Tân Niệm tắm rửa xong ra thấy Văn Tranh vẫn đang dọn dẹp phòng khách, sách và bản thảo để lộn xộn trên bàn đã được xếp lại ngay ngắn, chén đũa trong phòng bếp cũng đã được rửa sạch.
Trong mắt Văn Tranh tỏ ý xin lỗi, thấy Tân Niệm vào phòng bếp tìm nước uống, anh lập tức rót nước nóng từ trong bình ra, pha với một chút nước lạnh rồi mới đưa cho cô.
Tân Niệm uống một ngụm gần hết, nghe thấy Văn Tranh hỏi: “Buổi tối đi xã giao chưa ăn gì đúng không, có muốn anh nấu đồ ăn khuya cho em không?”
Tân Niệm: “Trong tủ lạnh hết đồ ăn rồi, khỏi đi.”
Văn Tranh: “Vậy đặt đồ ăn ngoài.”
Tân Niệm lắc đầu, để ly xuống rồi đi ra phòng khách, mở tivi lên, tìm bộ phim cô đang xem dở.
Văn Tranh uống hết nước còn lại trong ly, rửa sạch rồi tìm máy hút bụi bắt đầu hút bụi sàn nhà.
Tiếng máy hút bụi không lớn, Văn Tranh cũng làm rất nhanh, khi anh nhanh nhẹn làm xong thì thấy Tân Niệm đã nằm nghiêng xuống, một tay đặt dưới gối, quay lưng về phía tivi.
Văn Tranh đi qua ngồi cạnh sofa, lấy tay vỗ cô: “Ừm, vẫn còn giận anh sao?”
Tân Niệm dùng khoé mắt liếc anh: “Không phải bảo anh tiếp tục theo dõi Lê Tương sao, qua đây làm gì?”
Văn Tranh khẽ thả lỏng: “Anh không có trốn việc, vì thức liên tục mấy đêm rồi nên không chịu được nữa. Em yên tâm, có người của anh theo, sẽ không bỏ sót gì đâu.”
Mắt Tân Niệm mở lớn hơn chút: “Ai, tin được không?”
Văn Tranh: “Người do anh Khi cử đến, không sao đâu.”
Tân Niệm biết anh Khi nhưng chưa từng gặp mặt. Hai năm Văn Tranh ngồi tù từng được đàn em của anh Khi chăm sóc nên sau khi ra tù thì theo anh ta làm việc, mặc dù luôn làm mấy việc chụp lén theo dõi này nọ.
Còn về những đơn hàng chụp lén, nhỏ thì là chụp chứng cứ ngoại tình của vợ hoặc chồng, lớn thì liên quan đến hoạt động phạm tội.
Bởi vì nghề thám tử tư không phải ngành hợp pháp trong nước, lại thêm Văn Tranh từng có tiền án, ban đầu mỗi lần nhìn thấy cảnh sát, anh đều trốn tránh, sau đó từ từ làm quen với cảnh sác khu vực, lại nghe nói vừa có chế độ mới là thưởng cho người tố cáo nên anh bắt đầu cung cấp vài manh mối có giá trị mà mình biết cho phía cảnh sát. Như vậy không chỉ có thể giải quyết vấn đề không đủ lực lượng của cảnh sát, gia tăng tốc độ phá án, mà cũng có thể mang đến lợi ích cho Văn Tranh, xem như hai bên cùng có lợi.
Văn Tranh thấy Tân Niệm không tiếp lời, lại nói: “Thực ra trước kia anh Khi từng hỏi anh vì sao cứ nhắm vào Lê Tương, nhưng anh ấy cũng không ngăn cản. Nói thế nào nhỉ, anh đoán có lẽ anh Khi biết người phía sau Lê Tương là ai, không muốn gây ra phiền toái.”
Tân Niệm ngồi dậy, bình thản nhìn anh: “Chuyện từ khi nào?”
Văn Tranh chớp mắt: “Hơn nửa năm trước rồi.”
“Vậy sao bây giờ anh mới nói?”
“Cũng đâu phải chuyện gì lớn, anh ấy sẽ không trách anh đâu.” Văn Tranh giải thích.
Tân Niệm không tiếp lời, chỉ cụp mắt không biết đang suy nghĩ chuyện gì.
Văn Tranh sờ tay cô, biết tay cô thường hay lạnh nên vừa sờ vừa xoa: “Nói thật anh cũng cảm thấy rất kỳ lạ, sao tự nhiên em lại cố chấp với Lê Tương như vậy? Đâu đâu cũng có người nổi tiếng có hậu thuẫn thôi, tại sao lại cứ phải nhắm vào cô ta?”
