Trời đã tối nhưng trong nhà không bật đèn, chỉ có ánh đèn phía xa ngoài cửa sổ rọi vào khiến bóng của cửa sổ phản chiếu dưới mặt đất.
Tân Niệm về nhà ngồi ngẩn người rất lâu, cuối cùng vẫn mở máy tính vượt tường lửa, vào trang web Confession.
Tài khoản của cô tên Victim.
Không, phải là của bọn cô.
Mấy hôm nay đều không có đăng gì mới, nhưng hậu đài có lịch sử đăng nhập, có một địa chỉ IP tối nào cũng online, nhưng không phải là cô.
Tân Niệm đăng một bài ở chế độ chỉ mình tôi thấy: [Gặp mặt đi.]
Trong một tiếng sau đó, Tân Niệm luôn duy trì trạng thái đăng nhập, thỉnh thoảng lại xem tivi một lúc.
Cô không ăn cơm tối, chỉ lấy hai miếng bánh ngọt trong tủ lạnh ra, pha thêm một ly hồng trà.
Khoảng gần 9 giờ, cô ra khỏi nhà vệ sinh, nhìn lướt qua laptop, lúc này mới phát hiện tài khoản đăng nhập nãy giờ đã bị văng ra.
Tim Tân Niệm đập nhanh hai nhịp, ngồi xuống kiên nhẫn chờ đợi.
Qua năm phút sau, cô đăng nhập lần nữa.
Hậu đài xuất hiện trạng thái bài đăng mới, cũng ở chế độ chỉ mình tôi thấy.
Nội dung là thời gian và địa điểm, còn kèm theo câu: [Sẽ có xe đến đón cậu.]
Tân Niệm tắt máy, lại nhìn thời gian, cũng sắp đến giờ rồi.
Cô cầm điện thoại, tìm bút ghi âm rồi đi ra ngoài.
Tân Niệm quấn chiếc áo khoác lông mặc ở nhà, đeo khẩu trang, mang đôi giày vải bình thường, dáng vẻ giống như đến siêu thị gần nhà để mua đồ.
Đi ra khỏi khu chung cư, cô chào hỏi bảo vệ gác cổng như bình thường, rồi nhanh chóng đến góc rẽ đầu tiên của khu chung cư.
Không đến ba phút, một chiếc xe từ từ dừng trước mặt cô.
Cửa tự động mở ra, Tân Niệm bước lên.
Trong xe chỉ có tài xế, suốt quãng đường đi hai người đều không nói gì với nhau, tài xế chỉ nhìn lướt qua Tân Niệm qua kính chiếu hậu.
Tân Niệm nhìn ra ngoài cửa sổ, tay cầm điện thoại, cho dù vẻ mặt hay tâm trạng cũng đều rất căng thẳng.
Xe chạy khoảng nửa tiếng rồi dừng lại ở khu biệt thự lần trước.
Biệt thự của Lê Tương ở bên trong cùng, người ở đây khá ít và rất kín đáo, mặc dù do cô ấy đứng tên nhưng cô ấy rất ít khi đến đây, mỗi lần đến đều không ngồi xe của công ty.
Nơi mà giới truyền thông quen thuộc là một toà chung cư khác của cô ấy nằm trong trung tâm thành phố.
Chiếc xe lái vào bãi đậu xe, Tân Niệm xuống xe, không nhìn trái nhìn phải mà mở cánh cửa dẫn vào nhà chính.
Trong biệt thự hơi vắng lạnh, bình thường chỉ có một dì giúp việc phụ trách quét dọn ngôi nhà.
Phòng khách chỉ bật một ngọn đèn, đa số đồ nội thất đều ẩn trong bóng đêm, chỉ có chỗ sofa là sáng lên một góc.
Tân Niệm vào phòng bếp rót một ly nước nóng rồi ngồi trên sofa chờ đợi.
Mấy phút sau, cầu thang vang lên tiếng bước chân.
Trên người Lê Tương còn vươn hơi nước, đầu tóc mới khô một nửa, làn da cô ấy trắng nõn, đôi mắt chứa ý cười trông rất long lanh, đôi môi hơi đỏ.
“Cuối cùng cũng không kìm được mà tìm tôi rồi.”
Đây là câu đầu tiên của Lê Tương sau khi xuống lầu, cô ấy ngồi đối diện Tân Niệm, mỉm cười.
Tân Niệm yên lặng quan sát sự bình tĩnh trên mặt Lê Tương và sự lạnh nhạt giấu dưới nụ cười.
Hai người họ rất hiểu rõ nhau, rõ đến mức chỉ với một ánh nhìn đã có thể nhìn thấu ý sâu xa của đối phương.
