Tân Niệm đi dạo một vòng trung tâm thương mại rồi mới về nhà.
Vừa vào cửa thấy Văn Tranh vẫn đang ở đây, trong phòng bếp toả ra mùi thơm của thịt.
Tân Niệm ném túi mua sắm trên lối đi, thay giày rồi rửa tay.
Văn Tranh đi theo vào nhà vệ sinh, hỏi: “Sao về sớm vậy, không phải em đi làm sao?”
Tân Niệm: “Em bị cách chức rồi.”
Văn Tranh ngẩn ra, nhưng phản ứng rất nhanh: “Bởi vì Lê Tương?”
“Ừm.”
“Mẹ nó!”
Văn Tranh dậm chân, vòng hai vòng mới quay lại: “Bên công ty có thể cứu vãn không?”
Tân Niệm lắc đầu.
“Em xem anh đã nói gì nào, ép người ta quá rồi đúng không?” Văn Tranh làu bàu: “Không sao không sao, đừng để trong lòng, anh tiếp tục theo dõi cô ta cho em, nếu còn xảy ra chuyện gì thì sẽ chẳng thể đổ lên đầu em nữa. Thiếu tiền cũng không sợ, anh có tiền tiết kiệm, chắc chắn đủ cho hai chúng ta tiêu.”
Tân Niệm không tiếp lời, cuối cùng nhìn anh cười.
Văn Tranh lại nói mình cũng quen không ít bạn bè làm trong giới truyền thông, đến lúc đó có thể tiết lộ thông qua con đường khác, sau đó ngừng lại hỏi: “Em cười cái gì, không tức giận sao?”
Tân Niệm lắc đầu lần nữa: “Sao anh lại tốt với em như vậy.”
Văn Tranh thở dài, bước lên ôm lấy cô: “Em là vợ tương lai của anh, đương nhiên anh phải tốt với em rồi.”
Tân Niệm dựa lên vai anh, nghiêng nửa mặt nhìn về phía gương.
Trong gương, Văn Tranh đang vuốt tóc cô, anh cao hơn cô gần một cái đầu, dáng người rắn chắc, vẻ ngoài và khí chất đều hơi thô lỗ nhưng thực ra anh là một người rất chu đáo, đầu óc xoay chuyển rất nhanh, tính cảnh giác cũng cao, nếu không đã chẳng làm được thám tử tư.
Hai tay Tân Niệm ôm lấy eo anh, thấp giọng nói: “Sau khi mẹ em qua đời, chỉ có anh đối xử với em tốt nhất.”
Văn Tranh càng siết chặt cô hơn: “Hay là tối nay uống vài ly nhé, anh đi mua rượu. Dù sao ngày mai em cũng không cần dậy sớm.”
Tân Niệm nghĩ rồi nói: “Cũng được, mua thêm chút phá lấu, tiệm bên đường Thường Xuân ấy.”
Văn Tranh buông cô ra, vừa cởi tạp dề vừa nói: “Biết rồi biết rồi, anh đi ngay đây. Bà chủ tiệm đó là người Lâm Tân, làm ra mùi vị ngon hơn người nơi này, lại còn rất hào phóng, lần nào anh tới mua cũng cho rất nhiều.”
Lâm Tân là một thành phố cấp quận trực thuộc thành phố Xuân, sát ngay bên cạnh, lái xe không đến một tiếng là tới.
Tân Niệm tiễn Văn Tranh đến trước cửa, cho đến khi đóng cửa lại, nụ cười trên mặt cô mới biến mất.
Cô về phòng tắm rửa trước, sau đó ra ngồi trong phòng khách lướt điện thoại.
Mấy phút sau, wechat nhảy ra tin nhắn của Mike, là một đường link weibo.
Cô ấn vào xem, tin nóng mới ra lò, nhân vật chính là Tuỳ Nguyệt.
Mặc dù tin nóng này đã cắt đi chỗ Lê Tương đứng, gương mặt của người đàn ông trung niên kia cũng bị che mờ một cách trùng hợp, nhưng cộng đồng mạng vẫn tra ra được thân phận của người đàn ông dựa vào biển số xe và thân hình của ông ta, đó là một người đã kết hôn, giàu có, một trong những nhà tài trợ của lễ trao giải lần này.
Vậy là đủ rồi.
