Thứ sáu, Dư Việt nghỉ phép.
Gần đến trưa, chuông cửa vang lên lần thứ nhất, là shipper giao đồ ăn.
Dư Việt mua ba món ăn và hai phần cơm, đi vào phòng bếp nấu thêm nửa nồi canh.
Nửa tiếng sau, chuông cửa vang lên lần nữa.
Dư Việt ra mở cửa, người đến là Chu Hoài.
Hai người nhìn nhau cười.
Dư Việt tránh đường: “Vào đi.”
Sau khi Chu Hoài vào thì nhìn quanh một vòng, diện tích nhà Dư Việt không lớn, chỉ có một phòng ngủ và một phòng khách, nội thất không nhiều nhưng cũng xem như gọn gàng sạch sẽ.
Chu Hoài hỏi: “Sao lại ở một mình? Bạn gái đâu?”
Dư Việt lấy đồ ăn ra khỏi túi rồi đi múc canh: “Cô ấy cần không gian của riêng mình, mà lúc tôi bận rộn thì cũng chẳng lo cho cô ấy được.”
Chu Hoài rửa tay, qua giúp Dư Việt.
Dư Việt lấy mấy lon bia ra: “Hai ngày nay không cần trực ban, uống chút nhé?”
Chu Hoài cười ngồi xuống: “Nhiều nhất một lon thôi, buổi tối tôi còn có việc.”
Hai người cụng ly, Dư Việt bỗng cảm thán: “Nếu không phải nghe đồng nghiệp của phòng Quản lý trại giam nói, tôi còn không biết cậu đã ra ngoài lâu vậy rồi. Nghe nói cậu còn lập công mấy lần trong đó.”
Chu Hoài chỉ “ừ” một tiếng, không muốn nhắc đến nhiều.
Dư Việt đánh giá Chu Hoài, từ lúc anh ta vào cửa, Dư Việt đã ngửi thấy “mùi” khác với người thường từ anh ta, không phải bởi vì anh ta từng có tiền án.
Dư Việt hỏi: “Mấy năm nay cậu làm gì, đến thành phố Xuân lâu vậy rồi, sao không đến tìm tôi.”
Chu Hoài không trả lời mà buông đũa xuống, lấy một túi giấy to bằng bàn tay từ trong túi áo khoác vừa cởi ra để bên cạnh, đặt trước mặt Dư Việt.
Dư Việt nhìn lướt qua, vừa hỏi “Gì vậy” vừa mở ra, sắc mặt đang thả lỏng dần trở nên nghiêm túc, sau đó lại hiện lên vẻ nghi ngờ.
Đó là một xấp ảnh, hơn nữa đều là ảnh xoay quanh cuộc sống của Triệu Chính Trưng.
Chu Hoài: “Đây là công việc hiện tại của tôi, vừa hay Triệu Chính Trưng là người uỷ thác của tôi. Tôi nghĩ mấy tấm ảnh này có lẽ sẽ giúp được cho các cậu. Tôi biết các cậu có chế độ tố cáo có thưởng, nhưng tôi không lấy tiền đâu, vì tôi không muốn quá phô trương.”
Dư Việt đang tiêu hoá những thông tin Chu Hoài vừa tiết lộ, nhưng câu hỏi đầu tiên lại không hề liên quan đến Triệu Chính Trưng: “Cậu làm ngành này là bởi vì… chú Chu sao?”
Dư Việt hơi chần chừ khi nói ba chữ cuối.
Trong thời gian Chu Hoài ngồi tù, Dư Việt từng đi thăm anh ta, sau đó anh được điều đến thành phố Xuân, bận rộn nhiều việc nên không có đi thăm nữa, nhưng cũng có nhờ vả bạn học cấp ba ở Lâm Tân trông chừng giúp.
Quan hệ lúc học cấp ba của Dư Việt và Chu Hoài rất thân thiết, Dư Việt biết rõ chuyện nhà họ Chu, đương nhiên cũng biết việc bố của Chu Hoài tự nhiên mất tích là một nút thắt trong lòng anh ta.