Nhưng mấy năm nay, hai người ngày càng xa lạ, càng đi càng xa.
“Tôi có vài vấn đề muốn chứng thực.” Cuối cùng Tân Niệm lên tiếng.
Lê Tương vẫn cười: “Được thôi, giống như trước kia, mỗi người một câu, như vậy sẽ công bằng hơn.”
Tân Niệm: “Hứa Vĩ và công ty đều do cậu sắp đặt? Anh ấy quan tâm tôi như vậy là đều là ý của cậu.”
Lê Tương: “Nếu không phải tôi, cậu sẽ chẳng thể nào có được tự do trong công việc đến vậy. Tự cậu biết mình làm việc quá giới hạn thế nào, có công ty nào mà chịu được, có thể để cậu đùa giỡn như vậy?”
Đúng vậy, bây giờ nghĩ lại, cô hết lần này đến lần khác cung cấp tin hot của Lê Tương với công ty, nhưng công ty chưa từng nhắc nhờ hoặc trói buộc lời nói và việc làm của cô.
Mấy năm nay Lê Tương đã “mua” không ít bí mật của mình từ các công ty truyền thông và chó săn, nhưng cô ấy sẽ không khoan nhượng cho bất kỳ bên nào xem cô ấy như máy ATM dài hạn, cô ấy có cách để giải quyết tận gốc vấn đề.
Giọng Lê Tương rất nhẹ: “Nói thẳng ra thì Hứa Vĩ chỉ là một nhân vật nhỏ, đến sếp lớn của công ty cũ của cậu cũng là người của Hoa Thắng.”
Tân Niệm chẳng thấy bất ngờ với điều này.
Mấy năm nay, công ty cũ tiết lộ không ít tin tức trong giới nhưng lại rất “nương tay” với Lê Tương. Trước kia cô còn tưởng rằng là do Lê Tương đã bỏ tiền ra để dàn xếp, thì ra tất cả chỉ là một vở kịch.
Lê Tương lại lên tiếng: “Đến lượt tôi hỏi cậu, tại sao cậu muốn chống đối với tôi?”
Tân Niệm: “Cậu hẳn nên biết chứ.”
Lê Tương: “Tôi muốn nghe chính miệng cậu nói.”
Tân Niệm: “Không có ai muốn sống dưới sự đe doạ của người khác, tôi chịu đủ giọng điệu chọn lọc tự nhiên của cậu rồi, bây giờ cậu càng ngày càng giống Cận Tầm rồi đó.”
Lê Tương tiếp lời: “Tôi đang đe doạ cậu, nhưng cậu cũng được lợi mà, tôi đâu có đối xử tệ với cậu. Còn về Cận Tầm, nếu không phải năm đó cậu bảo tôi đi tìm anh ấy, chúng ta sẽ đến mức như ngày hôm nay sao? Nếu không phải mấy năm nay tôi luôn cố gắng, cậu sẽ được sống tốt thế sao? Bây giờ cậu còn cắn ngược lại tôi.”
Tân Niệm hít sâu một hơi: “Tôi chỉ muốn làm lại từ đầu, giữa cậu và tôi không còn liên quan nữa.”
Lê Tương nói một cách quả quyết: “Không thể nào.”
Ngọn đèn đang sáng chiếu rọi nửa bên mặt của hai người, nửa bên còn lại chìm vào trong bóng tối, sự nhấp nhô của ngũ quan cũng tạo nên bóng râm trên mặt, khiến biểu cảm của hai người trông kỳ dị vô cùng.
Lê Tương: “Chuyện năm đó là do hai ta cùng làm, dựa vào đâu mà một mình tôi phải gánh chịu hậu quả, cậu đừng hòng thoát thân.”
Tân Niệm: “Vậy cậu muốn thế nào? Bây giờ tôi chỉ có một thân một mình, còn có thể đe doạ gì đến cậu chứ?”
Lê Tương khẽ cười: “Không phải còn có người bạn trai sao?”
Lê Tương đứng lại, bởi vì thay đổi góc độ nên ánh sáng rọi lên gương mặt cô ấy thêm vài mảng tối: “Tuỳ cậu tin hay không, Triệu Chính Trưng vốn chẳng có tư cách để đe doạ đến tôi, tôi cũng sẽ không lãng phí sức lực vì loại người này.”
Mặc dù giọng của Lê Tương rất nhẹ, nhưng lời nói lại khá có lý.
