Hạ Yến Chi vốn tưởng rằng đứa con gái này của mình lớn lên ở nông thôn không có kiến thức gì, chắc hẳn sẽ rất dễ sắp xếp, nhưng không ngờ cô lại giở giọng mỉa mai ăn nói với mình như thế, sắc mặt của ông ta lập tức đen như đít nồi.
Trong lòng Hạ Chỉ Nhược cười chê con ả này ngu ngốc, nhặt được lời miễn phí mà còn không nhận, nhưng ngoài mặt cô ta vẫn ôn hòa nói: “Chị, cha cũng chỉ muốn tốt cho chị thôi…”
Hạ Sênh: “Đừng có gọi tôi là chị, tôi không thích mấy cô trà xanh.”
Vừa rồi không biết là tròng mắt của ai trợn trừng như sắp rớt cả ra ngoài, bây giờ lại ngồi đó giả bộ chị em tình thâm với cô?
Vẻ mặt của Hạ Chỉ Nhược cứng đờ, Hạ Yến Chi đập bàn đứng dậy: “Hạ Sênh! Bọn tao chỉ đang tính toán tương lai cho mày mà mày có thái độ gì thế kia?
Một đứa từ quê lên tỉnh như mày có thể gả được vào nhà họ Châu đã là trèo cao rồi! Mày bỏ lỡ cơ hội lần này thì sau này sẽ không còn nữa đâu!”
“Tôi không phải người nhà họ Hạ các người.” Đối diện với cơn giận của ông ta, Hạ Sênh vẫn lạnh lùng như cũ: “Ngoại trừ cung cấp một con tinh trùng cho mẹ tôi trước khi tôi chào đời thì sau đó, ông đã từng làm bất cứ một chuyện gì cho tôi hoặc mẹ tôi chưa?
Bây giờ ông muốn thỏa mãn yêu cầu của Hạ Chỉ Nhược mới kêu tôi gả cho người mà cô ta không thích thay cô ta, còn tiện cho cô ta bấu vào cành cao, đây là ông tốt với tôi cái quái gì?
Đội cái lốt vì muốn tốt cho tôi để hy sinh tôi, tác thành cho một đứa con gái khác của ông, Hạ Yến Chi, ông có dám mặt dày vô sỉ hơn nữa không?”
Hạ Yến Chi nghe mấy lời này của cô mà vừa tức giận, vừa cảm thấy kinh ngạc vì đứa con hoang này lại biết trong lòng ông ta suy tính thế nào.
“Sao mày biết tao dự định gả Chỉ Nhược cho người khác?”
Để nhà họ Châu không tức giận và gây rắc rối trong chuyện đổi người thực hiện hôn nước này, ông ta cũng không trực tiếp nói Hạ Chỉ Nhược muốn hủy bỏ hôn ước vì đã tìm được một người đàn ông có gia thế tốt hơn, mà là tuyên bố với bên ngoài rằng đã tìm được đứa con gái cả của mình về, hôn ước này lý ra nên để con gái cả thực hiện.
Ông ta im hơi lặng tiếng gỡ Hạ Chỉ Nhược ra khỏi chuyện này một cách sạch sẽ, chừa lại danh tiếng tốt cho cô ta.
Ngoại trừ người nhà ông ta ra thì không ai biết ông ta dự định gả con gái cho một người đàn ông khác có gia thế tốt hơn cả.
Làm thế nào mà một đứa con hoang vừa từ nông thôn trở về này lại biết được chuyện này chứ?
Hạ Sênh: “Có học một chút thuật pháp huyền môn, bói ra được thôi.”
Nghe thế, Hạ Yến Chi phì cười: “Trước đây người báo cáo nói mày đi theo lão đạo sĩ kia ra ngoài bày sạp xem quẻ, buôn thần bán thánh mà tao còn không tin cho lắm.
Nhưng bây giờ xem ra, quả nhiên lão đạo sĩ kia đã dạy mày rất tốt.”
Hạ Yến Chi cười lạnh, nói: “Tao kêu mày về đây là để mày đi lấy chồng, nếu mày không đồng ý thì đừng hòng gặp được con què chết tiệt đó!”
Ông ta vừa dứt lời, ánh mắt lạnh lùng của Hạ Sênh lập tức liếc qua.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

