Tân Niệm do dự đến chiều, cuối cùng vẫn gửi tin nhắn cho Chu Hoài: [Anh làm thám tử tư có phải đơn nào cũng nhận không? Chỗ tôi có một đơn, anh nhận không.]
Chu Hoài trả lời rất nhanh: [Cho tôi thông tin.]
Tân Niệm: [Anh có sẵn rồi đó. Mục tiêu theo dõi: Lê Tương.]
Chu Hoài: [Cô rất thông minh.]
Tân Niệm: [Sao, không dám hay là có gì băn khoăn?]
Lần này Chu Hoài im lặng nửa phút rồi gửi một địa chỉ qua: [Tôi đang ở đây, dừng xe gần đó rồi đi qua đây.]
…
Điểm hẹn không xa nội thành lắm, gần một khu nhà tập thể ở ngoại ô thành phố.
Chỗ này có thể dừng xe bên đường nhưng Tân Niệm vẫn đậu trong bãi xe nhỏ cách điểm hẹn gần trăm mét, sau đó đi bộ đến chỗ Chu Hoài.
Lúc sắp đến khu nhà tập thể, Tân Niệm nhìn thấy xe của Chu Hoài.
Cô bước lên nhìn Chu Hoài đang ngồi trên ghế lái, sau đó mở cửa ngồi vào ghế phó lái.
Chu Hoài không để ý đến cô, vẫn nhìn chằm chằm cửa sau của khu nhà ở phía trước.
Tân Niệm: “Đang theo dõi?”
Chu Hoài: “Ừ.”
Tân Niệm lại hỏi: “Vậy bây giờ anh có tiện nói chuyện không, tôi muốn mua tất cả những tấm ảnh liên quan đến Lê Tương và Triệu Chính Trưng mà anh có.”
Chu Hoài liếc cô: “Tham lam nhỉ, bao nhiêu tiền?”
Tân Niệm: “Anh ra giá trước đi, để tôi coi thử.”
Giọng của Chu Hoài như đang đùa giỡn: “Một triệu.”
Tân Niệm: “Đây là “giá trên trời” mà anh nói trước đó?”
Chu Hoài: “Sao, chê ít à, vậy thì hai triệu.”
Tân Niệm đáp: “Tôi không có nhiều tiền như vậy, mà cho dù có thì những tấm ảnh đó cũng chẳng đáng cái giá này.”
Chu Hoài khẽ cười: “Có biết tin XXX bao nuôi vợ bé đã tốn bao nhiêu tiền để đè xuống không?”
Anh ta nói đến nam diễn viên rất nổi tiếng vào mấy năm trước, đã kết hôn, tiền thù lao lên đến bảy con số.
Tân Niệm tiếp lời: “20 triệu.”
Chu Hoài cười: “Vì vậy giá tôi đưa ra đâu có cao.”
Tân Niệm: “Đúng là không cao, nhưng ngoại trừ tôi thì vốn chẳng có ai muốn có. Anh biết tôi đang săn tin của Lê Tương nên nói tin Triệu Chính Trưng bị giết hại cho Văn Tranh biết, lại chuẩn bị ba tấm ảnh để khiến tôi tin án mạng của Triệu Chính Trưng liên quan đến Lê Tương, như vậy anh sẽ dễ dàng kiếm được một khoản tiền. Nhưng vấn đề là nếu “hàng tồn” trong tay anh thật sự chứng minh được chuyện này, tại sao anh không báo cảnh sát? Tại sao không dứt khoát đi tống tiền Lê Tương?”
Trước mắt đây là cách giải thích hợp lý nhất về mặt logic, cho dù trong lòng Tân Niệm chất chứa bao mối nghi ngờ thì vẫn luôn cảm thấy mục tiêu của Chu Hoài không phải là tiền.
Chu Hoài không trả lời thẳng câu hỏi của Tân Niệm, anh ta chỉ nhìn về phía trước mà cười, dường như vẫn đang ngẫm lại câu nói của cô, cũng không biết đang suy nghĩ gì mà càng nghĩ càng buồn cười.
Tân Niệm dần thấy buồn bực bởi nụ cười của anh ta, nhưng cô không nổi cáu, cô cảm thấy đây là cái bẫy của Chu Hoài, anh ta muốn làm loạn mạch suy nghĩ của cô để đạt được mục đích nâng giá của mình.
