Ngọn đèn trên tủ đầu giường trong phòng ngủ sáng lên.
Cô gái trên giường đang ngủ say nhưng không yên giấc lắm, cô hít thở hơi gấp, thoáng xen lẫn âm mũi.
Màn hình điện thoại bên gối đột nhiên sáng lên, cùng lúc đó phát ra từng tiếng thông báo.
Tân Niệm bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng.
Trong chăn, cô vẫn giữ nguyên tư thế ngủ uốn éo, một tay đè lên ngực, một tay nắm chặt gối, cơ thể nằm xiêu vẹo, một chân thò ra ngoài.
Tân Niệm thở dốc, cử động bàn tay hơi tê, đợi đỡ hơn mới vươn tay về phía điện thoại.
15 tin nhắn được gửi đến liên tục.
Văn Tranh: [Đường Phúc Dân!]
Chỉ có ba chữ, sau đó là 14 tấm ảnh.
Bây giờ là 3 giờ sáng nhưng những tấm ảnh được chụp rất rõ ràng. Một chiếc xe hơi cao cấp đụng vào vòng xoay, đầu xe lõm vào.
Một người phụ nữ loạng choạng rời khỏi ghế phó lái, vịn vào xe đi vòng qua bên ghế lái, mở cửa ra, nói gì đó với người đàn ông bên trong.
Người đàn ông ngồi trên ghế lái mê man, yếu ớt đáp lại gì đó.
Người phụ nữ lấy điện thoại từ túi anh ta ra, quét mặt anh ta để mở máy.
Mặc dù sắc mặt cô ấy trắng bệch nhưng trông vẫn rất bình tĩnh, đợi cuộc gọi kết nối rồi thì nhanh chóng dặn dò gì đó.
Xem đến đây, Tân Niệm đã chạy xuống giường, không kịp thay váy ngủ mà chỉ khoác áo khoác dài bên ngoài, đội khẩu trang và nón vào, cầm chìa khoá xe và điện thoại rồi ra khỏi nhà.
Đêm khuya trên đường gần như không có xe, chưa đến 15 phút, xe của Tân Niệm đã đến con đường gần hiện trường.
Xe của Văn Tranh đã dừng ở đó từ sớm, anh đang dùng máy ảnh phóng to để chụp hiện trường vụ tai nạn.
Tân Niệm lấy kính viễn vọng từ cốp xe ra, leo thẳng lên xe của Văn Tranh, nhìn ra một hướng khác từ cửa sổ của ghế sau.
Trước xe có một bụi cây thấp che chắn, xuyên qua kẽ lá, cô nhanh chóng nhìn thấy nửa sau xe của vụ tai nạn.
Có một chiếc xe khác dừng phía sau chiếc xe đó.
Hai người đàn ông bước xuống xe.
Một người nửa đêm còn mặc âu phục chỉn chu.
Người còn lại thì vội vàng, áo quần lộn xộn, người đó là tài xế.
Người đàn ông mặc âu phục đi đến trước mặt người phụ nữ kia, người phụ nữ nói gì đó.
Không lâu sau, người đàn ông ngồi trên ghế lái đã được bọn họ đỡ ra, nửa lôi nửa kéo vào chiếc xe phía sau.
Người đàn ông mặc âu phục cũng trở về xe, để lại tài xế vẫn chưa sửa soạn xong quần áo.
Sau khi chiếc xe thứ hai nhanh chóng rời khỏi hiện trường, tài xế ngồi vào ghế lái, lau đi tất cả dấu vết rồi in lại dấu mới lên.
Người phụ nữ đứng bên cạnh quan sát toàn bộ quá trình, thỉnh thoảng lại chỉ ra chỗ sai sót, trong lúc đó còn liếc về phía camera, rồi gọi một cuộc điện thoại.
Sau khi tất cả đã ổn thoả, người phụ nữ mở cửa ra xe ngồi vào.
Tân Niệm buông kính viễn vọng xuống, dựa vào lưng ghế không nói gì.
Đợi Văn Tranh cất máy ảnh, chui vào ghế sau, cô đón lấy máy ảnh xem từng tấm, nghe anh lầu bầu: “Anh đã nói rồi, chắc chắn bắt được! Nhìn xem, nói tới là tới!”
Tân Niệm hờ hững xem xong, nói với anh: “Gửi cho em.”
