Cả buổi sáng Tân Niệm đều không làm gì, chỉ ngồi tại chỗ đọc “Cô Ấy Có Tội”.
Triệu Chính Trưng nhìn cô mấy lần, giữa chừng còn hỏi cô không cần ra ngoài lấy tin sao, trong khi người của tổ B bọn họ đều đang bận rộn.
Từ đầu đến cuối Tân Niệm đều nhìn chằm chằm vào màn hình, trả lời với thái độ chẳng mấy nghiêm túc: “Vậy tin hot hôm nay phải nhờ vào tổ B rồi.”
Chưa đến buổi trưa đã có tin hot rồi.
Nam nghệ sĩ thần tượng đang hot đi chơi cùng cô gái tóc dài lúc nửa đêm, hơn nữa còn có cử chỉ thân mật.
Điều này có nghĩa là sẽ có lượng fans lớn vỡ mộng tan tành.
Mấy người tổ B đứng quanh bàn của tổ trưởng họp mấy phút, nhanh chóng quyết định về tiêu đề và nội dung của tin này.
Sau đó Triệu Chính Trưng hỏi Tân Niệm: “Tổ trưởng Tân thấy thế nào?”
Tân Niệm liếc qua, hỏi ngược lại: “Ảnh là thật chứ?”
Tổ viên lập tức tiếp lời: “Đương nhiên là thật, chắc chắn không có photoshop!”
Chuyện photoshop ảnh đã từng xảy ra trong giới truyền thông, ai trong ngành cũng hiểu tại sao phải làm vậy.
Khả năng cao là thật sự cùng đường rồi, “hàng tồn” trong tay đều bị ém xuống, tin hot lại không thể đăng, cấp trên hối thúc quá, chỉ có thể dùng mấy chiêu thấp hèn này thôi.
Chớp mắt đã đến buổi chiều.
Ai ngờ “tin hot” vừa đăng chưa được một tiếng đã bị fans vạch trần. Cô gái tóc dài đi cùng thần tượng nam kia là một chàng trai, là do tóc của đối phương hơi dài, góc chụp rất khéo không chụp ngay chính diện.
Bởi vì sự nhầm lẫn này, Triệu Chính Trưng bị gọi vào văn phòng của Hứa Vĩ nói chuyện, lúc đi ra sắc mặt anh ta vô cùng khó coi.
Chuyện này còn “liên luỵ” đến Tân Niệm, trước khi tan ca Hứa Vĩ thông báo cho Tân Niệm cùng đi xã giao, nói là ngoại trừ hai người và Triệu Chính Trưng thì còn có các lãnh đạo cấp cao của công ty, khách mời của bữa tiệc là người đại diện Mike của thần tượng nam bị bốc phốt.
Buổi tối lên bàn rượu đều là quy trình quen thuộc.
Ban đầu là phạt rượu xin lỗi, sau ba ly thì thành bàn chuyện mua bán kinh doanh.
Máy hát Mike được bật lên, tán gẫu một vòng chuyện của những người trong giới nhưng lại không hề nhắc đến việc công ty cô đã bóc phốt họ, ý trong đó là hai bên hãy hiểu ý nhau, bọn họ đã vạch đường cho bọn cô rồi, sau này đừng có nói hết “hàng tồn” rồi tạo thêm mấy cú nhầm lẫn về nghệ sĩ của bọn họ nữa.
Cái gì, cần chứng cứ?
Manh mối đã cho rồi, tự đi mà lấy tin!
Bắt được thì là thành tích của các người, tôi còn có thể mượn dao giết người, không phải là win win sao?
Không hot? Vậy đó là tổn thất của các người.
Tân Niệm vừa uống rượu vừa quan sát, thỉnh thoảng đáp lại bằng nụ cười.
Sau khi nói xong về chuyện trong giới, chủ đề lại rơi lên người Tân Niệm.
Mike hỏi cô có muốn vào giới giải trí không, có thể ký hợp đồng với anh ta – đây đương nhiên là lời nói đùa.
Tân Niệm chỉ nói: “Sếp không chịu thả người.”
Sếp nghe thấy, lập tức tiếp lời: “Tân Niệm là nhân tài giỏi nhất trong công ty chúng tôi, tin về Trương Tự và tin XXX trước đó nữa, đều là do cô ấy viết đấy.”
Lúc này Mike mới bừng tỉnh, ánh mắt nhìn Tân Niệm thêm chút nghiêm túc.
Trong giới này có không ít phụ nữ mưu mô, kiểm soát được tính tình và cảm xúc là yếu tố đầu tiên, sau đó mới đến đầu óc. Có thể lăn lộn mười mấy năm đứng vững không ngã, quy tắc ngầm khắp nơi mà vẫn có được nguồn tài nguyên và danh tiếng thì đều là những người tàn nhẫn, tàn nhẫn với người khác, càng tàn nhẫn với chính mình.