Trước lúc đó, bố mẹ của Chu Hoài đã ly hôn, chị anh ta đi theo mẹ ruột, còn Chu Hoài đi theo bố.
Chu Hoài cụp mắt, giọng rất thấp: “Ông ấy đã mất tích 20 năm rồi. 5 năm trước chị tôi đến toà án xin giấy tuyên bố tử vong, nhưng tôi vẫn cảm thấy dù có chết cũng phải tìm được hài cốt. Chỉ có tìm được hài cốt mới làm sáng tỏ được nguyên nhân chết, dù sao cũng không thể dùng lý do “mất tích không rõ nguyên nhân” để kết luận.”
Chu Hoài là một người cố chấp.
Dư Việt biết đứng ở góc độ của người ngoài, anh không có lập trường để khuyên Chu Hoài bớt buồn nên cũng không hỏi nhiều nữa, chỉ thầm thở dài, sau đó lật xem những tấm ảnh.
Có mấy tấm chụp Giang Thu, bạn gái của Triệu Chính Trưng. Có ảnh cô ta đến trung tâm thương mại mua sắm, có ảnh cô ta ra vào thẩm mỹ viện và tiệm làm tóc cao cấp, thậm chí còn có ảnh vào cơ sở phẫu thuật thẩm mỹ.
Ngoài ra còn có ảnh của Hứa Vĩ và Tân Niệm, đồng nghiệp cũ của Triệu Chính Trưng.
Dư Việt xem qua một lượt, hỏi: “Trong lúc theo dõi, cậu có phát hiện ra gì không?”
Nếu đổi lại là một người bình thường, Dư Việt cần phải đưa ra câu hỏi có mục tiêu rõ ràng hơn, cũng phải dẫn dắt nhiều hơn, nhưng Chu Hoài thì khác, anh ta từng lập công với phòng Quản lý trại giam, bây giờ lại đang làm thám tử tư, mức độ nhạy bén với các “đầu mối” không hề kém hơn cảnh sát.
“Hôm nay tôi nói với cậu chuyện này cũng xem như hỗ trợ cảnh sát điều tra.” Chu Hoài gửi một địa chỉ cho Dư Việt: “Căn nhà này do mẹ của Giang Thu đứng tên, nhưng mẹ cô ta không ở đây, còn Giang Thu thì thường xuyên đến. Tên mà cô ta đăng ký trong thẩm mỹ viện, tiệm làm tóc và cơ sở phẫu thuật thẩm mỹ đều là của mẹ cô ta, sử dụng tổng cộng hơn hai triệu.”
Dư Việt nhanh chóng đối chiếu với nguồn thu nhập của Giang Thu, cô ta chỉ là một công nhân viên chức bình thường của một công ty quảng cáo, tiền lương mỗi tháng không đến 10 ngàn, trước kia lúc cảnh sát hỏi, cô ta còn nói là vì Triệu Chính Trưng cứ mua mô hình lung tung, hai người không trả nổi tiền mua nhà nên mới mãi chưa kết hôn.
Ngôi nhà mà Triệu Chính Trưng ở khi còn sống đúng là vẫn đang trả tiền vay như Giang Thu nói.
Xem lại những tấm ảnh này, mặc dù Dư Việt không quá rành về đồ xa xỉ nhưng cũng biết những nhãn hiệu hàng đầu, nếu là quần áo thì chưa chắc anh đã biết giá cả, nhưng anh biết túi xách mà Giang Thu cầm trong tấm ảnh trị giá bao nhiêu con số.
Dư Việt hỏi: “Triệu Chính Trưng có từng nói với cậu tiền của Giang Thu từ đâu có không? Còn nữa, tại sao anh ta phải điều tra bạn gái của mình?”
Chu Hoài nói: “Anh ta không nói kỹ, nhưng tôi có ấn tượng sâu sắc với hai câu, một câu là “Tại sao bắt ông đây phải gánh tất cả mạo hiểm, còn cô ta thì thảnh thơi đi chơi, ăn no uống say với gian phu chứ”, còn một câu là “Nếu có một ngày tôi xảy ra chuyện gì, cậu nhớ phải giúp tôi cố cáo hai người họ”.”
