Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cô là kết quả của sau khi Hạ Yến Chi say rượu quan hệ với một người giúp việc nữ vào mười chín năm trước. Mẹ của cô là một người phụ nữ què chân, lúc làm thuê ở nhà họ Hạ bị Hạ Yến Chi say rượu cưỡng bức, sau đó mới mang thai cô.
Khi ấy Hạ Yến Chi đã kết hôn với Ngọc Hòa, cộng thêm ông ta cảm thấy mẹ cô hèn hạ và xấu xí cho nên vẫn luôn coi sự chào đời của Hạ Sênh là vết nhơ trong cuộc đời.
Lúc Hạ Sênh được ba tuổi, Hạ Yến Chi cố tình ném cô ra ngoài.
Thật ra ông ta vẫn luôn biết cô ở chỗ nào, chỉ là cố tình không đi tìm mà thôi.
Bà ta liếc mắt nhìn Hạ Sênh từ trên xuống dưới, trong ánh mắt tràn đầy sự chán ghét đối với sản vật sau khi ngoại tình của ông chồng này.
“Quả nhiên là đứa con hoang do bồ nhí đẻ ra, trời sinh có cái mặt hồ ly tinh.”
Hạ Sênh không nhanh không chậm ngồi xuống sô pha, trên gương mặt mang theo nụ cười đúng mực: “Cảm ơn đã khen, đúng là có rất nhiều người khen tôi xinh đẹp.”
Trên mặt cô mang nụ cười nhưng ý cười lại không chạm đến đáy mắt, trông còn có vài phần rợn người.
Ngọc Hòa đối diện với ánh mắt đó chẳng hiểu sao lại thấy lạnh run.
Hạ Chỉ Nhược ngồi bên cạnh bà ta mở miệng nói: “Vậy mà còn coi hồ ly tinh thành câu khen người cho được, xem ra cô quả thật chỉ là cái thứ không biết xấu hổ.”
Hạ Sênh thản nhiên đáp: “Hồ ly tinh tốt xấu gì cũng xinh đẹp đi, còn tốt hơn là Hạ nào đó, xấu đui cả mắt, quả thật không dám nhìn.”
Hạ Chỉ Nhược tức điên.
Cô ta xấu ở đâu ra?
Đứa con hoang này bị mù hay sao?
Lúc cô ta học cấp ba chính là hoa khôi ở trường bọn họ đấy!
Con ả tên Hạ Sênh này chỉ trắng hơn cô ta một chút, cao hơn một chút, ngũ quan tinh tế hơn một chút mà thôi, dựa vào cái gì mà nói cô ta xấu?
Hôm nay Hạ Yến Chi gọi Hạ Sênh về nhà cũng không phải để nhìn mấy người phụ nữ đấu võ mồm. Ông ta dùng ánh mắt ra hiệu cho Ngọc Hòa và Hạ Chỉ Nhược im lặng, sau đó nói với Hạ Sênh: “Tại sao tao lại đón mày về, chắc là mày cũng đã biết rõ rồi đúng không?
Nhà họ Châu ở đế đô cũng được tính là gia tộc có máu mặt, Nhất Xuyên cũng là một người đàn ông tốt, mày gả thay cũng coi như hưởng phúc…”
Hạ Sênh nâng mắt lên nhìn rồi lạnh lùng hỏi: “Cho ông phúc khí này đấy, ông có cần không?”
Hôm nay ở nhà ga cô đã xem qua tướng mặt của Châu Nhất Xuyên kia rồi.
Bản thân Châu Nhất Xuyên không có bản lĩnh gì cả, đều là dựa vào cha mẹ mà giàu lên thôi. Đợi sau này cha của anh ta đi rồi, thằng phá gia chi tử đó chỉ có thể phá sạch toàn bộ gia sản.
Hơn nữa, tính cách của người này nóng nảy, tham tiền háo sắc, Hạ Yến Chi nhìn đứa trẻ này lớn lên chắc chắn cũng biết rõ nhân phẩm của người kia.
Đã vậy mà ông ta vẫn còn không biết xấu hổ nói gả cho Châu Nhất Xuyên là phúc khí.
Hạ Sênh chưa từng thấy người nào mặt dày vô sỉ như ông ta.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)