Tân Niệm nửa thật nửa giả đáp: “Cô ta hào phóng.”
Văn Tranh vui vẻ: “Này thì đúng.”
Sau đó anh ngừng cười: “Nhưng chúng ta cũng không thể cứ nhắm vào một người mãi như vậy, lỡ như bị ép quá… Chúng ta không quyền không thế không có chống lưng, có thể chơi lại được ai chứ?”
Tân Niệm rút tay về: “Nếu anh muốn rút lui thì cứ nói thẳng, để em tự làm.”
Văn Tranh bắt tay cô lại: “Anh đang khuyên em thôi, dù sao em đi đâu thì anh đi đó.”
Lúc này Tân Niệm mới lộ ra nụ cười nhạt.
Văn Tranh thấy trạng thái của cô đã dần hoà hoãn thì bắt đầu tìm lời, dựa sát người qua, giọng điệu còn hơi làm nũng: “Niệm Niệm, tối nay anh ngủ ở đâu đây…”
Hai người cách nhau rất gần, gần đến mức có thể ngửi thấy hơi thở của nhau.
Trên người Văn Tranh có mùi bột giặt, râu cũng được cạo sạch sẽ, tóc cũng rất phồng.
Đuôi mắt Tân Niệm vươn chút ý cười: “Tắm rửa sạch sẽ mới được lên giường em.”
Văn Tranh nhỏ giọng nói: “Anh tắm ở nhà rồi, chà đến muốn tróc da luôn.”
Tân Niệm: “Tắm lại một lần, em xử lý công việc trước, ngoan ngoãn đợi em.”
“Được rồi!” Văn Tranh lập tức nhảy lên, vừa ngân nga câu hát vừa đi vào phòng tắm.
Nói là xử lý công việc, nhưng cũng chỉ là trả lời hai email.
Trong phòng tắm vang lên tiếng nước và tiếng hát dạt dào của Văn Tranh, Tân Niệm gửi email đi, ấn mở phần mềm vượt tường lửa, đăng nhập vào một trang web nước ngoài.
Trang web đó tên “Confession”, không giới hạn tiêu chuẩn, nội dung và gu khá nặng, u ám, tối tăm, ngôn ngữ gì cũng có, với lại rất ít khi nhìn thấy hình selfie ở trên này vì ai cũng sợ bị tra ra thông tin.
Tân Niệm vào hậu đài của tài khoản, kiểm tra thời gian và địa chỉ IP của lần đăng nhập trước đó, thời gian là tối qua, nhưng IP không phải của cô.
Ra lại bên ngoài xem, có thêm một bài đăng công khai:
[Vụ án thật sự không hề phức tạp, cũng không đáng sợ, bởi vì rồi chúng sẽ bị vạch trần.
Thứ phức tạp là những vấn đề nan giải mãi không thể giải quyết, chỉ có thể thoả hiệp và cúi đầu trong cuộc sống, và nút thắt chỉ có thể chờ thời gian làm phai nhạt.
Còn thứ đáng sợ thật sự là con người, là nhân tính.]
Tân Niệm xem đoạn này rất lâu, ánh sáng màn hình phản chiếu lên mặt cô, khiến đáy mắt cô càng sâu thẫm hơn, sâu trong tròng mắt thoáng có tia sáng nhảy nhót, loé lên vài cái rồi yên tĩnh trở lại.
Tân Niệm nhanh chóng gõ bàn phím, để lại một câu ở khu “Lời bộc bạch của hôm nay”: [Ác ma thường không dễ thấy, cùng ăn cùng ngủ với chúng ta – W.H. Auden.]
Sau đó cô đăng xuất.
Cửa phòng tắm mở ra, tiếng ngân nga của Văn Tranh vang lên, còn xen lẫn tiếng sấy tóc “vù vù”.
Tân Niệm đẩy mặt anh ra: “Anh muốn sặc chết em à!”
Văn Tranh thò mặt đến gần: “Anh muốn hôn chết em.”
Trong lúc nói, điện thoại của Văn Tranh vang lên một tràn tiếng thông báo.
Vào lúc này, tần số này…
Hai người chỉ nhìn nhau một cái, Văn Tranh lập tức dừng cười, trở mình cầm lấy điện thoại.