Lúc Chu Hoài nhắc đến “gian phu”, Dư Việt cũng vừa lúc lật đến ảnh của Hứa Vĩ, trong đó có những tấm ảnh chụp lén Hứa Vĩ ra vào công ty, cũng có ảnh chụp anh ta ở cùng vợ con trong ngày nghỉ, và cả ảnh anh ta cùng Giang Thu lần lượt ra vào khu chung cư.
Dư Việt hỏi: “Anh ta nói với cậu hai câu này vào lúc nào?”
Chu Hoài trả lời: “Mấy ngày trước khi xảy ra chuyện, chúng tôi từng gặp nhau, sau khi anh ta đồng ý chi trả khoản cuối thì mất liên lạc.”
Dư Việt không nói gì, trong đầu đang liên kết những manh mối mà phía cảnh sát điều tra được cùng những tấm ảnh chứng cứ mà Chu Hoài cung cấp.
Chắc hẳn Triệu Chính Trưng biết tiền của Giang Thu từ đâu mà có, hơn nữa anh ta còn tham gia vào.
Vì không muốn để lại lịch sử chuyển ra chuyển vào khoản tiền lớn trong tài khoản dưới tên mình nên đã dùng tài khoản của mẹ Giang Thu, chứng tỏ giữa hai người họ từng rất tin tưởng nhau, hoặc là Giang Thu đã thuyết phục Triệu Chính Trưng, dù sao hai người đã phát triển đến giai đoạn bàn chuyện cưới sinh rồi.
Sau đó vì nguyên nhân gì đó, hai người không kết hôn, theo lời Giang Thu nói thì là do Triệu Chính Trưng không ổn định, đem hết tất cả tiền tiết kiệm đi mua mô hình.
Nhưng bây giờ xem ra là do Giang Thu nói dối.
Giang Thu dùng số tiền chuyển vào tài khoản của mẹ mình để tiêu xài hưởng thụ, còn cùng Hứa Vĩ phát triển mối quan hệ mập mờ.
Sau khi Triệu Chính Trưng phát hiện ra chuyện này thì tìm thám tử tư để điều tra, hy vọng có được chứng cứ xác thực hơn, phản kích hai người đó.
Nhưng đúng vào lúc đó, Triệu Chính Trưng đã bị giết hại.
Cũng có nghĩa là bây giờ vụ án này có hai hướng điều tra: Một là nguồn thu nhập không rõ ràng - Triệu Chính Trưng đang tống tiền ai. Hai là người dùng số tiền – Giang Thu và Hứa Vĩ.
Suy nghĩ đến đây, Dư Việt lại lấy ảnh chụp lén Tân Niệm ở phía dưới ra: “Cô ta là đồng nghiệp cũ của Triệu Chính Trưng, chúng tôi nghi ngờ cô ta biết vài chuyện. Cô ta đã nghỉ việc rồi, ngay mấy ngày trước khi Triệu Chính Trưng bị hại.”
“Tôi biết, tôi quen cô ta.” Chu Hoài thẳng thắn: “Đúng hơn là quen bạn trai của cô ta, và trong danh sách điều tra mà Triệu Chính Trưng uỷ thác tôi cũng bao gồm cô ta, nên tôi có biết.”
Dư Việt lại hỏi: “Vậy cậu có phát hiện gì đặc biệt không?”
Chu Hoài nói: “Tôi chỉ biết cô ta cũng đang theo dõi chân tướng việc Triệu Chính Trưng bị sát hại, công ty mà cô ta đang làm bây giờ là Truyền thông Vũ Thịnh, bài viết mấy hôm trước là do bộ phận cô ta đăng.”
Dư Việt không tiếp lời.
Qua quá trình điều tra của bọn họ, Tân Niệm không được xếp vào danh sách tình nghi, đặc biệt là sau khi bọn họ xác định nguyên nhân dẫn đến vụ án mạng của Triệu Chính Trưng liên quan đến tiền tài.
Bây giờ lời của Chu Hoài đồng nghĩa với việc chứng thực suy đoán của bọn họ.
