Tấm ảnh đầu tiên chỉ chụp được một phần sườn mặt của Lê Tương, cô ấy còn đeo khẩu trang, trên đầu đội nón, nhưng Tân Niệm vẫn nhận ra ngay.
Bối cảnh là ở hầm đậu xe nào đó, Lê Tương đứng bên cạnh chiếc xe hơi mở nửa cửa sổ, cúi người một tay đặt lên cửa xe, nói chuyện với người ngồi ở ghế sau.
Nhưng đây không phải xe của cô ấy, biển số xe cũng rất lạ.
Chỉ nhìn tấm hình này vốn chẳng chứng minh được gì.
Nhưng nếu như chỉ là một tấm hình chẳng có gì đáng ngờ, Chu Hoài sẽ không cố tình đưa cô.
Tấm ảnh thứ hai cũng chẳng có gì đặc biệt.
Bối cạnh là trước cửa một tiệm cơm, đám người Lê Tương vừa ra khỏi cửa, hai người bên cạnh cô ấy cũng là nghệ sĩ trong giới nhưng không quá nổi tiếng.
Rõ ràng đây là một buổi ăn riêng tư giữa mấy người trong giới.
Tân Niệm phóng to tấm ảnh, muốn tìm ra câu trả lời từ chi tiết trong đó, nhưng nhìn một lúc vẫn không thu hoạch được gì.
Tấm ảnh thứ ba, nhân vật chính vẫn là Lê Tương. Cô ấy rất xinh đẹp và rạng rỡ, cho dù không đứng dưới ánh đèn chiếu rọi thì vẫn là người nổi bật nhất trong đám đông.
Cô ấy là người đẹp từ trong trứng nước, thậm chí có thể nói là được ông trời ưu ái, gương mặt to bằng bàn tay, thân hình lả lướt, khí chất nổi bật, cho dù ở trong giới giải trí cũng là người có điều kiện tốt nhất.
Lê Tương xuống xe bảo mẫu, cửa xe vẫn chưa đóng lại.
Nửa bên người của Lê Tương bị người khác che mất, đó là một người đàn ông.
Thân hình người đàn ông bình thường, dáng người không quá cao, chỉ cao hơn Lê Tương mang giày thể thao đế dày một chút.
Lê Tương cao khoảng 1m65, mang giày thể thao vào thì khoảng 1m7, suy ra chiều cao của người đàn ông có lẽ không đến 1m75.
Người đàn ông quay lưng về phía ống kính, từ góc độ này không thấy được biểu cảm của anh ta, chỉ có thể đoán có vẻ như anh ta đang làm phiền Lê Tương từ hành động và tư thế của anh ta.
Hơn nữa trên mặt Lê Tương rõ ràng còn hiện vẻ chán ghét và bực bội.
Tân Niệm phóng to tấm ảnh, quan sát kỹ bộ đồ mà người đàn ông mặc, nhưng dù có nhìn thế nào cũng chỉ là bộ đồ bình thường, áo màu xanh đậm, quần màu nâu, đi trên đường đâu đâu cũng thấy.
Nhưng dù nghĩ vậy, cô vẫn cảm thấy hình như từng gặp qua ở đâu đó…
Tân Niệm chống đầu nhớ lại, sau đó tìm đến file tài liệu chứa những tấm ảnh thường ngày, trong đó có rất nhiều ảnh chụp trong tiệc của công ty, tất cả đồng nghiệp đều có mặt.
Triệu Chính Trưng luôn rất sôi nổi trong những bữa tiệc thế này, anh ta ăn được uống được, thường xuyên cầm ly đi chào hỏi khắp nơi, có lúc còn chủ động kính rượu lãnh đạo, và cũng không quên trò chuyện cùng đồng nghiệp.
Tân Niệm bấm xem từng tấm, ngón tay bấm rất nhanh, sau khi xem khoảng mười mấy tấm, đầu ngón tay dừng lại, vội vàng bấm trở về.
Triệu Chính Trưng trong tấm này quay lưng về phía ống kính, áo khoác vừa hay cùng màu cùng kiểu với người đàn ông trong tấm ảnh thứ ba.
Không, không chỉ áo khoác mà còn có quần, đến tư thế đứng đối diện với lãnh đạo cũng y như trong tấm ảnh.
Tân Niệm lại bấm vào tấm ảnh chụp Lê Tương và người đàn ông kia, so sánh mấy lần.
Sau khi chắc chắn không sai, cô nhìn chằm chằm hai tấm ảnh một lúc lâu không nhúc nhích.
Vì vậy Lê Tương từng gặp Triệu Chính Trưng?
Chuyện từ khi nào, tại sao Triệu Chính Trưng chưa từng nhắc đến?
