Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ngọc Hòa khó có thể tin quay đầu nhìn về phía Hạ Chỉ Nhược, giơ tay tát lại.
“Con nhóc chết tiệt kia, mẹ nuôi con mười tám năm, con báo đáp lại mẹ như vậy à?”
Vẻ mặt Hạ Chỉ Nhược mơ hồ: “Con, con không biết, tay con đột nhiên tự làm như vậy…”
Ngọc Hòa tức giận nói: “Không phải con làm, ban ngày ban mặt con còn có thể gặp quỷ sao?”
Vẻ mặt Hạ Chỉ Nhược cầu xin: “Thực sự không phải con…”
Cô ta cũng không biết vì sao, vừa rồi khi mẹ cô ta mắng Phương Dung, tay cô ta giống như là không thể khống chế, trực tiếp tát lên.
Cô ta vốn lén trừng mắt với Hạ Sênh, người muốn tát cũng là Hạ Sênh, ai biết vậy mà tay cô ta tự mình vươn tới, còn tát người không phải là Hạ Sênh, mà là mẹ cô ta!
Cô ta không mắc bệnh thần kinh, sao có thể vô duyên vô cớ tát mẹ mình được?
Ngọc Hòa không để ý tới lời nói dối của cô ta, liếc cô ta một cái, không nhìn cô ta nữa.
Hạ Chỉ Nhược kìm nén tức giận trong lòng, đạp mạnh vào bàn trà một cái.
“Con là… Sênh Nhi sao?”
Phương Dung chỉ nghe nói Hạ Yến Chi sẽ đón Hạ Sênh trở về, nhưng không biết cô sẽ tới vào ngày nào.
Cho dù mười mấy năm không gặp đứa nhỏ này, nhưng bà vẫn liếc mắt một cái là nhận ra.
Hạ Sênh gật đầu đáp lại Phương Dung.
Trên mặt Phương Dung lộ ra tươi cười vui sướng, khập khiễng đi nhanh về trước, muốn ôm lấy Hạ Sênh.
Hạ Sênh cũng đứng dậy, lo lắng Phương Dung đi quá nhanh sẽ bị ngã, vội vàng đi qua muốn đỡ bà.
Nhưng mà khi Phương Dung đi tới trước mặt cô, vươn tay với cô thì đột nhiên lùi về.
Bà lúng túng lau tay lên vạt áo, cúi đầu nói: “Mẹ mới dọn toilet xong, có khả năng trên người có mùi, con…”
Phương Dung nói được nửa, Hạ Sênh trực tiếp ôm lấy bà.
Lưng của Phương Dung đã hơi cong sau bao nhiêu năm vất vả trong cuộc sống, chiều cao thấp hơn Hạ Sênh một chút.
Đột nhiên bị con gái ôm lấy toàn thân Phương Dung run lên, đôi mắt lập tức ướt át, muốn ôm lại con gái nhưng không dám, chỉ có thể toàn thân cứng ngắc được cô ôm lấy.
Từ khi Hạ Sênh còn bé đi lạc, mấy năm nay Phương Dung vẫn luôn tìm cô, từng tháng tiền lương ít ỏi gần như đều dùng để tìm người.
Nhưng mà sức lực của bà nhỏ bé, Hạ Yến Chi không chịu giúp đỡ, bà dựa vào sức lực của mình luôn không tìm được đứa bé.
Vốn tưởng rằng có lẽ đời này sẽ không tìm được con gái của mình, lúc này bà lại được con gái ôm vào trong lòng.
Nghĩ đến đây, Phương Dung cố nén nước mắt nhưng vẫn không kiềm chế nổi chảy ra.
Hạ Sênh trấn an cảm xúc của Phương Dung một lát, đợi bà bình tĩnh lại mới nhìn về phía Hạ Yến Chi.
“Mẹ tôi hôm nay tôi sẽ đưa đi trước, còn hôn ước với Châu gia, tôi sẽ không thay thế Hạ Chỉ Nhược gả đi.”
“Tôi khuyên các người tốt nhất là để Hạ Chỉ Nhược gả vào Châu gia, Thời Thần mà cô ta thích hiện giờ cũng không phải là thật lòng muốn kết hôn với cô ta, mà là muốn dùng cô ta cản tai họa.”
“Cả nhà Thời gia muốn chính là mạng của Hạ Chỉ Nhược, còn có tài sản của Hạ gia các người, nếu các người không muốn nhà tan cửa nát, tốt nhất là cách người Thời gia xa một chút.”
Hạ Yến Chi đang nổi nóng, nghe thấy Hạ Sênh lại bắt đầu nói mấy lời thần bí gì đó, sắc mặt lại càng khó coi.
“Mày đang rủa tao và Chỉ Nhược sao? Thời gia là nhà giàu có danh tiếng, sao có thể làm ra loại chuyện ác độc như vậy?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