Triệu Chính Trưng cần tiền, không chỉ vì cứu vãn “tổn thất” của bản thân mình, mà còn để thuê thám tử tư, để mua mô hình, để trả tiền vay mua nhà, và còn ôm tâm lý báo thù.
Anh ta tổn thất rất nhiều tiền ở chỗ Giang Thu, nếu đã không lấy lại được thì chỉ đành bù đắp từ phía khác.
Tân Niệm vào nghề trễ hơn Triệu Chính Trưng nhưng lại kiếm được nhiều hơn anh ta, hơn nữa lại được công ty coi trọng, bình thường cúi đầu không gặp thì ngẩng đầu cũng gặp, cô rất dễ trở thành cái đinh trong mắt Triệu Chính Trưng.
Dư Việt từng xử lý vài vụ án cố ý tổn thương người khác, kẻ tình nghi chỉ trích nạn nhân đã gây áp lực và sỉ nhục tinh thần họ, lại còn thích khoe mẽ, đặc biệt là trong lúc họ phải chạy đôn chạy đáo vì mấy ngàn tiền thuê phòng, tiền sinh hoạt phí và tiền thưởng tết thì nạn nhân lại bình thản nói họ biết rằng nạn nhân có một khoản tiền gửi sắp đến hạn, có thể rút ra 10 ngàn để ăn tết ấm no.
Theo lý mà nói, hai chuyện này không liên quan đến nhau, nhưng 10 ngàn mà nạn nhân rút ra lại khiến kẻ tình nghi đang muốn phát tiết có được mục tiêu thù địch cụ thể.
Giống như trạng thái của Triệu Chính Trưng trước khi bị giết, tiền của anh ta bị bạn gái “cướp” mất, bạn gái lại cùng cấp trên cắm cho anh ta cái sừng, mà vào lúc này, Tân Niệm lại tiện tay tặng anh ta một mô hình, chẳng hề để tâm đến giá cả.
Vì vậy anh ta đã điều tra luôn cả Tân Niệm. Anh ta biết cô cũng không trong sạch gì. Chuyện gì cũng có cái giá của nó, mỗi người chắc hẳn đều phải trả giá cho bí mật và danh dự của mình.
…
Sau khi ăn trưa, Chu Hoài rời đi trước, một mình Dư Việt dọn dẹp phòng bếp.
Vừa dọn xong chuẩn bị đi vứt rác, ngoài cửa vang lên tiếng động.
Cửa mở ra, Dư Việt đi ra, chạm mặt cô gái trẻ vừa vào.
Dư Việt cười, vừa lau tay vừa hỏi: “Sao tự nhiên lại đến đây, ăn cơm chưa?”
Người đến là bạn gái anh.
Cô gái để hộp cơm trong tay xuống, nói: “Em biết anh thích ăn bánh nhân thịt của tiệm này nên đã cố tình xếp hàng mua. Vốn định gửi wechat cho anh nhưng em cứ mãi nghĩ về tình tiết nên quên mất… Đúng rồi, có phải anh đã ăn rồi không?”
Dư Việt nói: “Ừ, buổi trưa có một bạn học cũ đến, tụi anh cùng ăn rồi, còn uống chút bia. Còn em?”
Cô gái lắc đầu, vừa định lên tiếng thì bụng lại phát ra tiếng “ùng ục”.
Hai người cùng bật cười.
Dư Việt quay lại vào bếp: “Trong nồi còn canh, anh hâm nóng lại cho em, em ăn bánh thịt nhân lúc còn nóng đi.”
Cô gái đáp vâng.
Mấy phút sau, Dư Việt bưng một chén canh nóng ra, nhưng không thấy cô gái ngồi trước bàn ăn nữa.
Anh bỏ chén canh xuống, vào phòng nhìn, bên cạnh chiếc giường đơn có một kệ sách nhỏ, cô gái đang ngồi trên ghế nhỏ trước kệ sách, cúi đầu, trên đùi đặt quyển “Tâm Lý Học Điều Tra”.
Cô ấy xem rất tập trung, dường như không chú ý đến tiếng động phía sau.