Triệu Chính Trưng có một tật xấu là thích khoe mẽ.
Anh ta rất thích khoác lác, đặc biệt là những chuyện tài giỏi trong quá khứ, lại còn hay thổi phồng lên. Nội dung chẳng có gì ngoài mấy chuyện anh ta từng qua lại với người nào trong giới, bây giờ mấy người đó đã phất lên thế nào, vâng vâng.
Bây giờ có thể nói Lê Tương đang cực kỳ thành công, nếu Triệu Chính Trưng quen biết Lê Tương, đáng lý anh ta sẽ không giấu kín như vậy, đến nửa chữ cũng chưa từng nhắc qua.
Có một cách để giải thích, Triệu Chính Trưng có lý do không thể nhắc tới, với lại anh ta không tin tưởng người của công ty, nên cho dù có uống đến say mèm cũng không tiết lộ nửa chữ.
Sau khi nghĩ ra điều này, Tân Niệm cảm thấy mình đã hơi đánh giá thấp Triệu Chính Trưng rồi.
Vậy thì có một vấn đề.
Chu Hoài đưa cô ba tấm ảnh này rốt cuộc muốn nói gì với cô. Việc Triệu Chính Trưng bị giết hại thật sự có liên quan đến Lê Tương?
Chẳng lẽ Triệu Chính Trưng nắm được vài chuyện của Lê Tương, đem đi tống tiền cô ấy?
Nhưng vấn đề là dù Triệu Chính Trưng tham của hời nhưng không tham nhiều, sẽ không đòi phí bịt miệng quá lớn, huống chi mấy chuyện này trong giới giải trí chưa đến mức phải giết người diệt khẩu.
Còn nữa, cho dù là thám tử tư hay là chó săn theo dõi chụp lén thì ấn màn trập nhanh chóng và liên tục đều là thói quen nghề nghiệp, cho dù chỉ là một động tác nhỏ cũng không thể chỉ chụp mỗi một tấm, vì vậy ba tấm ảnh này chắc chắn còn có câu chuyện phía sau.
Tân Niệm cầm điện thoại lên gửi tin nhắn cho Chu Hoài: [Tôi có vài thắc mắc.]
Cô đợi ba phút, Chu Hoài mới trả lời: [Không tiện.]
Tân Niệm: [Vậy khi nào anh tiện, gặp mặt nói đi.]
Chu Hoài hỏi ngược lại: [Tại sao cô lại muốn biết đến vậy, thuyết phục tôi trước đi.]
Tân Niệm: [Bộ phận chúng tôi đang theo vụ án mạng này. Với lại bất kỳ tin tức nào có giá trị, tôi đều muốn biết.]
Chu Hoài: [Đúng là yêu công việc thật.]
Cô không hiểu anh ta có ý gì, nếu anh ta không muốn xen vào thì cần gì đồng ý với Văn Tranh hẹn gặp cô, còn chuẩn bị trước ba tấm ảnh, anh ta hoàn toàn có thể từ chối mà.
Nếu như cố tình lấp lửng để trêu đùa cô thì bây giờ cũng là lúc nên giải câu đố rồi, trừ khi anh ta cứ thích chọc cô như thế, cố ý mài mòn sự kiên nhẫn của cô.
Cả buổi sáng Tân Niệm đều không làm gì, chỉ xử lý công việc trong văn phòng.
Sau khi bản thảo của Trịnh Sơn được thông qua, bài viết về vụ án của Triệu Chính Trưng nhanh chóng được đăng lên mạng, vừa đến trưa đã gây nên trận thảo luận sôi nổi.
Nếu chỉ viết về một phóng viên bị giết hại thì sẽ không gây nên phản ứng lớn, nhưng trong câu chữ của Trịnh Sơn lại ám chỉ rằng người bị giết hại là một phóng viên giải trí, gần đây đang theo dõi ngôi sao đang nổi nào đó, nhưng không biết tại sao tự nhiên mất tích ba ngày, bây giờ đã được xác định là bị giết hại, thi thể còn bị vứt ở vùng ngoại ô trên núi.
Nói đến ngôi sao đang nổi, cộng đồng mạng lập tức có hứng thú, tự mình bắt đầu đưa ra nhiều suy đoán và âm mưu.
Mặc dù trong đó có số ít người ngoài nghi, nói rằng có lẽ phóng viên giải trí này không may bị cướp bóc nên mới thiệt mạng, nhưng vẫn không qua được lời bàn tán tràn lan của những người lắm chuyện.
Quan trọng nhất là những bài viết trước kia của Vũ Thịnh đều có bằng chứng xác thực, bao gồm những lời tiên đoán nhà nào sẽ sụp đổ, có “hiệu ứng dư luận” nhất định.
