Lê Tương, diễn viên đang nổi.
Chu Hoài không tỏ vẻ gì, gật đầu.
Văn Tranh: “Theo dõi cô ta, chụp được gì cũng được.”
Chu Hoài: “Sau khi chụp rồi sao nữa?”
Văn Tranh cười nói: “Nếu là tin hot thì bên cô ta chắc chắn sẽ muốn bịt miệng. Không phải cậu cần tiền sao? Đây là việc đầu tiên cần đào tạo người mới, nếu nhắm đúng đối tượng trong vòng này, đâu đâu cũng là máy ATM. Nếu muốn người ta không biết thì trừ phi mình đừng làm, nè, cho cậu coi một ví dụ…
Văn Tranh mở wechat tìm những tấm hình trong khung chat với Tân Niệm, vừa ra hiệu cho Chu Hoài nhìn vừa từ từ lướt xuống với tốc độ khá nhanh, hơn nữa chỉ cho anh ta xen lướt qua một lần rồi tắt ngay.
“Có nhìn ra gì không?”
Không biết Chu Hoài đang nhớ lại hay đang phản ứng, mấy giây sau mới nói: “Lê Tương và một người đàn ông cắn thuốc.”
Văn Tranh: “Ồ, tinh mắt đấy. Nhưng cũng có thể là uống rượu lái xe, không phải cắn thuốc.”
Chu Hoài: “Khả năng cắn thuốc cao hơn.”
Văn Tranh không phản bác: “Còn gì không?”
Chu Hoài: “Lê Tương đang bao che cho anh ta, chiếc xe là của người đàn ông, bọn họ không có tài xế lái. Nhìn thời gian và cách ăn mặc thì có lẽ là vừa tham gia một bữa tiệc riêng tư nào đó, không tiện cho người thứ ba đi cùng. Rồi nhìn biển số xe và hành động của Lê Tương, có thể thấy địa vị xã hội của người đàn ông rất cao, cô ta xử lý rất thành thạo, không phải là lần đầu tiên.”
Văn Tranh nhếch miệng cười: “Có tin đồn rằng trước khi debut cô ta từng làm trợ lý riêng cho ông trùm nào đó.”
Chu Hoài không lên tiếng, chỉ dùng ánh mắt nhìn về phía điện thoại của Văn Tranh: “Có thể cho tôi xem lại một lần không?”
Văn Tranh đưa điện thoại đến trước mặt anh ta.
Chu Hoài không nhận lấy, chỉ dùng ngón tay lướt những bức ảnh.
Lướt đến tấm cuối cùng, đầu ngón tay anh ta khẽ chạm vào màn hình, bức ảnh thu nhỏ lại, để lộ khung chat, trên đó đặt nickname wechat của Tân Niệm là Tín Niệm.
Và background của khung chat là một tấm ảnh hơi mờ, thấp thoáng nhìn ra được là lưng của một cô gái, nửa người trên ở trần, đắp ga giường đến eo.
“Ồ, xin lỗi.” Chu Hoài kịp thời thu tay cụp mắt.
Văn Tranh “chậc” một tiếng, lấy lại điện thoại nói: “Không sao, đây là bạn gái tôi.”
…
Tân Niệm về nhà ăn sáng, tắm rửa, tranh thủ gửi ảnh và email đi trước khi trời sáng, sau đó thay đồ, mang giày gót trung, vội vã đến công ty.
Giờ cao điểm buổi sáng vừa mới bắt đầu, trên đường không quá kẹt xe.
Âm sắc của Lê Tương không tệ, cũng có nền tảng thoại chữ, nhưng giọng hát thì rất bình thường, nếu không có thân phận diễn viên nổi tiếng cộng thêm chỉnh sửa hậu kỳ, với chất lượng thế này có lẽ sẽ chẳng ra nổi một bài hát.
Phát xong một bài hát, DJ bắt đầu đánh giá, thường ngày DJ này rất độc miệng thế mà lần này lại rất nương tay, đưa ra ba ưu điểm, còn giải thích kỹ càng từng điểm, còn khuyết điểm chỉ nhắc khéo một câu rồi thôi.
10 phút sau, Tân Niệm đến công ty.
Vừa đến trước cửa bộ phận đã nghe thấy những tiếng nói xôn xao.
Đây là một công ty truyền thông có quy mô tầm trung.
Tân Niệm là tổ trưởng tổ A của bộ phận tin tức, dùng chung văn phòng với tổ trưởng tổ B là Triệu Chính Trưng.
Hai tổ có quan hệ cạnh tranh, nhưng bề ngoài vẫn rất hoà thuận.
Đến trước bàn làm việc, Tân Niệm lấy hai hộp trong túi ra trước, hộp lớn hơn được gói bằng giấy, cô cầm trong tay, hộp nhỏ hơn thì lặng lẽ để lại vào túi.