Đây cũng là điều khiến Tân Niệm nghi ngờ mấy ngày qua. Triệu Chính Trưng đúng là không đủ trình, cũng chẳng đủ trọng lượng. Với địa vị và quan hệ hiện tại của Lê Tương, có người sẵn sàng quét sạch chướng ngại cho cô ấy, đúng là chẳng cần cô ấy phải động não suy nghĩ.
Tân Niệm: “Trước khi Triệu Chính Trưng bị hại thì đang điều tra về cậu, bạn gái của anh ta là Giang Thu.”
Lê Tương ngồi xuống lại: “Thì ra đây mới là mục đích cậu tìm tôi. Tôi biết chuyện này, Giang Thu đã không còn làm việc cho tôi nữa, cô ta kết bạn với ai không liên quan đến tôi.”
“Cũng không hẳn là hoàn toàn không liên quan.” Tân Niệm tiếp lời: “Giang Thu và Hứa Vĩ có quan hệ mập mờ.”
Lê Tương sửng sốt, giữa mày hiện lên vẻ ngạc nhiên.
Chỉ với biểu cảm nhỏ xíu này, Tân Niệm đã hiểu ra Lê Tương thật sự không biết, nhưng ngoại trừ ngạc nhiên, vào khoảnh khắc vừa rồi, hình như cô ấy còn liên tưởng đến chuyện gì khác.
Tân Niệm: “Có phải cậu nghĩ ra gì đó?”
Lê Tương hỏi ngược lại: “Sao cậu biết Triệu Chính Trưng đang điều tra tôi? Bạn trai làm thám tử tư kia của cậu nói sao?”
Tân Niệm bình thản lắc đầu: “Tôi và Triệu Chính Trưng ít nhiều gì cũng từng làm chung, bị tôi vô tình phát hiện ra. Hơn nữa tôi mới nghỉ việc, anh ta đã lập tức qua copy hình trong máy tính tôi, sau đó thì bị sát hại. May mà trong đó không chỉ có ảnh của cậu mà còn có những người khác trong giới, bây giờ cảnh sát đang điều tra từng thứ. Đúng rồi, bọn họ có tìm đến cậu không?”
Lê Tương gật đầu: “Do nhân viên của tôi tiếp đón. Mấy hôm đó lịch trình của tôi rất đầy, lại chẳng có tiếp xúc với Triệu Chính Trưng, sao lại nghi ngờ tôi chứ.”
“Cậu chắc chắn?” Tân Niệm lấy điện thoại mở đoạn ghi âm kia cho cô ấy nghe.
Quả nhiên Lê Tương thay đổi sắc mặt.
Tân Niệm bắt đầu mở to mắt nói dối: “Nếu không phải Triệu Chính Trưng uống say lỡ miệng nói ra, tôi cũng không dám tin thì ra anh ta lại biết nhiều chuyện của cậu như vậy. Triệu Chính Trưng từng tiếp xúc với cậu, hơn nữa không chỉ một lần… Có phải anh ta từng tống tiền cậu không? Nhưng tôi đoán chắc hẳn không phải dùng thân phận của cậu để làm to chuyện, gan của anh ta không lớn đến vậy, chắc là bắt tay từ việc khác, ví dụ như ông chủ của nhãn hiệu sữa bò mà cậu làm đại diện phát ngôn, ông ta và hai nghệ sĩ nhỏ của Tâm Điền là do cậu dắt mối. Nghe nói số tiền bịt miệng này đủ để Triệu Chính Trưng trả hết tiền vay mua nhà, nhưng anh ta lại bị sát hại ngay vào lúc đó, cậu nói xem nếu cảnh sát biết chuyện này, bọn họ sẽ nghĩ thế nào?”
Tân Niệm nói như thật, Lê Tương cũng dần tin thật, bởi vì những điểm mấu chốt trong đó đều là thật, phần mà Tân Niệm nói dối không hề thay đổi phương hướng của câu chuyện, nhưng lại vừa hay giấu đi sự tồn tại của Chu Hoài.
Bỗng chốc hai cô gái nhìn vào mắt nhau, không ai nhường ai, giống như lần đầu tiên hai cô ngả bài, lần đầu tiên nhắc đến việc mỗi người một ngả vào mấy năm trước.
Một lúc lâu sau, vẻ mặt của Lê Tương dịu đi rồi lên tiếng, giọng còn nhẹ hơn vừa rồi: “Cái chết của Triệu Chính Trưng không phải do tôi làm, cũng không phải ý của tôi. Nếu bởi vì chuyện này mà tôi bị cảnh sát làm phiền, ảnh hưởng đến sự nghiệp, cuộc sống của tôi, khiến bao cố gắng nhiều năm của tôi bị huỷ trong một chốc, đến lúc đó… cậu đừng có trách tôi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)