Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hạ Yến Chi đột ngột cảm giác được một cơn buốt giá chạy từ xương cụt lên, cả người cứng ngắc mất vài giây.
Sau khi bình tĩnh trở lại, ông ta lại hơi giận dữ.
Vậy mà ông ta lại bị một con nhãi mười tám tuổi dọa sợ mất hồn mất vía!
Ánh mắt của Hạ Sênh dần lạnh lùng: “Trả mẹ tôi lại cho tôi, bằng không, tôi sẽ nói cho tất cả mọi người biết Hạ Chỉ Nhược ngủ với người đàn ông khác, còn định đá Châu Nhất Xuyên để leo lên cành cao.
Đến khi đó, các người thử xem nhà họ Châu vì mặt mũi có thể bỏ qua cho Hạ Chỉ Nhược với tên đàn ông khác không?”
Hạ Yến Chi cắn răng: “Con ranh, mày đang uy hiếp tao?”
Hạ Sênh không nói gì mà chỉ lạnh lùng nhìn ông ta như thế.
Bầu không khí ngưng đọng một lúc, sau đó Hạ Chỉ Nhược hoảng loạn trước, cô ta bắt lấy tay của Hạ Yến Chi, nói: “Cha, tuyệt đối không thể nói chuyện này ra ngoài, bằng không chuyện này ầm lên rồi, nhà họ Thời chắc chắn sẽ không chấp nhận con đâu…”
Bây giờ người nhà họ Thời vẫn chưa biết cô ta qua lại với Thời Thần trong khi trên người đã mang hôn ước, nếu để người nhà họ Thời biết được chuyện này, cô ta còn gả qua đó kiểu gì được nữa?
Đứa con hoang này không muốn gả thay cô ta để thực hiện hôn ước cũng thôi đi, dù so vẫn có thể nghĩ thêm cách khác mà.
Nhưng nếu chuyện xảy ra trên người cô ta bị ả con hoang này vạch trần với bên ngoài thì cô ta xong đời!
Lưng của bà hơi còng xuống, quan sát xung quanh phòng khách với vẻ bất an.
Mười tám năm trước, sau khi Phương Dung đẻ Hạ Sênh, Hạ Yến Chi vốn định đuổi người ra ngoài nhưng Ngọc Hòa lại cưỡng chế giữ người lại.
Khi ấy tuy rằng Phương Dung bị què nhưng lại là một mỹ nhân hàng thật giá thật.
Cộng thêm con người thành thật, cần cù và siêng năng, cho dù bị đuổi ra khỏi nhà họ Hạ chắc chắn vẫn sẽ có đàn ông cưới bà về.
Trong lòng Ngọc Hòa hận bà nên làm sao có thể để yên cho bà ở bên ngoài tiêu dao tự tại được chứ?
Vì thế, bà ta cưỡng chế giữ Phương Dung ở lại, ngày nào cũng phải làm công việc bẩn nhất ở trong nhà, nhìn bà ta với Hạ Yến Chi ăn sung mặc sướng.
Ngọc Hòa chưa bao giờ từng động tay động chân vơ Phương Dung, bởi vì bà ta biết chỉ cần để Phương Dung mặt xám mày tro nhìn cuộc sống vẻ vang và sung túc của bà ta với Hạ Yến Chi, cũng đã đủ đả kích thế giới tinh thần của người đàn bà này rồi, khiến cho bà muốn sống không được, muốn chết không xong.
Sự thật chứng minh, sự dày vò tinh thần suốt mấy năm nay của bà ta đã có tác dụng.
Phương Dung của ngày xưa rất xán lạn, lúc nhìn thấy mọi người trên gương mặt luôn mang nụ cười. Còn Phương Dung của bây giờ chỉ riêng đứng trước mặt mọi người đã khẩn trương đến độ bất an, sợ hãi lo lắng, tự ti ăn sâu vào trong xương cốt.
Thấy bà nhìn trái liếc phải, sợ hãi và bất an, trong lòng Ngọc Hòa cười lạnh một tiếng, bà ta nhỏ giọng chế giễu: “Đúng là ả xấu xí, vừa xấu vừa què.”
“Chát!”
Bà ta vừa dứt lời, trên gương mặt đã ăn ngay một cái tát mạnh.
Là Hạ Chỉ Nhược tát.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)