Trên kệ sách là sách giáo khoa Dư Việt học trước kia, có những quyển là sách đọc bên ngoài, còn có vài quyển được mua sau khi làm cảnh sát hình sự để giết thời gian, tất cả đều liên quan đến điều tra hình sự.
Cho đến khi Dư Việt đến gần muốn hù cô ấy, cô gái mới đột nhiên nói: “Em biết anh đang ở phía sau.”
Dư Việt khẽ cười: “Tai thính thật đấy.”
Cô gái đứng dậy, lấy hai quyển sách từ trên kệ, một quyển “Khoa Học Kỹ Thuật Hình Sự” và một quyển “Tâm Thần Học Pháp Y”, sau đó nói: “Em mượn ba quyển này xem nhé, tháng sau trả anh.”
Dư Việt chỉ nhìn qua đã hiểu: “Chuẩn bị cho quyển mới hay là vì quyển hiện tại?”
Cô gái: “Hai việc này đâu có xung đột với nhau, bây giờ cần, cuốn sau cũng cần. À đã trễ rồi, em phải về viết tiếp đây.”
Cô gái lướt qua Dư Việt đi ra cửa.
Dư Việt đi theo: “Chỗ anh có máy tính, em ăn cơm trước đi, buổi chiều cứ ở đây viết.”
Cô gái vừa thay giày vừa nói: “Không được, em nhất định phải dùng máy tính của mình, ở trong nhà của mình mới viết được, đổi hoàn cảnh khác em không có cảm giác an toàn, không tập trung viết được.”
Dư Việt thở dài, nhân lúc cô gái chưa đi, kéo cô ấy lại: “Vậy sao này ở chung thì phải làm sao?”
Cô gái nép trong lòng anh, cười nói: “Đến lúc đó em sẽ từ từ làm quen, được rồi, em đã hứa với độc giả là tối nay sẽ đăng chương mới rồi.”
Dư Việt vốn định hẹn cô ấy cùng xem phim vào ngày nghỉ, bây giờ xem ra kế hoạch thất bại rồi.
Nghề nghiệp tự do mà còn bận rộn hơn cả anh, đăng chương mới là việc quan trọng hàng đầu.
Cô gái đang định ra khỏi cửa.
Cửa vừa mở ra một khe hở, cô ấy lại quay về, nói với vẻ mặt kỳ quái: “Suýt nữa quên hỏi, anh nói xem sự xấu xa của một người có thể lớn đến mức nào? Có khi nào chỉ vì chút chuyện nhỏ mà lấy mạng người khác không?”
Cô ấy hỏi không đầu không đuôi nhưng Dư Việt đã quen rồi, chắc chắn là cô ấy đang nghĩ đến một nhân vật hoặc tình tiết nào đó, trước kia lúc hai người chưa yêu nhau, thỉnh thoảng cô ấy cũng hỏi như vậy.
Dư Việt nói: “Chuyện này phải dựa vào tính cách của mỗi người, không thể kết luận chung được. Nhưng đúng là có vài vụ án, nguyên nhân chỉ bởi vì xảy ra chút cãi vã nhỏ nhặt.”
Cô gái nêu ví dụ: “Nếu một người đè nén 8 hoặc 10 năm, anh ta đã bị PTSD thậm chí là biến đổi tâm lý, anh ta cần một nơi để phát tiết, mà đúng lúc này có người không cẩn thận kích thích anh ta, vậy có khi nào vừa hay trở thành mục tiêu phát tiết không?”
Dư Việt tiếp lời: “Có thể. Dưới tình huống vô cùng phẫn nộ, adrenalin của con người sẽ tăng cao, tự mình không thể làm giảm được, cần phải làm ra hành động đặc biệt nào đó để phát tiết hết cảm xúc thì mới khôi phục bình tĩnh.”
Cô gái: “Nhưng nói đi cũng phải nói lại, càng là người quen thân thì càng dễ xảy ra mâu thuẫn đúng không? Người quen thân thì sẽ biết rất nhiều bí mật của nhau, cũng có cơ hội phản bội, tỷ lệ phạm tội cao hơn nhiều so với người lạ.”
Dư Việt cười: “Xem ra em đã có câu trả lời rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)