Gặp phải đối thủ như vậy nhất định phải cẩn thận, không thích cũng không được trở mặt, nếu không người bị thiệt sẽ là mình.
Nhưng ngược lại, nếu “nhân vật” thế này không phải là đối thủ, mà là nguồn hỗ trợ từ bên ngoài, vậy thì chuyện gì cũng có thể giao dịch.
Qua ba tuần rượu, Tân Niệm vừa đi ra khỏi nhà vệ sinh thì bị Mike cố tình chờ ở ngoài hành lang chặn lại.
“Người đẹp, nói vài câu nhé?”
Tân Niệm theo Mike đến trước cửa sổ, anh ta vừa định đưa điếu thuốc cho cô thì đã thấy cô lấy một hộp thuốc trong túi xách ra.
Mike hiểu ý, cất điếu thuốc đi, lấy bật lửa ra.
Điếu thuốc cháy lên, Tân Niệm rít hơi đầu tiên.
Lúc này Mike mới hỏi: “Chuyện của Trương Tự thật sự là do cô viết?”
Tân Niệm không trả lời mà hỏi ngược lại: “Tôi có thể giúp được gì cho Tổng giám đốc Mike?”
Mike: “Giúp thì khách sáo quá, phải là đôi bên cùng có lợi.”
“Hiểu rồi.” Tân Niệm nói: “Để tôi làm người xấu.”
Mike cũng không úp mở: “Đương nhiên không phải làm không công, chắc chắn sẽ không thiếu lợi ích của cô.”
Tân Niệm nhướng mày, ra hiệu cho anh ta tiếp tục nói.
Mike nhanh chóng nói: “Theo tôi quan sát, cô chắc hẳn sẽ không cam chịu với vị trí tổ trưởng nhỏ bé này, chúng ta hợp tác, tôi bằng lòng làm ván cầu cho cô, sau này có thể tiến cử cô vào nền tảng lớn hơn, hoặc là cô đến công ty chúng tôi, tôi giao bộ phận quan hệ công chúng cho cô. Thế nào?”
Mấy thứ như học vấn hay kinh nghiệm trong nghề đểu chẳng có tác dụng trong giới này, đọ trí tuệ, đọ nhân tính, giỏi giải quyết khủng hoảng mới là thiết thực nhất.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, lời hứa của Mike cũng có thể chỉ là một lời hứa suông, dù sao chỉ nói thì đâu có phạm pháp.
Tân Niệm chỉ đánh giá bằng ba chữ: “Quá xa vời.”
Mike thấy Tân Niệm không cắn câu thì bắt đầu tăng tiền cược, lấy điện thoại mình ra tìm wechat của một người, cho cô xem: “Ngày mai chúng tôi có buổi gặp mặt với Tổng giám đốc Tiêu của nền tảng này, hay là cô đi cùng đi, tôi trực tiếp giới thiệu cho cô?”
Tân Niệm khẽ cười ấn mở wechat của mình, ra hiệu cho Mike.
Avatar wechat y hệt.
Ánh mắt Mike nhìn Tân Niệm thay đổi lần thứ hai, thái độ cũng không dám khinh nhờn nữa.
Lúc này Tân Niệm nói: “Nghe nói Vương Vũ Hân của công ty các anh bị người khác giành mất vai diễn trong bộ phim “Kịch Trong Kịch”?”
Nhắc đến chuyện này Mike lại thấy tức, vốn là đã bàn xong hết điều kiện và thời gian rồi, chỉ chờ đến lúc vào tổ quay phim thôi, không ngờ tự nhiên bên đó lại đổi người, còn là một người mới không có chỗ nào bằng Vương Vũ Hân.
Mike: “Hừ, có bản lĩnh giành tài nguyên thì cũng phải có bản lĩnh giữ nhiệt đi chứ, bộ phim đó chiếu từ nửa năm trước rồi, có chút tiếng tăm gì không?”
Tân Niệm gãi đúng chỗ ngứa: “Vậy giải thưởng thì sao?”
Trước đó có lời đồn rằng bộ phim đó vốn không phải chạy theo sức nóng, mà nội bộ đã quyết định danh sách ứng cử viên thắng giải từ trước rồi.
Sắc mặt Mike hơi thay đổi, thấy không đến nửa tháng nữa là đến lễ trao giải, trong lòng đương nhiên không phục: “Thực ra chúng tôi đã rất cố gắng, cũng bỏ tiền rồi, cũng mời người rồi, cũng chạy vạy quan hệ rồi. Về thực lực, Vũ Hân nhà chúng tôi chẳng thua mảng nào…”
“Ừm, chỉ là thiếu may mắn.” Tân Niệm nói luôn mấy chữ còn lại giúp anh ta.
Người mới cướp tài nguyên kia đến từ công ty “Giải trí Hoa Thắng” nổi tiếng, phía sau có tư bản chống đỡ, lại còn có ngôi sao hàng đầu Lê Tương nâng đỡ.
Nghe nói Lê Tương là người đã ra mặt giải quyết ổn thoả với nhà sản xuất phim “Kịch Trong Kịch”.