Chu Hoài dùng khoé mắt liếc cô: “Tôi có nói cái chết của Triệu Chính Trưng liên quan đến Lê Tương sao? Tôi chỉ nói đúng sự thật là khi Triệu Chính Trưng còn sống đã nhờ tôi điều tra vài chuyện.”
Tân Niệm: “Anh không nói thẳng, nhưng lời nói và việc làm của anh ám chỉ như vậy.”
Chu Hoài: “Vấn đề nằm ở chỗ, tại sao cô cảm thấy tôi đang ám chỉ chuyện này?”
“Bởi vì…” Tân Niệm vừa định trả lời thì bỗng ngừng lại.
Chu Hoài thẳng thắn chỉ ra: “Với tư duy của người bình thường, sau khi nghe thấy hai chuyện này sẽ không vô thức liên hệ chúng với nhau, sẽ chỉ cảm thấy một nghệ sĩ đang nổi tiếng chẳng cần vì một vài tấm ảnh không có căn cứ mà gây ra án mạng. Còn phản ứng đầu tiên của cô lại khác người ta.”
Tân Niệm không tiếp lời.
Chu Hoài lại bổ sung: “Cô có phản ứng này chẳng lẽ là vì cô rất hiểu Lê Tương, cho rằng cô ta có thể làm ra loại chuyện này, hay vì nguyên nhân gì khác?”
Lần này Tân Niệm không im lặng nữa: “Còn anh thì sao? Lúc Văn Tranh đưa tôi đến tìm anh, anh đã chuẩn bị ảnh trước rồi, chẳng lẽ anh biết trước tôi sẽ có phản ứng thế nào sao, dựa vào đâu?”
Cô vừa dứt lời, mắt hai người chạm nhau trong giây lát.
Chu Hoài: “Phản ứng rất nhanh.”
Tân Niệm: “Rốt cuộc anh chụp được những gì.”
Nhưng Chu Hoài lại né tránh ánh mắt cô, nhìn về phía cửa sau khu nhà lần nữa.
Lúc này có một người phụ nữ đi ra từ cửa nhỏ của khu nhà, Chu Hoài lập tức cầm máy ảnh lên nhấn màn trập.
Tân Niệm nhìn qua theo, cô không thấy rõ dáng vẻ của người đó, chỉ có thể nhìn thấy cô ta mặc một chiếc váy hoạ tiết hoa, dưới chân mang đôi bốt, bên ngoài còn khoác chiếc áo khoác dày.
Người phụ nữ chỉ đứng bên đường nửa phút, một chiếc xe taxi công nghệ lái đến trước mặt cô ta.
Đợi xe đi xa rồi, Chu Hoài hỏi: “Có biết cô ta là ai không?”
Tân Niệm nhìn qua: “Tôi nên biết sao?”
Nụ cười Chu Hoài kỳ lạ: “Triệu Chính Trưng có một người bạn gái, đã bàn đến chuyện cưới gả từ một năm trước, nhưng mãi đến trước khi anh ta bị giết hại cũng chưa kết hôn.”
Tân Niệm: “Ý anh là cô gái lúc nãy là bạn gái của Triệu Chính Trưng? Anh ta đã bị giết hại rồi, sao anh còn phải theo dõi?”
Chu Hoài chỉ nói: “Thực ra bạn gái của anh ta từng là người trong giới, tên Giang Thu, có ấn tượng không?”
Tân Niệm hỏi: “Hai chữ nào?”
Cô biết Giang Thu.
Nhưng đã nhiều năm cô không nghe đến cái tên này rồi.
Tân Niệm cụp mắt, vẫn cố gắng kiểm soát vẻ mặt: “Cô ấy ở trong khu này?”
Chu Hoài cười lắc đầu: “Chỗ này chỉ là nơi gặp gỡ của cô ta và người tình thôi.”
Tân Niệm: “Vì vậy Triệu Chính Trưng bảo anh đi bắt gian sao? Vậy thì liên quan gì đến Lê Tương? Ảnh chụp bạn gái Triệu Chính Trưng ngoại tình làm gì có giá một triệu.”
Chu Hoài nói: “Đúng là nóng nảy thật.”
Tân Niệm vừa định cãi lại thì Chu Hoài lại giơ máy ảnh lên, một chiếc xe từ từ chạy ra từ cửa sau khu nhà.
Cùng lúc này, điện thoại của Tân Niệm vang lên.
Là Hứa Vĩ.