Không ít uploader theo sát độ nóng cũng lần lượt lên tiếng, đưa ra phân tích của mình, vì để thu hút sự chú ý, bọn họ liên tục cho ra những bài viết suy đoán khiến người ta liên tưởng.
Thậm chí cộng đồng mạng còn tự mình đưa ra câu hỏi là rốt cuộc chuyện thế nào mà bạn cho rằng đáng để giết người diệt khẩu?
Trong phút chốc những người liên quan hay không liên quan, những người có chứng cứ xác thực hoặc chưa được chứng thực đều được nhắc đến.
Người bị nhắc đến, fans nhà đó lập tức lên tiếng bảo vệ.
Người không bị nhắc đến, antifan chạy đến chê cười họ chưa đủ hot.
Bên này, Tân Niệm nhận được điện thoại của sếp Lưu Cẩn Duệ, cuộc gọi chỉ kéo dài hơn một phút, đa phần là khen ngợi, nhưng cũng có một hai câu bày tỏ khéo sự lo lắng của mình rằng sợ đụng chạm đến phía cảnh tội, sẽ bị trách tội, nên bảo Tân Niệm chú ý chừng mực.
Sau giờ cơm trưa, Tân Niệm gọi Trịnh Sơn và Lâm Tu Sinh vào họp.
Mấy phút đầu đều nói về số liệu và điểm nóng của tin tức lần này, sau đó cô đổi chủ đề, truyền đạt lại ý của Lưu Cẩn Duệ cho Trịnh Sơn.
“Những bài viết sau chỉ nên nói một nửa giấu một nửa, còn lại cứ để những nhà khác đi đào, không liên quan đến chúng ta. Phải trao đổi nhiều hơn với bên pháp vụ, không được chạm vào điểm giới hạn, tránh đắc tội với phía cảnh sát. Cho dù sau này trái bom này được chứng thực là liên quan đến người trong giới, nhưng trước khi chứng thực, những câu từ và hình ảnh mà Vũ Thịnh đăng tuyệt đối không thể phản ánh hay ám chị bất kỳ ngôi sao nổi tiếng nào.”
Cả buổi họp gần như không có chuyện của Lâm Tu Sinh, nhưng Tân Niệm nhận ra anh ta rất không vui.
Trịnh Sơn rời đi trước, Lâm Tu Sinh chưa đi, đóng cửa văn phòng lại rồi bày tỏ thái độ: “Tin tức lần này, tổ giải trí chúng tôi không thể cứ ngồi không chứ?”
Tân Niệm tiếp lời: “Bây giờ vẫn chưa phải là lúc điểm mặt gọi tên, tổ giải trí các anh tạm thời chưa có tác dụng.”
Nhưng Lâm Tu Sinh không cam lòng: “Đúng là vậy, nhưng mà…”
Lâm Tu Sinh còn muốn nói gì đó nhưng đã bị Tân Niệm đưa tay cắt ngang, rồi đưa iPad cho anh ta. Trên màn hình là tấm ảnh thứ hai mà Chu Hoài gửi cho Tân Niệm, Lê Tương cùng vài nghệ sĩ trong giới đi ra từ một tiệm ăn.
Tân Niệm: “Anh Lâm, anh có nhiều kinh nghiệm, ánh mắt cũng tốt hơn tôi, bàn về tuổi tác hay kinh nghiệm, tôi cũng nên gọi anh một tiếng đàn anh. Nhờ anh nhìn xem tấm ảnh này có gì đặc biệt?”
Lâm Tu Sinh nhìn kỹ ba phút, trong lúc đó còn lấy điện thoại của mình ra không biết tra cái gì.
Tân Niệm rót cho anh ta ly nước, nhìn lướt qua điện thoại anh ta, nhưng anh ta dán kính chống nhìn trộm.
Cho đến khi Lâm Tu Sinh trả lại iPad cho Tân Niệm, nói: “Vương Nhất Huy và Trâu Vũ là người của Giải trí Tâm Điền, ký hợp đồng mười năm, hơn nữa còn kèm theo những điều khoản khắt khe.”
Hai người này cũng có mặt trong ảnh, ở hai bên trái và phải của Lê Tương.
Đương nhiên Tân Niệm nhìn thấy điều này: “Còn gì nữa?”
Lâm Tu Sinh: “Giải trí Tâm Điền nợ một khoản lớn, mấy tháng trước có tin đồn là sắp tiêu đời rồi.”
Tân Niệm: “Sau đó không phải đã vượt qua rồi sao?”