Có rất nhiều fans để lại lời nhắn trên weibo của Lê Tương, khuyên cô ấy đừng thất vọng, dù sao việc Lê Tương tham gia hoạt động nào cũng dẫn Tuỳ Nguyệt theo, quan tâm đến cô ta y như một chị gái đã nổi tiếng từ lâu.
Phía Lê Tương không có bất kỳ phản hồi gì.
Tân Niệm bấm vào khung chat với Mike: [Rất biết làm người đấy.]
Mike vừa nghe đã hiểu: [Haiz, oan có đầu nợ có chủ, không cần phải kéo người khác vào.]
Tân Niệm cũng không hy vọng Mike sẽ vạch trần Lê Tương, mục đích lần này của anh ta chỉ là muốn phá rối việc Tuỳ Nguyệt nhận giải, đúng là không cần phải gây thù chuốc oán thêm với ai.
Mike lại nhắn một câu: [Chị, sau này vẫn phải dựa vào chị đó.]
Tân Niệm: [Đừng, vì chút chuyện rách nát này của anh mà tôi mất luôn công việc rồi.]
Mike rõ ràng rất kinh ngạc, gửi một loạt dấu chấm hỏi: [Sao vậy?]
Tân Niệm: [Tôi phải gửi hình cho công ty trước mà. Không còn cách nào, đắc tội với người không nên đắc tội thôi.]
[Mẹ nó, Hoa Thắng cũng mạnh tay quá! Khoan đã, có phải công ty chị có người nào báo cho Hoa Thắng biết, cố tình chơi chị không?]
[Không biết, không rõ, bây giờ tôi cũng chẳng biết gì, chỉ đành chịu thôi.]
…
Tân Niệm ngủ một giấc, lúc thức dậy, Văn Tranh đã làm xong ba món ăn một món canh.
Hai người vừa ăn vừa xem tin tức giới giải trí, đúng lúc phát đến tin của Tuỳ Nguyệt.
Văn Tranh tặc lưỡi nói: “Em cũng nhanh tay thật đấy, lần này không thể đổ lên đầu em rồi.”
Nhưng Tân Niệm lại nói một chuyện khác: “Lần sau nếu anh còn làm ca đêm, em cũng đi cùng.”
Văn Tranh: “Hả? Rất vất vả đó, em có chịu được không?”
Tân Niệm: “Em làm phóng viên mà, anh nói xem em có chịu được không.”
Văn Tranh gật đầu: “Vậy vừa hay tối nay đến lượt anh, ăn cơm xong thì ngủ một lúc, chín giờ đi thay ca.”
Tân Niệm ừ một tiếng: “Nhưng em cảm thấy hai ngày này cô ta sẽ an phận hơn, sẽ không tham gia hoạt động gì đâu.”
Trừ khi có lý do gì không thể không đi.
Văn Tranh đáp: “Chu Hoài cũng nói vậy, nhưng lỡ như có thì sao?”
Tân Niệm: “Chu Hoài? À, là người mới kia à.”
Văn Tranh bấm vào wechat, chỉ cho Tân Niệm xem, người đàn ông chỉ để tên là chữ cái D, avatar là một đường viền màu đen.
Chu Hoài: [Xem weibo chưa? Tôi nghĩ mấy hôm nay cô ta sẽ khá yên ắng đấy.]
Tân Niệm: “Cứ theo đi, dù sao cũng chẳng có việc gì làm.”
Văn Tranh gật đầu: “Được, để anh chia chút phá lấu xíu đem qua cho cậu ta, cậu ta là người Lâm Tân, chắc chắn rất thích món này.”
Bàn tay đang cầm đũa của Tân Niệm ngừng lại: “Chỗ nào của Lâm Tân?”
Văn Tranh: “Không có hỏi, chỉ biết là ra từ nhà giam Lâm Tân.”
Đang nói đến đây, Tân Niệm nhận được tin nhắn wechat do Hứa Vĩ gửi.
Hứa Vĩ: [Do cô làm?]
Mặc dù chỉ có ba chữ như ý rất rõ ràng.
Tân Niệm: [Em đã nghỉ việc rồi.]