Tân Niệm vừa nghe máy vừa nhìn về chiếc xe mà Chu Hoài đang chụp.
“Alo.”
Hứa Vĩ nói: “Tôi đã xem bài viết của Vũ Thịnh, tôi nghĩ cô đã biết chuyện Chính Trưng bị hại. Sau đó cảnh sát có đến tìm cô không?”
“Có tìm trước khi đăng bài báo đó. Bây giờ có bài báo rồi, em nghĩ bọn họ vẫn sẽ…” Tân Niệm chỉ nói một nửa.
Hứa Vĩ: “Sẽ cái gì, alo?”
Giọng của Tân Niệm mắc kẹt trong cổ họng, nhìn thẳng về phía chiếc xe đã chạy ra khỏi cổng lớn khu nhà, bây giờ đang dừng ở bên đường. Đó là xe của Hứa Vĩ.
Trong điện thoại, giọng của Hứa Vĩ vẫn liên tục vang lên.
Tân Niệm vội sực tỉnh: “Xin lỗi, vừa rồi tín hiệu không tốt, anh nói gì cơ?”
Hứa Vĩ: “À, lời của cô mới nói được một nửa, nửa sau tôi không nghe thấy.”
Tân Niệm: “Ý của em là hôm đó cảnh sát có đến tìm em, em nói em không biết gì cả, nhưng em nghĩ bọn họ vẫn sẽ đến tìm em nữa. Nhưng anh yên tâm, em sẽ không đánh lạc hướng phán đoán của cảnh sát đâu.”
Hứa Vĩ: “Ừ, cô đã nghỉ việc rồi, chuyện bên tôi cũng không thể làm phiền cô nữa, có gì khó khăn cứ việc nói với tôi, nếu tôi giúp được chắc chắn sẽ giúp.”
Chu Hoài bỏ máy ảnh xuống, nhìn lướt qua Tân Niệm.
Sắc mặt của Tân Niệm tệ hơn lúc nãy nhiều, nhưng giọng điệu lại vững vàng kỳ lạ: “Anh đã giúp em rất nhiều rồi, anh Hứa. Nếu anh có việc cũng phải nhớ gọi cho em bất cứ lúc nào, em sẽ không quên ân tình của anh.”
Hứa Vĩ cười nói: “Xem cô nói kìa, khách sáo quá rồi. Không cần xa cách với tôi như vậy.”
Tân Niệm: “Dạ.”
Sau khi cúp máy, chiếc xe ở đối diện đường rời đi.
Qua một lúc sau, Tân Niệm mới thu lại ánh mắt, nhìn sang Chu Hoài.
Lần này Chu Hoài không cười.
Đây là lần đầu tiên Tân Niệm chú ý đến đôi mắt của anh ta, tròng mắt màu nâu đậm, hốc mắt rất sâu, tròng mắt khảm sâu vào trong như ống kính tiêu cự xa trống rỗng lạnh lẽo.
Tân Niệm thả lỏng nhịp thở hơi căng chặt, thấp giọng trần thuật lại sự thật: “Người tình của Giang Thu là Hứa Vĩ, cấp trên cũ của tôi.”
Chu Hoài gật đầu.
Tân Niệm: “Nếu anh đã tra đến bước này thì chắc hẳn cũng đã biết bối cảnh của Giang Thu.”
Chu Hoài: “Ba năm trước, cô ta từng làm trợ lý sinh hoạt của Lê Tương, cô ta đã quen Triệu Chính Trưng vào thời gian đó.”
Tân Niệm vô thức siết chặt lòng bàn tay.
Thực ra cô từng nghi ngờ, bởi vì có vài chuyện quá thuận lợi trong công việc.
