rất trùng khớp, đều nói không phải là theo dõi, cũng không quen biết người tố cáo, chỉ là đang lái xe thì thấy hơi buồn ngủ nên dừng lại bên đường một lúc.
Sau khi kiểm tra, cảnh sát không tìm được hình ảnh chụp lén xe của người tố cáo trong máy ảnh của Văn Tranh. Trong túi của Văn Tranh có đầy đủ thiết bị chuyên nghiệp, lại nghe thấy những lời bọn họ nói, dựa vào kinh nghiệm của mình, cảnh sát có thể phán đoán ra được anh làm nghề gì. Nhưng chỉ cần không có chứng cứ thì rất khó gán tội xâm phạm quyền riêng tư, sau khi tra hỏi một tiếng đồng hồ thì bảo Văn Tranh ký tên rồi thả anh ra.
Thấy Văn Tranh đi ra, Tân Niệm lập tức bước lên: “Sao rồi?”
“Không sao, quen rồi.” Văn Tranh cười nói: “Ban đầu còn định nếu không dàn xếp được thì gọi cho cảnh sát Lý một cuộc, nhờ anh ấy nói giúp.”
Văn Tranh kéo Tân Niệm đi ra ngoài: “Mà người phụ nữ này đúng là nham hiểm thật, đã phát hiện ra chúng ta từ lâu thế mà…”
Tân Niệm tiếp lời: “Đều do em quá sơ ý, đây là cái bẫy.”
“Hả?” Văn Tranh dừng chân.
Văn Tranh: “Nói vậy cô ta thật sự ở trong chiếc xe bảo mẫu đó?”
Tân Niệm: “Đều tại em, liên luỵ đến anh rồi. Xe của anh bị lộ rồi, sau này đừng theo dõi nữa.”
“Khoan đã.” Văn Tranh hiểu ra: “Nếu đây là cái bẫy, vậy nghĩa là cố tình tạo ra cho chúng ta? Em nói thật cho anh biết, có phải hai người quen biết nhau không? Có phải từng có xích mích không?”
Trước kia Văn Tranh từng hỏi mấy câu thế này, bởi vì Tân Niệm dường như luôn rất cố chấp với Lê Tương, lúc đó cô còn có thể lấy công việc ra biện minh, nhưng bây giờ công việc đã không còn nữa.
Vấn đề là tại sao Lê Tương phải tạo ra cái bẫy này cho Tân Niệm? Chỉ có người biết quan hệ giữa Lê Tương và Cận Tầm, biết số xe của nhà họ Cận mới bị rơi vào cái bẫy này.
Hai cô rất hiểu rõ nhau, rõ ràng đã vượt xa quan hệ giữa người nổi tiếng và phóng viên giải trí.
Hai người đứng trước cửa Sở cảnh sát, không ai nhúc nhích.
Tân Niệm đón gió hít một hơi: “Anh đừng hỏi, sau này em sẽ nói với anh sau. Lần này thật sự là lỗi của em, chúng ta đến đây thôi.”
Văn Tranh thì chẳng ngại bị tố cáo: “Anh nghe lời em, nhưng em phải nói anh biết tiếp theo em định làm gì, anh không theo dõi nữa, có phải em định tự mình theo dõi không?”
Tân Niệm bật cười: “Em làm gì có thời gian chứ, công ty mới còn đang đợi em đi làm kìa.”
“Ờ, cũng phải.” Trong lòng Văn Tranh khẽ buông lỏng, sự căng thẳng và cảnh giác vửa nảy sinh bỗng chốc tiêu tan.
Hai ngưởi quay trở về xe, Văn Tranh không nhắc đến chuyện bị tố cáo nữa, lại bắt đầu nói đến chuyện khác để chọc cười cô.
Thỉnh thoảng Tân Niệm đáp vài câu, không có gì bất thường.
Văn Tranh quan sát lúc lâu, từ từ yên lòng.
Nhưng trong lúc Văn Tranh đang tập trung lái xe, Tân Niệm tắt weibo đi, mở vào mục tin nhắn.
Trong đó có một tin nhắn nặc danh được gửi vào nửa tiếng trước, nội dung là: [Văn Tranh, người thành phố Xuân, 28 tuổi, số căn cước công dân là…]
Sau đó còn có một câu: [Mâu thuẫn giữa cậu và tôi cần gì phải liên luỵ đến người vô tội?]