Lúc đi ngang qua bàn làm việc của Triệu Chính Trưng, cô đặt hộp lớn xuống.
Triệu Chính Trưng là một người đàn ông hơn 30 tuổi, vẫn chưa đến tuổi trung niên đầu hơi thưa tóc nhưng không phải dạng béo phì.
Lúc này anh ta đang ăn sáng, thấy hành động của Tân Niệm thì lập tức cười rạng rỡ: “Cô xem cô lại giở trò này, lần sau không được như vậy nữa nhé!”
Tân Niệm đáp lại bằng nụ cười, cầm ly nước đi ra ngoài, đến phòng trà nước nấu cafe trước, rồi bưng ly đến văn phòng của chủ quản bộ phận, Hứa Vĩ.
Tân Niệm ngồi xuống, Hứa Vĩ quay laptop về phía cô, trên màn hình là ảnh mà tối qua cô chụp được.
“Đúng là tin tức lớn.”
Một tay Tân Niệm mò vào túi.
Hứa Vĩ lại nói: “Đáng tiếc không thể đăng.”
Bàn tay đang cầm hộp của Tân Niệm cứng lại, sau đó sắc mặt như thường để cái hộp lên bàn: “Bông tai chị dâu nhờ em mua, phiên bản giới hạn, không dễ gì mới nhờ người mua được.”
Hứa Vĩ mở hộp ra nhìn: “Bao nhiêu tiền?”
Tân Niệm: “Không cần đâu, trước giờ anh luôn quna tâm em, đây là việc em nên làm.”
Hứa Vĩ: “Lại để cô phải tốn kém rồi, cứ hai ba ngày cô ấy lại nhờ cô tìm người mua đồ, để tôi về nói cô ấy.”
Nhưng Tân Niệm đã lập tức quay lại chủ đề: “Tại sao không thể đăng, lại bị đè xuống sao?”
Hứa Vĩ vừa để cái hộp vào trong ngăn kéo vừa nói: “Chức quyền của tôi có hạn thôi.”
Tân Niệm khoanh hai tay, cười hỏi: “Lần này cô ta đã cho công ty lợi ích gì?”
Hứa Vĩ trừng cô nhưng vẫn nói sự thật: “Phỏng vấn độc quyền tại phim trường của bộ phim sau, và một ít tiền tài trợ.”
Tân Niệm bắt đầu đưa ra điều kiện: “Để tổ B đi phỏng vấn đi, tháng này em muốn nhiều tiền hoa hồng hơn.”
Hứa Vĩ cười: “Biết ngay là cô sẽ không khách sáo mà, được rồi!”
Tân Niệm cầm ly đứng dậy, lại nói thêm câu: “Vậy em tiếp tục theo dõi.”
Hứa Vĩ: “Ừm, kín đáo thôi.”
Đương nhiên là phải theo dõi tiếp.
Bên này tiếp tục theo dõi, bên kia tiếp tục đè lại, cả hai bên đều không buông tay.
Mọi người đều hiểu rằng càng đè sẽ càng nhiều tin, đợi đến một ngày thời cơ đến rồi, không đè được nữa, có người muốn kiếm chuyện, “tin mật” tích tụ như núi sẽ bị tung ra.
Đến lúc đó một đám người kéo đến như ong vỡ tổ, có người cháy nhà hôi của, có người bỏ đá xuống giếng, không chỉ đặc sắc mà còn có thể nuôi sống cả một công ty quy mô nhỏ.
Sau khi rời khỏi văn phòng của Hứa Vĩ, Tân Niệm không về văn phòng của mình ngay mà đến khu làm việc của mấy người tổ A trước.
Một cấp dưới nữ nhìn máy tính đến say mê, đến khi Tân Niệm đến gần mới vội vàng đổi cửa sổ.
Tân Niệm dừng chân cười hỏi: “Đang xem gì đó?”
Cấp dưới chột dạ ho khan: “Dạ… tiểu thuyết trên mạng.”
Tân Niệm: “Của ai đó, tôi xem nào.”
Cấp dưới không nghe ra giọng của Tân Niệm là vui hay giận, chỉ thấy cô cứ mãi nhìn mình nên chỉ đành bật lại qua cửa sổ kia.
Tư thế của Tân Niệm không thay đổi, nhấp một ngụm cafe, mắt lướt qua tên tác giả: Dê Con Tuyệt Vọng
Tên của quyển tiểu thuyết là “Cô Ấy Có Tội”.
Tân Niệm hỏi: “Nói về gì?”
Cấp dưới nhỏ giọng đáp: “Là một quyển tiểu thuyết trinh thám kể về những vụ án liên hoàn dựa trên câu chuyện thật ngoài đời.”