Tân Niệm nghĩ rồi nói: “Triệu Chính Trưng tìm tôi là vì muốn nắm được điểm yếu của Giang Thu và Hứa Vĩ. Hứa Vĩ đã kết hôn, tôi cũng biết vợ anh ấy, cô ấy luôn cảm thấy anh ấy là một người chồng mẫu mực. Ngoại tình với bạn gái của cấp dưới thực ra cũng chỉ là vấn đề đạo đức, nhưng với tính cách của Triệu Chính Trưng, anh ta chắc chắn sẽ không chịu để yên, cũng sẽ không để mọc sừng một cách oan uổng như vậy. Anh ta rất cần tiền, lại còn tham những món lợi nhỏ, anh ta tìm thám tử tư điều tra về Lê Tương và những người bên cạnh mình chẳng qua là vì khoản đầu tư này sẽ đem lại lợi nhuận cao hơn. Chỉ nói về Hứa Vĩ thôi, vì để bảo vệ danh dự và gia đình của mình, anh ấy chắc chắn sẽ cúi đầu với Triệu Chính Trưng. Vốn dĩ chuyện này có thể dùng tiền để giải quyết, thế mà Triệu Chính Trưng lại đột nhiên bị giết hại…”
Nói đến đây, Tân Niệm cười: “Chính vì anh đang giúp Triệu Chính Trưng theo dõi Giang Thu, cộng thêm khứu giác nghề nghiệp, anh mới nghi ngờ việc Triệu Chính Trưng bị hại có liên quan đến hai người đó, vì vậy cho dù không lấy được khoản tiền cuối cùng, anh vẫn tiếp tục theo dõi.”
Thực ra sự nghi ngờ của Chu Hoài rất có lý, Triệu Chính Trưng vừa ra đi, hai người kia đã không kịp chờ đợi như vậy rồi.
Còn nữa, Hứa Vĩ lợi dụng công việc và chức vụ để che đậy, nhiều lần căn dặn cô không được tiết lộ quá nhiều với phía cảnh sát. Bây giờ nghĩ lại, đây là thăm dò, cũng là biểu hiện của sự chột dạ.
“Còn Lê Tương.” Tân Niệm nói tiếp: “Giang Thu từng làm trợ lý của cô ta, biết được vài chuyện của cô ta, có lẽ còn từng nhắc đến với Triệu Chính Trưng, vì vậy Triệu Chính Trưng mới nhờ anh điều tra luôn cả Lê Tương. Những thứ mà anh chụp được có giá trị nhất định, anh vừa không lấy được khoản tiền cuối cùng từ Triệu Chính Trưng, lại không thể dễ dàng bán cho người khác. Anh biết tôi đang điều tra Lê Tương, đúng lúc lại liên quan đến Triệu Chính Trưng, tôi không đến mức giờ trò với anh, hơn nữa tôi cũng có chút tiếng nói ở công ty mới, có thể giành được chút kinh phí. Lúc nãy anh đưa ra ví dụ hai triệu là muốn nói với tôi rằng làm chó săn “rất dễ” đòi tiền từ người nổi tiếng, một triệu mà anh muốn Vũ Thịnh có thể trả được.”
Lúc Tân Niệm diễn tả, cũng đang quan sát biểu cảm của Chu Hoài.
Anh ta dường như che giấu rất nhiều thứ, nhưng lại chẳng phủ nhận những lời cô nói, ngược lại còn gật đầu như đưa ra lời khẳng định khi cô nhắc đến mấy bước ngoặt.
Tân Niệm chuyển chủ đề: “Vậy bây giờ tôi có thể cho anh câu trả lời rằng, với một triệu đó, tôi muốn có những tấm ảnh có giá trị hơn để đảm bảo công ty chúng tôi có lời trong vụ mua bán này, như vậy thì tôi mới có thể thuyết phục được cấp trên. Còn về cá nhân tôi, tôi không có nhiều tiền như vậy, mà cho dù có thì tôi cũng sẽ không mua, vì vậy vụ mua bán này là trên công việc. Thế nào, có dám chứng minh cho tôi thêm một bước không?”
Câu cuối cùng của cô rõ ràng là đang khích Chu Hoài, nếu Chu Hoài không dám đưa ảnh ra, cuộc giao dịch này xem như đàm phán thất bại, sau này nếu anh ta có đồng ý thì cũng chỉ càng rớt giá.
Đáp lại Tân Niệm là tiếng cười khẽ, Chu Hoài nằm sấp lên bánh lái, bả vai run run, ánh mắt sáng như ánh đèn pha.
Sau đó anh ta lấy điện thoại ra, ấn vài cái.
Trong xe nhanh chóng vang lên một đoạn ghi âm, người nói là Triệu Chính Trưng: “Cô ta là người Lâm Tân, tên thật vốn không phải là Lê Tương, đến thân phận của cô ta cũng là giả! Mấy chuyện như làm mối, cùng chia sẻ tài nguyên này nọ trong giới đều chẳng là gì với cô ta, tôi nghe nói cô ta từng dính dáng đến mạng người, là do một ông trùm ở thành phố Xuân dàn xếp giúp cô ta…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