Mấy phút sau, Hứa Vĩ lại nhắn một đoạn qua: [Nghe tôi khuyên đi, có vài người không thể đụng vào, cứ sống tốt cuộc sống của mình thôi, làm người phải sống yên ổn khoẻ mạnh mới có tương lai được. Tôi biết cô cảm thấy bất công, nhưng những cảm xúc tiêu cực đó chỉ là vì cô chưa nghĩ thông thôi, đó chỉ là ảo giác. Như vậy đi, tôi nhờ bạn bè giới thiệu công việc cho cô, không cần quá bận rộn nhưng vẫn kiếm được kha khá.]
Tân Niệm nhìn đoạn đó một lúc lâu cũng không nhúc nhích, lâu đến mức Văn Tranh không nhịn được hỏi: “Sao vậy?”
Tân Niệm: “Có người nói với em cảm xúc chỉ là ảo giác, là thật sao?”
Văn Tranh không hiểu: “Sao có thể là ảo giác được, chẳng lẽ anh thích em cũng là ảo giác?”
Tân Niệm liếc xéo Văn Tranh, trả lời Hứa Vĩ: [Cảm ơn anh vẫn luôn lo cho em, em có thể tự giải quyết chuyện của mình.]
Sau bữa cơm, Tân Niệm chịu trách nhiệm rửa chén, để Văn Tranh đi ngủ trước.
Chất lượng giấc ngủ của Văn Tranh rất tốt, nằm xuống không đến năm phút đã ngủ say.
Tân Niệm dọn dẹp phòng bếp xong, ôm laptop ngồi trong phòng khách, vừa nghe tin tức vừa lướt web.
Cô lại đăng nhập vào trang web nước ngoài tên “Confession” lần nữa, vốn định xem lướt qua trang của những người lạ để giết thời gian, không ngờ vừa ấn vào đã nhìn thấy dòng thông báo mới nhất trong tài khoản, hơn nữa còn khoá rồi, người ngoài không xem được.
[Cậu muốn bao nhiêu tiền cũng được, không cần phải dùng cách này để đòi. Tôi đã sắp xếp công việc mới cho cậu rồi, chúng ta hợp tác thêm một lần.]
Mấy phút sau, Tân Niệm không để lại chữ nào, đăng xuất khỏi tài khoản, nhìn chằm chằm màn hình tivi nhưng lại chẳng xem lọt nội dung trên đó.
Đoạn ngắn trong quá khứ hiện lên trong đầu cô từng chút một.
Có tranh cãi, cũng có tranh chấp.
Dường như cuộc đời của cô chưa từng ngừng nghỉ.
Khoảng gần 8 giờ tối, điện thoại Tân Niệm vang lên, là một dãy số lạ.
Cô tiện tay ấn tắt, nhưng không đến mười giây đối phương lại gọi đến.
Tân Niệm chỉ đành nghe máy: “Alo, tìm ai.”
Bên kia điện thoại là giọng của một người phụ nữ: “Xin chào, xin hỏi có phải cô Tân Niệm không? Tôi là chuyên viên tuyển dụng cao cấp.”
Trong nửa phút sau đó, chuyên viên tuyển dụng nhanh chóng trình bày rõ lý do, nói là nhận được CV của Tân Niệm từ bạn bè, biết bây giờ cô đã nghỉ công việc cũ nên muốn giới thiệu một công việc mới cho cô.
Giọng của chuyên viên tuyển dụng rất dịu dàng nhưng Tân Niệm càng nghe càng thấy phiền lòng, trong đầu chỉ có câu nói trong tài khoản kia.
Tân Niệm cắt ngang lời đối phương: “Tôi biết ai bảo cô gọi tôi, nhưng tôi không có hứng thú với công việc này, tôi tạm thời chưa có ý định tìm việc.”
Chuyên viên tuyển dụng hơi bất ngờ: “Ồ, vậy thật ngại quá, tôi còn tưởng… Vậy để tôi trao đổi lại với bên Tổng giám đốc Hứa.”
“Tổng giám đốc Hứa?” Tân Niệm ngẩn ra: “Người bạn mà cô nói là Hứa Vĩ?”
Chuyên viên tuyển dụng: “Đúng vậy, do tôi lúc nãy không nói rõ ràng.”
Trong lòng Tân Niệm buông lỏng: “Không, là do giọng điệu tôi quá nặng, cô thông cảm nhé.”