“Em đừng nói, cậu ta đúng là có chút bản lĩnh.” Văn Tranh vừa xem vừa đánh giá.
Tân Niệm nghiêng người: “Em xem với.”
Văn Tranh đưa điện thoại cho cô.
Hình chụp ở trước cửa một câu lạc bộ, nhưng nơi này khá khuất, ấn nấp trong một công viên, 5 giờ chiều bắt đầu không cho khách từ ngoài vào nữa, cũng không biết người chụp ảnh làm sao vào được.
Còn nội dung của những tấm ảnh, đầu tiên là xe bảo mẫu của Giải trí Hoa Thắng dừng trước cửa, không thấy người đại diện, chỉ có Lê Tương và một người mới tên Tuỳ Nguyệt, chính là người đã giành mất vai diễn của Vương Vũ Hân.
Bên cạnh hai người không có người đại diện, chỉ có trợ lý, nhưng trợ lý không cùng vào câu lạc bộ mà chỉ xuống xe, nói vài câu với Lê Tương rồi quay trở lại xe.
Xe rời đi, Lê Tương và Tuỳ Nguyệt đi vào trong.
Không đến một tiếng sau, xe bảo mẫu quay lại, Lê Tương cũng đi ra.
Nhưng không thấy Tuỳ Nguyệt.
Ba tiếng đồng hồ sau, Tuỳ Nguyệt mới đi ra cùng một người đàn ông trung niên, cử chỉ không quá thân mật nhưng cũng không cố ý giữ khoảng cách, hai người còn cùng lên một chiếc xe hơi màu đen.
Xem xong tất cả, Tân Niệm không nói câu nào, chỉ dùng điện thoại của Văn Tranh gửi hết ảnh qua điện thoại mình.
Văn Tranh dựa vào bên cạnh, nói năng hùng hồn: “Đây có được xem là dẫn mối không?”
“Nói vậy thì khó nghe quá, rõ ràng là cùng chia sẻ tài nguyên.” Tân Niệm ném điện thoại lại cho Văn Tranh: “Người này cũng khá thông minh đấy, trở về giúp em cảm ơn anh ta nhé.”
Văn Tranh lại dán qua lần nữa: “Vậy anh thì sao?”
Tân Niệm dùng ngón tay nhấc cằm anh, cười nhạt nói: “Bây giờ cho anh.”
Môi hai người dán vào nhau.
Nhiệt độ trong phòng ngủ dần tăng cao, thỉnh thoảng còn vang lên những tiếng động khó tả, có tiếng hôn, tiếng rên rỉ và cả tiếng thở dốc.
Khi lên đến cao trào, Văn Tranh không kìm được nói tục, bị Tân Niệm tát mới im lặng.
Văn Tranh tủi thân lầu bàu, một lúc sau lại nói: “Sau này anh không cần mỗi ngày trực đêm nữa, có thể thường xuyên qua đây, em có cần làm dấu vân tay cho anh không, để buổi sáng anh đến giúp em dọn dẹp nhà cửa, buổi tối mát xa cho em…”
Tân Niệm mặc kệ anh.
Đợi Văn Tranh dâng hiến hết tất cả sức lực, nằm sấp trên giường ngáy khò khò, Tân Niệm khoác áo ngồi dậy, dọn dẹp sơ rồi nhìn laptop đến ngẩn người.
Tay cô đang cầm điện thoại, ngón cái từ từ lướt trên wechat.
Trên laptop đang mở hòm thư đã đăng nhập của cô.
Nhưng cô mãi không nhúc nhích.
Cho đến khi Văn Tranh phát ra tiếng ngáy nho nhỏ, cuối cùng Tân Niệm cũng hoàn hồn, về bên giường đẩy anh một cái, chui vào trong chăn ngủ.
Lúc mở mắt ra, trời đã sáng.
Tân Niệm không gửi tin tức mới nhận được cho Hứa Vĩ.
Lúc ăn sáng, Văn Tranh hỏi cô định xử lý thế nào, cô chỉ nói: “Vẫn chưa nghĩ ra.”
Đây là lời thật lòng.
Hôm qua mới “ầm ĩ” một trận, công ty cũng đã nhận được tiền bịt miệng, bây giờ còn chưa đến 24 tiếng, nếu lại thêm một vố, cô sợ sẽ bị khiển trách.
Tân Niệm suy ngẫm trên đường đi, lúc đến công ty lại không thấy Triệu Chính Trưng trong văn phòng.
Hứa Vĩ cũng không có ở đây.