Lâm Tu Sinh cười: “Đó là vì tháng trước nữa Vương Nhất Huy và Trâu Vũ đi qua Anh, nói với bên ngoài là đi du lịch, còn mời một giáo viên ở bên đó để dạy diễn xuất.”
Đầu Tân Niệm xoay chuyển rất nhanh: “Ý anh muốn nói là bọn họ không phải đi học mà là giúp Tâm Điền trả nợ?”
Lâm Tu Sinh: “Nghe nói chủ nợ của Tâm Điền là ông chủ của nhãn hiệu sữa bò kia. Ôi, không phải Lê Tương là người đại diện cho nhãn hàng đó sao? Lúc đó ông chủ cũng ở bên đó, lấy danh nghĩa bàn về việc xuất khẩu.”
Vì vậy trong chuyện này, Vương Nhất Huy và Trâu Vũ vì bị hợp đồng trói buộc nên phải qua Anh dâng mình cho đại gia, giải quyết món nợ của Tâm Điền.
Còn Lê Tương là người giới thiệu?
Tân Niệm lúc lâu không nói gì, chỉ mỉm cười nhìn Lâm Tu Sinh.
Sau đó cô nói: “Có vài tin tức giá trị, anh dám đăng không?”
Lâm Tu Sinh: “Này thì tôi không dám đâu!”
Tân Niệm: “Sợ phỏng tay?”
Lâm Tu Sinh cười khan.
Tân Niệm lại hỏi: “Vậy ai nói cho anh biết tin tức đó? Có thể cho tôi biết không?”
Lâm Tu Sinh ậm ờ.
Cho đến khi Tân Niệm nói: “Anh Lâm, hai ta đứng chung trên một con thuyền, anh tiết lộ cho tôi thì sau này tôi mới nhớ đến anh, anh thấy sao?”
Lúc này Lâm Tu Sinh mới nhoài người đến gần bàn hơn, đè thấp giọng: “Hai chúng ta giao trước nhé, nếu sau này cô tự mình lỡ miệng thì đừng nói tôi không cảnh báo trước.”
Tân Niệm khẽ cười: “Đương nhiên.”
Lâm Tu Sinh: “Thực ra nguồn gốc của tin này cũng không liên quan gì đến tôi, nếu không phải có người uống say khoác lác với bạn bè thì tôi cũng không biết được.”
Trong lòng Tân Niệm căng lên: “Người mà anh nói… không phải là Triệu Chính Trưng đấy chứ?”
“Còn không phải anh ta sao!” Lâm Tu Sinh nói: “Nhưng tôi nói rõ trước, tôi không có qua lại gì với anh ta cả, là vì vừa hay tôi quen một người bạn nối khố của anh ta, cũng tiếp xúc một chút với giới này. Bọn họ thường hay uống rượu khoác lác với nhau, Triệu Chính Trưng luôn nghĩ gì nói đó với cậu ta, là do chính miệng cậu ta nói đó, nhờ có Tâm Điền mà tiền vay để mua nhà của anh ta cũng sắp trả hết rồi!”
Tân Niệm: “Ý cậu là Triệu Chính Trưng lợi dụng tin này để kiếm một khoản tiền bịt miệng?”
Lâm Tu Sinh nhấn mạnh: “Là một khoản lớn.”
Tân Niệm im lặng.
Mấy phút sau, Lâm Tu Sinh rời đi.
Tân Niệm lập tức lên mạng tra cứu tin tức liên quan đến việc Lê Tương đại diện phát ngôn cho nhãn hàng sữa bò.
Quả nhiên có một tin nhắc đến việc nhãn hàng này sắp mở rộng sang thị trường Anh và châu Âu.
Còn một tin khác tiết lộ hợp tác chiến lược giữa nhãn hàng này với một doanh nghiệp nổi tiếng của thành phố Xuân, mà doanh nghiệp này thuộc về nhà họ Cận.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, những chuyện thế này trong giới giải trí đâu đâu cũng thấy, việc này thì có liên quan gì đến án mạng của Triệu Chính Trưng chứ? Cho dù bị phóng viên giải trí đào ra, bỏ tiền là có thể dàn xếp ổn thoả, nếu chỉ vì chút chuyện này mà giết người, thế thì trên người nghệ sĩ nổi tiếng phải cõng bao nhiêu mạng người đây?
Không hợp lý chút nào.
Có khi nào là Chu Hoài mắc bệnh nghề nghiệp, thấy ai cũng đáng ngờ, cộng thêm Triệu Chính Trưng bảo anh ta theo dõi Lê Tương, mà anh ta cũng chụp được vài thứ, nên mới liên kết lại tất cả “sự trùng hợp” với nhau chăng?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