Tân Niệm dập tắt điếu thuốc, cười nói: “Tôi không có bản lĩnh giúp Vương Vũ Hân lấy được giải thưởng, nhưng tôi có cách khuấy đục nước bên kia.”
Mắt Mike sáng lên, nhưng vẫn nghi hoặc hỏi: “Nói đi, cô muốn gì?”
Nụ cười của Tân Niệm nhạt đi: “Tiền, càng nhiều càng tốt.”
Mike: “Được, không thành vấn về, cô là chị của tôi, là chị ruột tôi! Sau này hai ta thường xuyên qua lại, giữ liên lạc nhé!”
…
Rạng sáng, Tân Niệm về đến nhà.
Lúc đi đến trước thang máy, điện thoại hiện lên mấy tin nhắn wechat.
Cô ấn mở ra, là Hứa Vĩ gửi.
Chẳng có gì ngoài khen ngợi biểu hiện hôm nay của cô, cảm ơn cô đã cứu vãn tổn thất cho bộ phận.
Tân Niệm đọc lướt qua tin nhắn, không trả lời.
Cửa thang máy mở ra, cô vừa nhấc chân định đi vào, một luồng sức mạnh đột nhiên rơi lên vai, vừa mạnh vừa đột ngột.
Sức lực người đó rất lớn, một tay nắm lấy vai cô, một tay khác bịt miệng cô, lôi cô vào thang máy.
Chuyện xảy ra quá nhanh.
Đầu óc Tân Niệm bỗng trống rỗng, quên mất luôn bình xịt cay để trong túi xách.
Cửa thang máy đóng lại.
Tân Niệm bắt đầu phản kháng, nhưng sức mạnh của đối phương rất áp đảo.
Phản kháng, chèn ép.
Còn có tuyệt vọng.
Tâm trí cô bỗng trôi dạt đi, bị nỗi hoảng sợ vùi lấp.
Cho đến khi bên tai vang lên giọng của đàn ông: “Đưa mật khẩu ngân hàng cho tao! Nếu không tao giết mày diệt khẩu!”
Tân Niệm dừng phản kháng, tâm trí cũng mau chóng quay lại.
Cô từ từ quay đầu, người đàn ông cũng buông tay, cười vô lại.
Thế mà lại là Văn Tranh.
Tân Niệm nhìn thẳng vào anh, trong mắt vẫn còn sót lại sự hoảng sợ và vẻ không dám tin.
Có lẽ là giật mình bởi sắc mặt của cô, Văn Tranh nhanh chóng ngừng cười: “À, có phải doạ em quá không, ừ thì, anh chỉ đùa em thôi, em…”
Túi xách của Tân Niệm “chào hỏi” mặt anh cái “rầm”.
Trên túi xách có trang sức kim loại, đập lên xương gò má đương nhiên là đau, Văn Tranh đau đến nhe răng nhếch mép không nói nên lời.
Văn Tranh che mặt, một lúc lâu sau mới đỡ hơn: “Mẹ nó, đau chết ông rồi!”
Nhưng vừa dứt lời, anh đã dừng lại.
Sắc mặt Tân Niệm u ám, vành mắt hơi đỏ, vẫn nhìn anh trừng trừng.
Văn Tranh ngẩn người, vừa định mở miệng, Tân Niệm đã xoay người ấn nút thang máy.
Khi đến tầng của mình, cô đi thẳng ra ngoài.
Văn Tranh đuổi theo, miệng liên tục xin lỗi.
Đi đến trước cửa nhà, Tân Niệm dùng vân tay mở khoá.
Cô đi vào trong, xoay người nhìn Văn Tranh.
Văn Tranh đứng ngay trước cửa một cách dè dặt, hiển nhiên là cô không lên tiếng thì anh không dám vào.
Hai người cứ nhìn nhau như vậy.
Sắc mặt của Tân Niệm tốt hơn lúc nãy một chút, nhưng ánh mắt vẫn rất lạnh.
Văn Tranh bỗng không bắt được suy nghĩ của cô: “Xin lỗi Niệm Niệm, anh sai rồi…”
Anh rất ít khi thấy cô thế này, trong ấn tượng của anh, dường như chỉ có một lần Tân Niệm khiến anh cảm thấy xa lạ, hôm nay là lần thứ hai.
Không biết qua bao lâu, Tân Niệm nghiêng người nói hai chữ: “Vào đi.”
Lời tác giả:
Tôi biết đa số độc giả đều hiểu nhưng tôi vẫn phải nhc lại, mặc dù có vài chuyện trong truyện dựa theo câu chuyện có thật, nhưng tôi không có ý ám chỉ hay nhằm vào bất kỳ người hay chuyện nào, viết về vụ án và tội phạm không có nghĩa là tác giả ủng hộ tội phạm, chắc hẳn mọi người đều hiểu được đạo lý này, cảm hơn mọi người đã hiểu cho~
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)