Tân Niệm nhìn lướt qua tin nhắn đó, xoá đi, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trên đường gần như không có xe, từng ngọn đèn đường lướt qua trước mắt, trên kính xe phản chiếu bóng dáng của cô, trông tất cả vẫn như thường.
Nhưng bàn tay trên đùi lại đang khẽ rung, đầu ngón tay lạnh ngắt.
…
Hai ngày sau đó vẫn sóng yên biển lặng.
Dù là thời tiết hay cuộc sống của Tân Niệm.
Giống như những lời đã hứa với Văn Tranh, Tân Niệm không còn quan tâm đến chuyện của Lê Tương nữa.
Ban đêm Văn Tranh không có gì làm nên chạy ra ngoài làm việc vào ban ngoài, buổi tối qua ăn với Tân Niệm bữa cơm.
Scandal của Tuỳ Nguyệt lan truyền trên mạng hai ngày thì nguội dần, trong giới đồn phong phanh rằng lần này giải thưởng không còn là của cô ta nữa, công ty của bốn người còn lại lọt vào vòng trong đều đang cố gắng hết sức để giành lấy.
Thời gian phỏng vấn của Tân Niệm là tuần sau, ban ngày cô không có việc gì thì ra ngoài đi dạo phố, cô không còn đăng nhập vào diễn đàn nước ngoài kia nữa, lên mạng ngoại trừ xem tin tức thì là theo dõi bộ “Cô Ấy Có Tội”.
“Dê Con Tuyệt Vọng” rất thích chia sẻ cuộc sống thường ngày của mình dưới tác phẩm và trên weibo, mặc dù cô ấy chưa từng lộ diện trước ống kính, nhưng các độc giả đều biết cô ấy có một người bạn trai làm cảnh sát nhân dân, trong nhà có nuôi một con mèo đen trắng và một con chó border collie cũng màu đen trắng.
Tân Niệm luôn dùng nick phụ để lướt weibo, mặc dù có follow Dê Con Tuyệt Vọng nhưng chưa từng để lại lời nhắn, chỉ thỉnh thoảng ấn like.
Sáng hôm nay, “Cô Ấy Có Tội” đã ra chương mới.
Tân Niệm đang đọc đến chỗ gay cấn, cũng là đoạn hồi hộp nhất xuyên suốt quyển truyện. Trải qua quá trình tìm kiếm, cuối cùng nữ chính cũng nhận ra mình là một người như thế nào trước khi mất trí nhớ.
Đúng lúc này, tiếng chuông cửa vang lên.
Ban đầu Tân Niệm tưởng là shipper giao đồ ăn hoặc giao chuyển phát nhanh.
Ai ngờ vừa mở camera lên thì nhìn thấy hai cảnh sát trên màn hình.
Phản ứng đầu tiên của Tân Niệm là vì vụ tố cáo ngày hôm đó.
Trong đầu cô nhanh chóng nhớ lại lý do, lúc mở cửa đã rất bình tĩnh và hờ hững.
Hai cảnh sát bên ngoài, một người khoảng hơn 30 tuổi, còn một ngưởi trẻ hơn, không đến 30, dáng người rất cao, mặc đồng phục sạch sẽ gọn gàng.
Tân Niệm nhìn hai người, nghe thấy một trong hai hỏi: “Xin hỏi cô là Tân Niệm đúng không?”
Tân Niệm gật đầu: “Đúng vậy. Đồng chí cảnh sát, có chuyện gì sao?”
Trong lúc nói, cô quan sát vẻ ngoài của hai người, người trẻ hơn có ánh mắt sắc bén, xương mày lồi lên, mặc dù làn da hơi đen nhưng trông rất nghiêm chỉnh.
Lúc này người nói là cảnh sát trẻ hơn: “Cô có một đồng nghiệp tên Triệu Chính Trưng đúng không?”
Triệu Chính Trưng?
Tân Niệm nói: “Đúng hơn là đồng nghiệp cũ, tôi đã nghỉ việc rồi. Các anh tìm tôi… có liên quan đến anh ta?”
“Chuyện là thế này, Triệu Chính Trưng đã mất tích ba ngày, trước khi anh ta mất tích đã từng gọi mấy cuộc điện thoại cho cô, chúng tôi để tìm hiểu chút tình hình từ cô.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)