Văn Tranh lưu hình vào laptop, vừa thao tác vừa chẳng mấy nghiêm túc hỏi: “Lần này định xử lý thế nào?”
“Đăng.” Tân Niệm nhìn màn hình, chỉ thốt ra một chữ.
Văn Tranh cười châm chọc, động tác nhanh chóng: “Em chắc chắn?”
Sau khi Tân Niệm nhận được hình thì xem lại trên điện thoại, rồi nghiêng đầu nhìn anh.
Ánh sáng trong xe vốn đã mờ, ánh sáng từ laptop chỉ soi sáng được nửa bên mặt của hai người, bên còn lại chìm trong bóng tối, cả hốc mắt và ánh mắt chế nhạo cũng bị bóng tối bao trùm.
Tân Niệm không lên tiếng, nhưng ánh mắt lại rất đặc sắc.
Văn Tranh đóng laptop lại, nhoài đến gần cô, đồng thời tay cũng ngựa quen đường cũ mà mò lên đùi cô.
“Sẽ bị đè xuống thôi.”
Đúng vậy, đây không phải lần đầu tiên.
Mục tin tức nóng thật sự đều không diễn ra vào ban ngày.
Tân Niệm: “Vấn đề nằm ở con người.”
Văn Tranh cười dán lên, hôn lên cổ cô, tay cũng thò vào trong váy ngủ của cô, giọng nói ấm áp hơn: “Lâu lắm rồi không làm.”
Tân Niệm quay mặt đi, liếc xéo anh một cách ghét bỏ: “Bao lâu rồi anh không đánh răng vậy, hôi quá?”
Văn Tranh: “Mẹ nó, không phải em cũng chưa đánh răng đấy sao!”
Tân Niệm dùng một tay đẩy mặt anh ra, mở cửa đi về xe của mình.
Văn Tranh không đuổi theo, chỉ nằm sấp trên cửa sổ, mập mờ gọi: “Niệm Niệm~”
Tân Niệm dừng chân quay người.
Mặt Văn Tranh đểu giả: “Ngày mai anh tắm rửa sạch sẽ rồi đến tìm em nhé?”
Tân Niệm cười: “Tin tức lớn, không rảnh.”
Văn Tranh: “Ha ha, anh đánh cược với em, em không được đăng đâu.”
…
Trời đã hửng sáng nhưng Văn Tranh không về nhà.
Anh dừng xe phía sau một tiệm ăn gia đình, đi vòng qua con đường nhỏ sau bếp, gõ cửa vài cái.
Cửa mở ra.
Người đàn ông ra mở cửa có thân hình cao to vạm vỡ, còn có một vết sẹo ở góc mày.
Văn Tranh đi theo anh ta vào trong, thấy một đám đàn ông ở sau bếp đang chuẩn bị thức ăn, không nói lời nào mà vào phòng thay đồ để thay quần áo.
Thay được một nửa, người đàn ông có vết sẹo ở góc mày đi vào: “Có người mới đến, anh Khi bảo anh lát nữa đi phỏng vấn, làm ca đêm.”
Văn Tranh nhìn anh ta: “Nhà giam nào?”
Người đàn ông nói: “Lâm Tân.”
Văn Tranh không hỏi thêm nữa, cởi bộ đồng phục đầu bếp mới mặc được một nửa ra, thay thành bộ đồ thường ngày sạch sẽ.
Lúc này, người mới mà bọn họ nói đang ngồi trước bàn ăn bên ngoài, hai tay đặt lên bàn, dưới tay đè một túi giấy.
Văn Tranh đi qua hành lang, vừa đến gần vừa đánh giá, người đó tuy đang ngồi nhưng không khó để nhìn ra vóc người mảnh khảnh, bờ vai rộng dày, ống tay áo xắn đến cùi chỏ, để lộ đường cong cơ bắp trên tay, đã từng luyện võ.
Nhưng sau bếp cũng có những “con nhà võ”, mọi người đều ra từ các nhà giam xung quanh thành phố Xuân, đã cải tà quy chính, chẳng có ước mơ hay hoài bão gì, chỉ muốn ở trong tiệm ăn này kiếm chút tiền nuôi sống bản thân.
Nhưng Văn Tranh không giống bọn họ, có thể nói anh thuộc một đường dây khác, là thám tử tư mà người đời hay gọi, chủ yếu làm ca đêm.