Tân Niệm: “Câu chuyện nào?”
Cấp dưới: “Dạ, thì là vụ bất động sản Thừa Văn chấn động… ở thành phố Giang mấy năm trước đó chị.”
Tân Niệm: “Ồ, nếu đã tên là “Cô Ấy Có Tội”, vậy thì là bắt đầu từ góc độ của Cố Dao rồi?”
Cấp dưới: “Không sai, chính là cô ấy! Em nhớ hình như chị còn từng phỏng vấn cô ấy.”
Tân Niệm cười, không đáp.
Cố Dao là nhân vật gốc của quyển tiểu thuyết này.
Năm đó, bất động sản Thừa Văn hàng đầu thành phố Giang ầm ầm sụp đổ chỉ trong một đêm, mặc dù sự việc gây chấn động, nhưng hiệu ứng dây chuyền và điều mà người dân quan tâm lại không phải bởi vì toà nhà sụp đổ, mà là đủ “phiên bản câu chuyện” được đồn đãi.
Tin tức giống như tác phẩm nghệ thuật vậy, phải có câu chuyện thì mới có người xem, như vậy mới thu hút được hiệu ứng domino.
Hơn nữa không phải câu chuyện gì cũng được, mặc dù nói là phải thu hút người khác, nhưng thực tế là phải thu hút “nhân tính”.
Câu chuyện của bất động sản Thừa Văn vừa vặn phù hợp với điều này. Con gái Cố Dao của chủ tịch hội đồng quản trị Cố Thừa Văn đã ẩn náu trong “tập đoàn tội phạm” này mười năm, tự mình dấn thân tìm kiếm chứng cứ để lấy được tài liệu then chốt, nắm được cốt lõi, thậm chí muốn tự mình tham gia vào, cuối cùng khiến cả công ty bất động sản rớt đài, Cố Thừa Văn gieo gió gặt bão, cuối cùng chết trong một nhà xưởng bỏ hoang nào đó.
Mặc dù phía cảnh sát không công khai nội tình điều tra vụ án với bên ngoài, nhưng giới truyền thông không chỗ nào không lọt, chỉ cần đào ra được ba phần “sự thật”, cộng thêm bảy phần kịch tính tự tưởng tượng là đủ để đạt được KPI cho cả một năm rồi.
Năm đó Tân Niệm vừa hay làm được điều này, nhờ vào chút khứu giác, chút may mắn, chút thủ đoạn, tiết lộ nội tình mà những bên khác không đào được, thu hút được ánh mắt của rất nhiều người, cũng khiến bản thân có cơ hội bộc lộ tài năng, thăng chức lên tổ trưởng của tổ A.
Cấp dưới quan sát Tân Niệm một lúc lâu, thấy cô không tức giận mới thăm dò nói: “Đúng rồi chị Tân, lúc đầu sao chị lại nghĩ đến việc chạy đến thành phố Giang đào tin tức vậy?”
Tân Niệm liếc cô ta: “Tôi cũng đâu muốn chạy đi xa như vậy, bởi vì nghỉ không xin phép suýt nữa bị đuổi thôi. Không còn cách nào, ai bảo thành phố Xuân bình yên như vậy chứ.”
Cô nói xong thì quay lại văn phòng của mình.
Lúc này tổ viên tổ B đang kề tai nói nhỏ với Triệu Chính Trưng: “Lúc nãy cô ta lại đi tìm chủ biên, tôi nghe nói cô ta là bạn thân của vợ chủ biên, còn thường xuyên mua đồ cho vợ chủ biên đấy!”
“Còn có chuyện này sao?”
“Ủa? Tổ trưởng anh không biết hả? Ồ, chắc chắn là vì cô ta đề phòng anh rồi!”
“Được rồi được rồi, cậu nói mấy lời này ở đây được rồi, đừng có ra ngoài loan tin bậy bạ đấy.”
“Hừ, đương nhiên là em không ngốc như vậy!”
Thấy Tân Niệm đi vào, tổ viên kia lập tức im lặng rời đi.
Tân Niệm trở về chỗ ngồi của mình, nghe thấy Triệu Chính Trưng “tốt bụng” nhắc nhở: “Mới sáng sớm, cô vẫn nên chú ý một chút, ở bên ngoài đang truyền nhau…”
Tân Niệm không đáp, chỉ mở máy tính tìm trang web mà cô đã lưu, trong đó có một cột là tác giả “Dê Con Tuyệt Vọng”, cô lập tức ấn vào đường link của cuốn “Cô Ấy Có Tội”.
Văn án chỉ có hai câu:
[Đến nhân gian này, mỗi một người đều mang theo sứ mệnh của riêng mình.
Mà sứ mệnh của cô ấy chính là đền tội.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)