Cô hỏi đồng nghiệp tổ A mới biết hai người đã đến từ sáng sớm, không bao lâu đã bị sếp lớn gọi đi họp.
Chỉ không gọi cô?
Đợi Tân Niệm pha xong cafe quay lại, Hứa Vĩ cũng gửi wechat qua: [Đến văn phòng tôi.]
Tân Niệm đi ra ngoài, đúng lúc đi lướt qua Triệu Chính Trưng.
Mặt anh ta thoáng vẻ chột dạ, mau chóng dời tầm mắt: “Chào.”
Tân Niệm không tỏ vẻ gì, nhưng thầm có dự cảm nào đó.
Cho đến nửa phút sau, cô vào văn phòng của Hứa Vĩ, anh ta nói với cô: “Lúc nãy sếp lớn gọi chúng tôi đi họp là vì chuyện của cô.”
Hai tay Tân Niệm đan vào nhau, nói ra dự cảm của mình: “Chuyện của tôi… Điều động nhân sự?”
Hứa Vĩ khẽ ho, bắt đầu giải thích lý do.
Ý chính là Tân Niệm rất giỏi, luôn có thể moi được tin hot, tạo ra không ít thành tích cho công ty, nhưng một năm nay cô cứ luôn bám chặt Lê Tương không buông, công ty cũng phải đánh tiếng và khắc phục hậu quả cho cô không ít lần.
Vốn dĩ công ty có thể mắt nhắm mắt mở với việc làm trái lệ thường của Tân Niệm, nhưng lần này cô thật sự quá đáng, bây giờ sếp lớn đang cố gắng cứu vãn.
Hơn nữa vì để khiến đối phương nhanh chóng nguôi giận, công ty không chỉ phải chịu tổn thất mà còn phải bắt “kẻ đầu têu” rời khỏi công ty.
Hứa Vĩ: “Rốt cuộc cô có biết người đàn ông đi cùng Lê Tương trong những tấm ảnh đó là ai không? May mà chưa để lộ ra ngoài, đã âm thầm giải quyết rồi, nếu như để lộ ra, trên dưới công ty chúng ta sẽ không gánh chịu nổi đâu.”
Nghe thấy mình sắp bị thất nghiệp, Tân Niệm không hề có chút phẫn nộ, chỉ cười nói: “Anh ta tên Cận Tầm, là người thành phố Xuân, đời thứ ba của nhà họ Cận, tám năm trước ra nước ngoài mở rộng kinh doanh, tháng này mới trở về, thường ngày ra ngoài rất kín tiếng, trước mắt vẫn chưa bị giới truyền thông chú ý đến.”
Hứa Vĩ không dám tin: “Vậy mà cô còn dám đụng vào cậu ta!”
Tân Niệm chỉ nói thật: “Ai làm người đó chịu, em đồng ý bị cách chức, nhưng vẫn phải trả đầy đủ lương thưởng tháng này và hoa hồng năm nay cho em.”
Hứa Vĩ xoa trán thở dài: “Yên tâm đi, tôi đã nói với sếp lớn và bên tài vụ rồi, bây giờ công ty chỉ muốn dàn xếp chuyện này cho ổn thoả, sẽ không truy cứu những việc khác…”
Tân Niệm nhún vai, trực tiếp rời đi.
Về đến văn phòng, Tân Niệm chỉ copy số liệu trong ổ cứng rồi đi về phía Triệu Chính Trưng.
Triệu Chính Trưng đang núp phía sau máy tính tỏ vẻ đáng thương, Tân Niệm gõ xuống bàn anh ta, anh ta mới cười xấu hổ.
“Đồ trên bàn tôi tặng anh hết đấy.”
Tân Niệm bỏ lại câu này rồi nhấc chân rời đi.
Triệu Chính Trưng ngẩn người, trong một lúc không biết có nên đuổi theo hay không.
Nhân lúc đợi thang máy, Tân Niệm tìm thấy wechat của Mike, chỉ gõ một con số: [1.]
Khi thang máy đến, Mike cũng trả lời: [Chị.]
Tân Niệm không nhiều lời, gửi một loạt những tấm hình chụp bên ngoài câu lạc bộ qua, sau đó đi vào thang máy.
Trong thang máy không có sóng, đợi Tân Niệm ra ngoài, wechat liên tục nhảy ra tin nhắn trả lời của Mike.
[Mẹ nó!!!]
[Ghê thật!]
[Chị đúng là chị ruột tôi!]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)