Những người đó nói đúng một câu.
Bản chất của những người có dị năng lực này là cướp bóc.
Có lẽ bọn họ có khả năng sống sót trong biển thây ma vô tri vô giác không có trí thông minh kia, nhưng ở trong tay đám ngươi này, bọn họ chỉ có thể bị coi như vật thí nghiệm mà hành hạ đến chết.
Chỉ có một cơ hội.
Giang Thời Ly nghiến chặt răng, bắt đầu chạy bán sống bán chết.
Cô hoàn toàn không biết mình đã chạy được bao lâu, hay đã chạy đến nơi nào, cô chỉ cảm nhận được từng ngụm khí lạnh không ngừng tràn vào từ cổ họng, khiến hơi thở của cô gần như ngừng lại.
Cơ thể cô vẫn chưa hồi phục, nên lúc này chỉ có thể thở hổn hển, cảm thấy vô cùng khó thở, cộng thêm địa hình xung quanh đây phức tạp, chỉ cần không chú ý một chút là sẽ ngã xuống.
Quả nhiên, chạy được mười mấy phút, chân cô đột nhiên bước hụt vào khoảng không, cả người mất thăng bằng mà ngã nhào xuống đất, lăn hơn mười vòng rồi đập mạnh vào một cái cây, cuối cùng mới dừng lại được.
Đau chết cô rồi... Cô cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình như bị vỡ nát, đau đến mức cô đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi.
Vươn tay lau đi vết máu trên khóe miệng, cô vừa bò dậy, đã nhìn thấy trước mặt mình có một con thây ma méo mó xấu xí, toàn thân dính đầy thứ mủ dính nhớp.
Giang Thời Ly kinh hãi vội vàng lùi lại, nhưng vừa lùi bước, cô lại thấy cách đó không xa có một người đang nằm thoi thóp trong đống thây ma.
Cảnh tượng có chút rùng rợn, khiến người ta không thể thốt thành lời.
Giang Thời Ly ngẩn người vài giây, cô lùi lại hai bước, cảm thấy tình hình này rất không ổn, đặc biệt là người đàn ông bị cắn xé trong đống thây ma kia... sao lại quen mắt như vậy chứ.
Cô còn chưa kịp rời đi, ai ngờ cô gái mà cô vừa cứu mạng kia lại đột nhiên xông ra, chạy thẳng đến chỗ người đàn ông bị thây ma vây quanh: "Em đến cứu anh!"
Trong đầu Giang Thời Ly đột nhiên hiện lên đôi mắt sắc lạnh thoáng qua vào ban ngày, cô hét lớn: "Đừng nhúc nhích! Anh ta là người có năng lực! Anh ta cố ý!"
Ngay khi lời nói vừa dứt, Giang Thời Ly còn chưa kịp phản ứng thì cô bé kia đã bị một người đàn ông đột nhiên bật dậy từ lớp đất , nơi bị lũ thây ma bao vây, anh bóp cổ, rồi ném mạnh cô gái kia xuống đất.
Giang Thời Ly vừa ngẩng đầu lên đã chạm phải đôi mắt đỏ ngầu đáng sợ của người đàn ông kia.
Đôi mắt đỏ ngầu với đồng tử dọc. Chúng lạnh lẽo và khát máu, giống như một con thú dữ hung tợn có thể nổi cơn thịnh nộ bất cứ lúc nào.
Giang Thời Ly bị sát khí trong mắt anh dọa cho run rẩy, thậm chí không thể cử động hai chân.
Toàn thân người này được bao phủ bởi một làn sương đen, khuôn mặt cũng bị che khuất, khiến người ta không thể nhìn rõ, chỉ có thể mơ hồ nhận ra đó là một người đàn ông cao to.
Ngoài lớp sương đen dày đặc này, trên người anh còn có máu, dưới lớp máu đỏ sẫm là cơ bụng săn chắc được chấp vá bằng vô số vết thương đáng sợ, cơ thể anh đầy thương tích, trông giống như vừa thoát khỏi đống thây ma bằng tay không vậy.
Những con thây ma đang gào thét ngoài kia... Trong nháy mắt đã quỳ phục dưới chân anh rồi.
Một người như vậy lại đi cùng với hàng vạn thây ma, sao có thể là nam chính căm ghét thây ma đến tận xương tủy, giết sạch không tha chứ?
Nếu không phải Lộ Diêm Kinh thì anh chỉ có thể là một thây ma cấp độ biến dị cao trong đàn, đã sớm biến dị ra ý thức riêng của mình, thậm chí còn có thể là thủ lĩnh trong đàn.
Giang Thời Ly gần như không dám nhìn anh, trong đầu hiện lên vô số khả năng, đồng thời cũng đang vạch ra kế hoạch thoát thân.
Trước sau trái phải của cô đều là rừng rậm vô tận, dường như cô chạy hướng nào cũng không có nhiều cơ hội chiến thắng. Hơn nữa, chạy trốn trước mặt rất nhiều thây ma và một thủ lĩnh thây ma như vậy thì thật quá ngu ngốc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