Hai người khách sáo với nhau vài câu, chuyên viên tuyển dụng gửi thông tin của công ty mới qua, còn nói với Tân Niệm là bên bộ phận nhân sự đã xem qua CV của cô, cảm thấy rất hài lòng, có thể từ từ bàn điều kiện.
Tân Niệm xem qua, công ty này cũng có chút tiếng tăm trong giới, điều kiện ban đầu không hề thấp hơn đãi ngộ trước kia của cô, chức vụ cũng cao hơn một bậc, đa số thời gian đều ngồi trong văn phòng giống như Hứa Vĩ, chỉ cần điều cấp dưới ra ngoài điều tra là được. Nhưng bên này không chỉ phụ trách tin tức giải trí, mà còn kiêm luôn mảng tin tức xã hội.
Hứa Vĩ lại gửi tin nhắn wechat đến, ngoại trừ an ủi thì còn khuyên Tân Niệm hãy cân nhắc đến công việc mới.
Tân Niệm trả lời: [Cảm ơn anh đã lo lắng, em sẽ đi phỏng vấn công việc mới.]
Hứa Vĩ: [Cô nghĩ thông suốt là được rồi, đừng so đo với bản thân mình.]
Chu Hoài nói sơ về tiến triển, Văn Tranh đáp rồi nói với Tân Niệm là nguyên tối nay Lê Tương đều không có động tĩnh gì, nhưng 15 phút trước xe bảo mẫu của cô ấy đã chạy xuống bãi xe dưới hầm.
Trong lúc đó điện thoại của Tân Niệm rung lên, cô nhìn qua, là Triệu Chính Trưng gọi đến, cô trực tiếp cúp máy.
Sau đó Triệu Chính Trưng có gọi thêm hai lần nhưng đều bị cúp. Bình thường hai người rất ít khi liên lạc, càng đừng nói đến gọi liên tục mấy cuộc như bây giờ. Nhưng Tân Niệm không hề thấy tò mò về nguyên nhân, anh ta gọi đến lần nào thì cô cúp lần đó.
Xe của Văn Tranh đến một điểm nằm vùng dưới lầu chung cư của Lê Tương, nhưng nơi này không chỉ có một chiếc xe mà còn có nhiều công ty truyền thông khác đang ẩn nắp.
Xe của Văn Tranh không dừng ở đây mà tiếp tục chạy về phía trước, vòng nửa vòng, dừng lại ở nơi cách đó mấy mươi mét.
Nơi mà ánh đèn đường không rọi tới có một chiếc SUV màu xanh lam đang đậu.
Tân Niệm theo Văn Tranh đi đến trước xe, Văn Tranh mở cửa sau cho cô vào, còn mình đi vòng qua ghế phó lái.
Tân Niệm ngồi vững, Chu Hoài trên ghế lái nghiêng đầu qua bên này, vành mũ anh ta rất thấp, chỉ để lộ sống mũi và đường nét dưới mắt, khẩu trang kéo xuống vừa hay che đi đường quai hàm.
Tân Niệm không lên tiếng, Chu Hoài cũng không nói gì, đưa một chiếc USB cho Văn Tranh.
Văn Tranh nhận lấy rồi đưa cho Tân Niệm.
Tân Niệm lấy laptop trong túi xách ra, cắm USB vào kiểm tra nhanh.
Hai người đàn ông ngồi phía trước bắt đầu trao đổi, giọng nói không cao, một người đang bàn giao tình hình trước đó, một người hỏi chi tiết, nói qua lại không đến mười mấy câu đã mô tả khái quát hành trình hôm nay của Lê Tương.
Nội dung trong ảnh không có gì đặc biệt, trùng khớp với những gì Chu Hoài nói.
Tân Niệm đóng laptop lại, lắc đầu với Văn Tranh đang nhìn qua.
Văn Tranh hiểu ý, nói: “Đúng rồi, còn chưa giới thiệu hai người với nhau. Chu Hoài, đồng nghiệp mới. Tân Niệm, bạn gái tôi.”
Chu Hoài nghiêng đầu lần nữa, lần này anh ta nâng vành mũ lên, nhờ ánh sáng tối mờ, đôi mắt hẹp dài của anh ta cuối cùng cũng chạm vào mắt cô.
Tân Niệm gật đầu: “Xin chào.”
Ánh mắt của Chu Hoài lướt qua mặt cô, sau đó bình thản thu về, nói với Văn Tranh: “Tôi về trước đây.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)