Người phụ trách chính nơi này là “anh Khi”, rất ít khi xuất hiện, chỉ điều cho Văn Tranh mấy người giúp đỡ có phản ứng nhanh, cơ thể tráng kiện, có kỹ thuật chụp ảnh và theo dõi tốt, nhưng bọn họ đều làm ca ngày.
Văn Tranh kéo ghế ra ngồi xuống, khoanh tay đánh giá người kia.
Người đàn ông kia cũng nâng mắt lên, góc cạnh sắc bén, ánh mắt thoáng vẻ kiên nghị và chút nhạy bén.
Trong lúc Văn Tranh đánh giá người đàn ông kia thì đối phương cũng đang quan sát anh.
Văn Tranh hỏi trước: “Tên gì?”
“Chu Hoài.”
Chu Hoài đưa tờ giấy trên bàn cho Văn Tranh.
Văn Tranh cầm lên xem lướt qua, hiểu sơ về lai lịch của Chu Hoài, anh ta 28 tuổi, ra tù được gần ba năm, từng làm vài công việc lặt vặt, có kinh nghiệm sửa xe và chụp ảnh.
Mặc dù trên tài liệu đã ghi rõ nguyên nhân anh ta vào tù, nhưng Văn Tranh vẫn hỏi theo thông lệ: “Tại sao lại ngồi tù?”
Chu Hoài: “Ngộ sát người ta.”
Văn Tranh lại hỏi: “Người nào? Nguyên nhân gì?”
Chu Hoài dừng hai giây mới trả lời: “Bạn học, bởi vì xảy ra mâu thuẫn, lỡ tay làm đối phương…”
Văn Tranh nhìn Chu Hoài lần nữa, anh ta không né tránh.
Văn Tranh đổi câu hỏi: “Thực ra công việc sau bếp càng ổn định hơn, vì sao lại muốn theo tôi làm việc này?”
Chu Hoài: “Tôi cần tiền, chỗ anh kiếm được nhiều tiền hơn.”
Rất thẳng thắn.
Văn Tranh có chút cảm tình với anh ta: “Cần tiền làm gì, thiếu nợ, cờ bạc?”
Chu Hoài: “Tôi phải nuôi người nhà bạn học đó.”
Ồ.
Văn Tranh nhanh chóng tự nghĩ ra một vài nguyên nhân, ví dụ như ngoại trừ bồi thường dân sự theo phán quyết ra, đối phương còn yêu cầu phí sinh hoạt ngoài lề, hơn nữa còn thường xuyên đòi, càng ngày càng nhiều.
Nhưng cũng không còn cách nào khác, người xưa nói giết người đền mạng, Chu Hoài đã không phải đền mạng thì đành phải bồi thường nhiều hơn ở những phương diện khác thôi.
Cho là chuộc tội cũng được, bù đắp cũng được, đáng tiếc dù có làm thế nào, mạng của bạn học đó cũng sẽ không về lại được.
Văn Tranh nói: “Đi theo tôi không nhàn đâu nhé, đừng thấy buổi tối ít người ít xe, thực ra càng nguy hiểm hơn, gặp phải cảnh sát tuần tra, liếc mắt là biết cậu có tiền án. Nếu như bị kiểm tra máy ảnh và hình thì sẽ không thể giải thích rõ được. Tôi nói trước, lỡ như đụng phải họng súng, cậu phải tự mình chịu, không liên quan gì đến tôi, đến chỗ này đâu, biết chưa?”
Chu Hoài gật đầu, sau đó hỏi: “Vậy anh giải quyết những vụ đó thế nào?”
Văn Tranh nửa thật nửa giả cười nói: “Đương nhiên là trốn rồi. Đúng rồi, trở về nhớ tìm người xem bát tự cho cậu, ra ngoài nhớ xem ngày Hoàng đạo, nếu hôm nào không nên ra ngoài mà bắt buộc phải đi thì nhớ mang theo bùa hộ mệnh bên người. Nếu như vậy mà vẫn không được thì là do cậu xui xẻo rồi, đừng làm ca đêm nữa.”
Chu Hoài cười: “Tôi sẽ cẩn thận.”
“Mặc dù là do anh Khi sắp xếp, nhưng cậu cũng phải thể hiện một chút.” Văn Tranh vừa nói vừa mở điện thoại rồi mở một trang giới thiệu trên Baidu ra: “Nhìn, cậu biết cô ta chứ?”
Lê Tương, diễn viên đang nổi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)